Món nợ đồng bào

"Sợ lắm! Sao cái thứ ô nhiễm của cả tỉnh lại bắt một mình thôn chúng tôi phải gánh chịu?", bà mẹ người Sán Dìu nói.

Ba bà mẹ Sán Dìu xuống nhà tôi vài tháng trước. Tôi ân cần tiếp đón và xin nghe mọi việc. Ý kiến của họ cũng giản dị thôi. Tỉnh Vĩnh Phúc đã quyết định xây dựng nhà máy xử lý rác thải tập trung của tỉnh tại thôn Trung Mầu của họ.

Mà đất thì đã bị Nhà nước thu hồi để làm dự án gần hết rồi, nay còn một ít mà lại thu nốt thì vừa đói, vừa sống cùng ô nhiễm chắc chết mất. Hết tháng này là chính quyền thu hồi đất của dân. "Chúng tôi chỉ muốn một cuộc sống thật bình yên, có đất đai như xưa. Cứu giúp chúng tôi với", họ nói với tôi. Tôi đã nói rằng tôi cũng chỉ là dân thường, nhưng sẽ tìm hiểu cụ thể và đề xuất lời giải dưới góc nhìn của một chuyên gia.

Thực tế tại thôn Trung Mầu, xã Trung Mỹ, huyện Bình Xuyên, tỉnh Vĩnh Phúc, đất đai nông nghiệp đã gần hết, bà con lo lắng về sinh kế là phải. Xây dựng nhà máy xử lý rác thải tập trung theo công nghệ hiện đại là đúng hướng, nhưng quy hoạch đặt ở đâu lại là chuyện lớn, cần xem xét kỹ để quyết định sao cho hợp cả chuyên môn và đạo đức.

Tôi quyết định phải viết thư cho Phó Thủ tướng Chính phủ Trịnh Đình Dũng - người phụ trách ngành - và Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Phúc Nguyễn Văn Trì để góp ý, hy vọng sẽ thay đổi được. Tôi ngồi bên bàn phím máy tính, giai điệu của bài hát "Nụ cười sơn cước", ký ức những ngày đi sơ tán bom Mỹ, những câu chuyện với người thiểu số trong các chuyến công tác, món nợ ân tình với đồng bào các dân tộc lại tràn về.

Hồi bé, bố đi bộ đội, mẹ theo ông nội mang tôi tản cư xuống Hải Phòng để chạy giặc. Tôi vẫn hỏi mẹ thế bố ở đâu? "Bố phải đi làm trên vùng núi chỗ bà con dân tộc thiểu số", mẹ trả lời.

Ở vùng địch tạm chiếm tôi ở, ca nhạc chỉ toàn những ca khúc tiền chiến. Trong số các giai điệu ngọt ngào ấy, không hiểu vì sao tôi thích nhất bài "Nụ cười sơn cước" của nhạc sĩ Tô Hải. Chắc cũng chỉ vì mơ hồ mà cảm nhận được một tình yêu trong vắt, không vụ thực, cũng hồn nhiên như thiên nhiên vùng sơn cước. Lớn lên, tôi vẫn mê đắm ca khúc lãng mạn này. Mỗi khi ngồi vui cùng bạn bè, tôi thường hát bài đó. Lũ bạn bảo: "Mày làm sao thế? khi nào hát bài này mày cứ như bị nhập đồng, chắc đã quá nặng tình với cô dân tộc sơn cước nào rồi".

Suốt gần mười năm sơ tán bom Mỹ, tôi đã học đại học, dạy đại học trên vùng đồng bào các dân tộc thiểu số phía Bắc. Chúng tôi được bà con đùm bọc, chăm lo, che chở từng tí một, nhất là những khi ốm đau. Tôi hay ngồi suy nghĩ một mình, cứ đào sâu vào tư duy: Nước ta cứ mỗi khi lâm nguy lại phải nương nhờ vào rừng núi, vào tấm lòng của đồng bào các dân tộc thiểu số. Cách mạng cũng từ đây, kháng Pháp cũng về đây, kháng Mỹ cũng nhờ đây. Món nợ này lớn lắm, khi đất nước thịnh vượng liệu chúng ta có nghĩ tới khoản nợ ân tình này không?

