Mùa đi xây ước mơ

LCĐT - “Nhà báo muốn lên điểm trường Séo Phìn Than à? Điểm trường xa nhất cách trung tâm xã gần 18 km đấy, đường khó đi lắm, mà mưa thế này thì không thể đi nổi đâu. Học sinh lớp 1 tựu trường rồi. Mai nắng lên thì phải quấn xích vào lốp xe cho bám đường mới lên tới nơi được”.

Qua đoạn thoại, giọng thầy giáo Hoàng Văn Trường, Phó Hiệu trưởng Trường Tiểu học số 2 xã Cốc Mỳ (Bát Xát) nhòa đi trong màn mưa dữ dội. Nghe thầy Trường nói, tôi cũng thấy ái ngại với đoạn đường khó, nhưng nghĩ tới các thầy cô giáo mưa bão vẫn đến điểm trường dạy chữ cho học sinh đầu năm học mới, nên chúng tôi quyết tâm dù ngày mai có mưa vẫn phải lên tới điểm trường Séo Phìn Than.

Nắn từng nét chữ.
Nắn từng nét chữ.

Ám ảnh đường lên Séo Phìn Than

Nhiều lần đi qua xã Cốc Mỳ để lên các xã Trịnh Tường, A Mú Sung, nhưng tôi vẫn giữ cho mình ý nghĩ Cốc Mỳ là xã vùng trung của huyện Bát Xát, mọi điều kiện đều thuận lợi cho phát triển giáo dục, các điểm trường chắc cũng gần trung tâm xã và chẳng khó khăn gì. Nhưng trái với suy nghĩ đó của tôi, ngoài Trường Tiểu học và THCS Cốc Mỳ ngay gần UBND xã, Cốc Mỳ còn có Trường Tiểu học số 2 ở khuất tận trong khu khai trường mỏ tuyển đồng Sin Quyền. Từ cầu Đoàn 5 phải băng qua suối, vượt qua 5 km đường đất đá xuyên qua khai trường bụi mù mới vào tới Trường Tiểu học số 2 Cốc Mỳ ở thôn Nậm Chỏn.

Thật may cho chúng tôi, dù hôm trước trời mưa xối xả nhưng hôm sau khi xuất phát lên điểm trường Séo Phìn Than thì nắng vàng rực rỡ. Nhìn đoạn đường từ trường chính lên thôn Séo Phìn Than chìm trong biển sương mờ ảo, thầy giáo Hoàng Văn Trường, Phó Hiệu trưởng nhà trường và thầy giáo trẻ Triệu Tam Cao bảo, tuy nắng nhưng đường vẫn trơn và nhiều đoạn nguy hiểm lắm, phải tranh thủ lên ngay nhỡ chiều mưa thì không về được.

Đường lên điểm trường Séo Phìn Than.
Đường lên điểm trường Séo Phìn Than.

Tôi ngồi sau tay lái thầy giáo Triệu Tam Cao vượt dốc hướng về phía Séo Phìn Than. Sau đoạn đường bê tông chỉ vài trăm mét là đến đoạn đường khó và dốc ngược, xe về số 1 rồ ga xả khói khét lẹt, trầy trật “bò” lên dốc. Sau những trận mưa lớn hồi tháng 7, mặt đường lên Séo Phìn Than bị nước cuốn trôi hết đá, hai bên là rãnh sâu hoắm, ở giữa trồi lên như sống trâu khiến xe vượt dốc càng khó khăn. Cứ một lúc, thầy giáo Cao lại nhắc tôi ngồi sát vào để giảm trọng lực phía sau xe mới lên được.

Trên đường đi, thầy Cao kể, năm 2013, khi Trường Tiểu học số 2 Cốc Mỳ được tách ra từ Trường Tiểu học số 1, anh được phân công lên dạy ở Séo Phìn Than, khi ấy đường còn khó đi hơn nhiều. Có lần anh đưa vợ ở Yên Bái lên điểm trường chơi, lúc về vợ anh cứ khuyên chồng nghỉ dạy học về quê làm công nhân cho đỡ vất vả. Nghĩ tới lũ trẻ vùng cao, anh vẫn bám trụ ở điểm trường suốt 3 năm mới chuyển sang điểm trường khác. Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm khi vượt qua 4 km đường đất thì đến đoạn đường bê tông, từ đây còn 8 km nữa mới lên tới điểm trường.