Nghề của tôi là nghề khảo sát, có nhiều chuyến đi dài ngày lên những vùng heo hút nhất. Hàng ngày tiếp xúc với đồng bào hầu hết các dân tộc thiểu số ở ta, cũng vẫn trong cảnh phải nương nhờ vào mái nhà, nồi cơm và tấm lòng của họ.

Một hôm ở vùng núi Quảng Bình, tôi đã chuyện trò khá dài với một bà mẹ người Vân Kiều, sống dọc dãy Trường Sơn. Bà cụ nói: "Buồn lắm chú à, cả dân tộc chúng tôi đều cải họ sang họ Hồ, thề theo Bác Hồ đến cùng. Nhà cửa tan nát cả trong kháng chiến. Khi hòa bình lập lại, nhà nước lại thu hết đất, hết rừng để giao cho các lâm trường quốc doanh. Sinh kế không còn, nhà cửa vẫn xác xơ. Vừa rồi Chính phủ cũng đã bắt các lâm trường giao lại đất không dùng đến cho chúng tôi. Họ cũng giao nhưng toàn đất cằn cỗi, xa xôi, bà con chẳng nhận làm gì". Tôi lại miên man suy nghĩ. Món nợ ân tình cũ chưa trả được, nay lại nợ nhiều hơn.

Vậy là trong thư, tôi đã khắc khoải viết nên ba điều cho anh Dũng và anh Trì: một là đừng bắt người thiểu số phải tiếp nhận chất thải của người đa số vì tạo nên hình ảnh không đẹp; hai là đạo đức quản lý không cho phép bắt người khác phải chịu đựng cái mình không thích; ba là lấy hết đất thì bà con sẽ bị bỏ lại phía sau trong quá trình phát triển.

Vài tuần tiếp, tôi lại nhận được điện thoại của bà con Sán Dìu xin gặp. Bà con lại tới nhà tôi, vui vẻ hơn nhiều. Họ nói rằng chính quyền đã hoãn lại việc thu hồi đất. Chúng tôi có nghe nói bác đã viết thư cho Phó Thủ tướng và ông cũng đã chỉ đạo cụ thể. Chúng tôi tiếp tục không cho con em đi khai giảng năm học mới, chính quyền đang rất lo sợ, đưa rất nhiều công an xuống xã. Chúng tôi phải thể hiện bằng được ý nguyện điều chỉnh lại quy hoạch. Họ đưa tôi cái phong bì khá dày và một túi trà tự làm, nói là để cảm ơn. Tôi nói: "Trà thì tôi xin nhận, nhưng phong bì thì không. Tôi chưa nhận của dân bất kỳ đồng tiền nào, kể cả những người tôi đã giúp đòi lại được bạc tỷ. Riêng các bác thì chúng tôi còn nợ nhiều lắm, không trả hết được".

Rồi tôi thuyết phục rằng các bác không được làm như vậy, không được có bất kỳ hành động nào thể hiện việc chống lại chính quyền. Chính quyền có gì chưa phải thì ta góp ý để sửa, chính quyền và nhân dân phải là một khối thống nhất. Các bác làm như vậy thì tôi không thể giúp gì thêm nữa vì các bác làm sai. Họ nghĩ ngợi khá lâu và rồi đồng ý với tôi. Con cái họ tấp nập đi khai giảng, chính quyền có lẽ cũng thở phào nhẹ nhõm.

Chúng ta có món nợ ân tình với đồng bào các dân tộc thiểu số khó mà trả hết. Chính quyền phải kéo đồng bào đứng chung một thuyền, để họ không cảm thấy cô đơn, không bị bỏ lại phía sau. Đồng bào chỉ biết làm nông nghiệp, sinh kế dựa vào đất và rừng, đó là cần câu cơm mà nhà nước phải lo cho họ.

Nhà nước ta đã có nhiều chính sách đối với đồng bào, nhưng thực hiện còn yếu kém. Tỷ lệ đói nghèo của cả nước đã giảm nhiều, nhưng tỷ lệ đói nghèo của các dân tộc thiểu số lại tăng lên. Đây chính là chỉ số đo xem món nợ ân tình ta đã trả được bao nhiêu. Hy vọng mọi chính sách với các dân tộc thiểu số được thành tâm thực hiện, làm cho món nợ ấy vơi dần. Và không bị rơi vào nợ xấu.

vnexpress.net

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Cẩn trọng mở rộng diện tích cây cà phê ở Lào Cai

Cẩn trọng mở rộng diện tích cây cà phê ở Lào Cai

Thời gian gần đây, tại một số xã thuộc khu vực Bảo Yên, Mường Khương, Bắc Hà, Bảo Thắng, người dân đã và đang trồng thử nghiệm cây cà phê. Tuy nhiên, việc mở rộng diện tích trồng cà phê một cách tự phát, không theo quy hoạch tại các khu vực có điều kiện sinh thái không phù hợp, đang đặt ra nhiều thách thức lớn, tiềm ẩn nguy cơ rủi ro cao trong sản xuất nông nghiệp.

Thu hẹp khoảng cách phát triển sau hợp nhất

Thu hẹp khoảng cách phát triển sau hợp nhất

Sau khi sáp nhập đơn vị hành chính, các xã, phường trên địa bàn tỉnh đang đối mặt với nhiều thách thức trong thu hẹp khoảng cách phát triển giữa các khu vực. Mỗi xã, thôn đều có những đặc điểm riêng về địa lý, kinh tế - xã hội, dẫn đến sự chênh lệch về mức sống và trình độ phát triển. Để giải quyết vấn đề này, các địa phương triển khai nhiều giải pháp đồng bộ nhằm hài hòa lợi ích, phát triển bền vững và khai thác hiệu quả tiềm năng từng vùng.

Một góc thôn Bỗng 2 nhìn từ trên cao.

Bản Dao đoàn kết

Nhắc đến thôn Bỗng 2, xã Bảo Hà, nhiều người vẫn còn nhớ đó là thôn người Dao nằm khuất sâu giữa núi rừng rậm rạp, kinh tế - xã hội còn nhiều khó khăn do thiếu sinh kế phù hợp. Tuy nhiên, với việc xác định cây quế là cây trồng chủ lực mang lại giá trị kinh tế cao, địa phương đã từng bước chuyển mình mạnh mẽ, trở thành điểm sáng trong phát triển kinh tế. Hành trình thoát nghèo của người dân nơi đây đã thể hiện tinh thần đoàn kết của cộng đồng, tạo sức lan tỏa cùng nhau phát triển.

Lào Cai: Quan tâm bảo vệ môi trường mùa lễ hội xuân

Lào Cai: Quan tâm bảo vệ môi trường mùa lễ hội xuân

Sau Tết Nguyên đán, các địa phương trong tỉnh rộn ràng bước vào mùa lễ hội xuân truyền thống. Qua những lễ hội đã diễn ra, phóng viên ghi nhận nhiều chuyển biến tích cực khi công tác bảo vệ môi trường được các cấp chính quyền, ngành chức năng, người dân và du khách quan tâm hơn, góp phần gìn giữ không gian lễ hội văn minh, bền vững.

Bừng sáng tương lai sau lũ dữ

Bừng sáng tương lai sau lũ dữ

Ngày đầu năm, trong ánh nắng dịu nhẹ, chúng tôi trở lại những khu tái định cư - nơi từng oằn mình chịu đau thương sau những trận lũ dữ. Những ngôi nhà mới khang trang, những tuyến đường bê tông phẳng lì và những nương quế xanh mướt trải dài đã làm nên bức tranh hồi sinh đầy hy vọng. Đó không chỉ là thành quả từ sự hỗ trợ của Đảng, Nhà nước và các nhà hảo tâm, mà còn là biểu tượng cho tinh thần đoàn kết và ý chí vươn lên của cộng đồng.

Bình yên An San

Bình yên An San

65 năm qua, An San không chỉ là nơi lưu giữ ký ức của những ngày đầu gian khó mà còn là biểu tượng của sự gắn bó, đoàn kết và phát triển.

Suối Xuân bừng sáng xuân này

Suối Xuân bừng sáng xuân này

Suối Xuân là thôn đặc biệt khó khăn của xã Phình Hồ. Nơi thôn 100% người Mông sinh sống này, bao năm qua vẫn quen với bóng tối khi đêm xuống. Thế nhưng mùa xuân này đã khác, điện lưới quốc gia đã về tới Suối Xuân. Tết ở  thôn người Mông này vì thế cũng bừng sáng, rộn ràng hơn bao giờ hết!

Ngày mới ở Tân Tiến

Ngày mới ở Tân Tiến

Những ngày này, thôn Tân Tiến, xã Gia Phú như một đại công trường. Các dự án trọng điểm như đường Trần Hưng Đạo kéo dài, Dự án tái định cư phục vụ giải phóng mặt bằng tuyến đường sắt Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng hay Dự án hạ tầng kỹ thuật Cụm công nghiệp Thống Nhất đều đang được đẩy nhanh tiến độ. Cả vùng quê Tân Tiến đang chuyển mình, mang theo hy vọng về diện mạo mới, hiện đại và phát triển.

Đón xuân sớm ở Abyei

Đón xuân sớm ở Abyei

Giữa bụi đỏ mịt mù và cái nắng như đổ lửa của vùng đất Abyei, những ngày cuối năm đối với những người lính mũ nồi xanh Việt Nam đang làm nhiệm vụ gìn giữ hòa bình tại đây trở nên bận rộn hơn bởi không khí chuẩn bị đón Tết cổ truyền. Trong doanh trại của Đội Công binh số 4 Việt Nam tại Phái bộ An ninh lâm thời Liên hợp quốc ở Abyei (UNISFA), không khí chuẩn bị đón Tết cổ truyền đang lan tỏa khắp nơi.

Nắng ấm Bản Giàng

Nắng ấm Bản Giàng

Nằm cheo leo trên sườn núi cao và xa nhất xã Pa Cheo cũ (nay là xã Bản Xèo), thôn Bản Giàng là nơi sinh sống của hơn 50 hộ đồng bào Mông. Xuân mới Bính Ngọ 2026, Bản Giàng có thêm ngôi trường mới khang trang, đồng bào vùng cao tích cực phát triển kinh tế, mở ra trang mới đầy tươi sáng.

Xuân mới Nhìu Cù San

Xuân mới Nhìu Cù San

Trong các thôn, bản của xã Sàng Ma Sáo cũ (nay là xã Dền Sáng), Nhìu Cù San từng là nơi xa xôi, cách trở nhất. Chỉ ba năm trước, việc đi lại còn đầy gian nan. Trở lại hôm nay, chúng tôi cảm nhận rõ niềm vui hiện hữu trên gương mặt đồng bào Mông khi tuyến đường vào thôn đang được mở rộng, trải nhựa. Đặc biệt, mùa xuân 2026, hàng chục hộ dân nơi đây sẽ đón Tết trong ngôi nhà mới kiên cố, an toàn dưới chân núi “sừng trâu”.

Quyết tâm đưa dự án về đích đúng hẹn

Dự án nâng cấp cao tốc Nội Bài - Lào Cai: Quyết tâm đưa dự án về đích đúng hẹn

Dự án nâng cấp cao tốc Nội Bài - Lào Cai, đoạn qua tỉnh Lào Cai từ 2 lên 4 làn xe dự kiến hoàn thành vào cuối năm 2026. Trên toàn tuyến, những ngày đầu năm, không khí thi công diễn ra khẩn trương, sôi động. Các nhà thầu đang huy động tối đa nhân lực, máy móc, tổ chức thi công đồng loạt nhiều mũi, quyết tâm đưa dự án về đích đúng tiến độ, bảo đảm chất lượng.

Đổi thay vùng đất ven sông Chảy

Đổi thay vùng đất ven sông Chảy

Vùng đất ven sông Chảy thuộc thôn Hàm Rồng, xã Phúc Khánh, là nơi gắn bó của những hộ dân đã rời quê hương, nhường đất để xây dựng công trình thủy điện Thác Bà 60 năm trước. Từ những ngày đầu gian khó, đến nay vùng đất này đã khoác lên mình một diện mạo mới, minh chứng cho sự nỗ lực vượt khó và tinh thần đoàn kết của người dân nơi đây.

Thực trạng hoạt động các trạm dừng nghỉ trên cao tốc Nội Bài – Lào Cai (đoạn qua tỉnh Lào Cai)

Thực trạng hoạt động các trạm dừng nghỉ trên cao tốc Nội Bài – Lào Cai (đoạn qua tỉnh Lào Cai)

Thời gian qua, hoạt động kinh doanh, cung cấp dịch vụ tại một số trạm dừng nghỉ trên tuyến cao tốc Nội Bài – Lào Cai, đoạn qua tỉnh Lào Cai, phát sinh nhiều tồn tại về chất lượng dịch vụ, vệ sinh môi trường, ảnh hưởng đến quyền lợi người tham gia giao thông, gây dư luận không tốt. Trước thực trạng này, Tổng công ty Đầu tư phát triển đường cao tốc Việt Nam (VEC) đã chính thức đề nghị các cơ quan chức năng tỉnh Lào Cai phối hợp kiểm tra, xử lý dứt điểm.

Niềm vui mới trên núi Láo Vàng

Niềm vui mới trên núi Láo Vàng

Chỉ còn hơn một tháng nữa là đến Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026, những ngày này, ở vùng lũ Phìn Ngan, xã Bát Xát, nhiều hộ đồng bào Dao đỏ đang khẩn trương di chuyển nhà đến nơi ở mới - khu tái định cư Láo Vàng. 

Xây dựng vùng cây ăn quả ôn đới gắn với sản phẩm OCOP

Xây dựng vùng cây ăn quả ôn đới gắn với sản phẩm OCOP

Nằm ở vùng đất thượng nguồn sông Chảy, xã Si Ma Cai và Sín Chéng nổi tiếng có phong cảnh đẹp, đặc biệt là vựa hoa quả ôn đới của tỉnh. Ngày đầu năm mới 2026, khi những cành hoa lê, hoa mận đang chúm chím nụ chào đón xuân về, chúng tôi có dịp đến với vùng đất lưu dấu ngựa thần để “mục sở thị” câu chuyện phát triển vùng cây ăn quả ôn đới trên núi đá tai mèo.

Bài ca nơi thượng nguồn sông Hồng

Bài ca nơi thượng nguồn sông Hồng

Đứng trên đỉnh đèo, phóng tầm mắt về phía thượng nguồn, tôi lặng nhìn dòng sông Hồng uốn lượn từ Trung Quốc chảy vào đất Việt. Khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu vì sao người ta vẫn gọi thôn Lũng Pô, xã A Mú Sung, là “nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt”.

Phụ nữ Cao Sơn viết tiếp câu chuyện đổi thay

Phụ nữ Cao Sơn viết tiếp câu chuyện đổi thay

Chúng tôi đến Cao Sơn trong một buổi sớm vùng cao còn bảng lảng sương mây và dễ dàng cảm nhận được những đổi thay đang hiện hữu trong từng nếp nhà, từng con đường nhỏ dẫn vào thôn bản; những ngôi nhà khang trang, những nương chè, nương ngô xanh mướt và hơn cả là sự đổi thay trong nếp nghĩ, cách làm của phụ nữ vùng cao.

Bước từng bước nhỏ để đi đến hành trình lớn

Phụ nữ Mường Khương: Bước từng bước nhỏ để đi đến hành trình lớn

Từ những người phụ nữ vùng cao quen với nương rẫy, bếp núc, ít nói, ít ra khỏi bản làng, phụ nữ Mường Khương hôm nay đang từng bước thay đổi. Không ồn ào, không vội vã, sự chuyển mình ấy diễn ra lặng lẽ nhưng bền bỉ - qua những mô hình kinh tế do phụ nữ làm chủ, những buổi sinh hoạt hội hay từng cú “chạm” đầu tiên với công nghệ, thị trường và tri thức mới. Những bước đi nhỏ ấy đang góp lại thành một hành trình lớn.

Khẩn trương khắc phục tình trạng thiếu nước ở vùng trồng rau Tuy Lộc

Khẩn trương khắc phục tình trạng thiếu nước ở vùng trồng rau Tuy Lộc

Vùng đất bãi Tuy Lộc ven sông Hồng trải rộng trên 6 tổ dân phố của phường Nam Cường (trước đây là xã Tuy Lộc, thành phố Yên Bái cũ) là vùng trồng rau lớn cung cấp cho các phường đô thị trung tâm của tỉnh Lào Cai hiện nay. Tuy nhiên, thời điểm này, bước vào thời điểm mùa hanh khô, hàng chục ha rau màu đang đối mặt với tình trạng thiếu nước tưới; nếu không có giải pháp khắc phục sớm, nguy cơ mất mùa là khó tránh khỏi.

fb yt zl tw