Qua một đoạn dốc cao nhìn lên là vách đá sừng sững, hai thầy giáo dừng xe lại nghỉ cho đỡ nóng máy. Thầy giáo Hoàng Văn Trường chỉ đoạn đường ngoằn ngoèo xuyên qua vách đá và rừng chuối, rừng vầu phía trước bảo đây là dốc đá Tả Suối Câu, nỗi ám ảnh của bất kỳ ai lên Séo Phìn Than. Năm 2020, khi đoạn này chưa đổ bê tông, đỉnh dốc chưa được hạ xuống vô cùng khó đi, hai người một xe máy đi số 1 không leo nổi lên đỉnh dốc. Vậy mà đầu tuần các thầy giáo tiểu học và các cô giáo mầm non vẫn phải vượt qua đây để lên lớp dạy học sinh. Cách đây mấy hôm, một cô giáo khi vượt con dốc phía dưới bị ngã lăn mấy vòng, may chỉ bị thương nhẹ.

Thầy giáo Nguyễn Ngọc Quân dạy học sinh lớp 1 những nét chữ đầu tiên.
Thầy giáo Nguyễn Ngọc Quân dạy học sinh lớp 1 những nét chữ đầu tiên.

Mùa đi xây ước mơ

Khoảng 10 giờ, chúng tôi mới tới thôn Séo Phìn Than. Từ dưới đường nhìn lên điểm trường Séo Phìn Than chỉ thấy lá cờ đỏ sao vàng treo trên cây vầu khô thẳng tắp tung bay trong gió. Dãy lớp học là khu nhà khung sắt, tường ốp tôn, sơn màu trắng. Trong lớp, một thầy giáo trẻ dáng người dong dỏng đang cầm tay uốn từng nét chữ cho mấy học trò nhỏ người Mông mới vào lớp 1. Đó là thầy giáo Nguyễn Ngọc Quân, giáo viên chủ nhiệm lớp ghép 1+2 ở điểm trường này. Tôi đếm lớp học có 7 học sinh nhỏ xíu, mấy em nữ mặc váy Mông xòe hoa rực rỡ như hoa rừng. Em nào nét mặt cũng ngây thơ, thấy người lạ đến xấu hổ lấm lét nhìn.

Tranh thủ lúc học sinh đang tập viết, thầy giáo Quân trò chuyện: Năm học 2021 - 2022, điểm trường Séo Phìn Than có 17 học sinh lớp 1 và lớp 2, trong đó 7 học sinh lớp 1 đã tựu trường làm quen với nền nếp từ ngày 23/8, còn 10 học sinh lớp 2 đến ngày 1/9 mới tựu trường. Các em nhỏ đều là người Mông, hoàn cảnh gia đình khó khăn. Mấy em ở đầu thôn xa trường buổi trưa không về ăn cơm được phải mang cặp lồng cơm tới lớp. Vì mới ra học lớp 1 nên các em còn nhút nhát, đa số nói tiếng phổ thông chưa sõi. Tuy nhiên, bộ sách giáo khoa mới có kênh hình, kênh chữ và nội dung dạy học gần gũi với học trò vùng cao nên các em rất thích học, việc giảng dạy cũng không gặp nhiều khó khăn.

Hỏi chuyện các thầy giáo, tôi được biết Trường Tiểu học số 2 Cốc Mỳ thành lập năm 2013, năm học 2021 - 2022, trường có 12 lớp với 250 học sinh, trong đó có gần 100 học sinh bán trú. Ngoài điểm trường chính còn có 3 phân hiệu, trong đó phân hiệu Dìn Pèng gần nhất cách trường chính 5 km, phân hiệu Tả Câu Liềng cách 10 km, phân hiệu Séo Phìn Than xa nhất cách trường chính 12 km. Vì các phân hiệu đều ở nơi khó khăn nên mỗi năm học, nhà trường phân công các thầy giáo trẻ luân phiên lên dạy học, ưu tiên các cô giáo dạy ở trường chính. Tuy nhiên, cũng có cô giáo trẻ bất chấp khó khăn lên dạy ở điểm trường xa như phân hiệu Tả Câu Liềng, hiện chưa có điện lưới như cô giáo Phàn Thị Anh cùng chồng là thầy giáo Lục Đức Chung cùng xung phong lên dạy học trò, con nhỏ 3 tuổi gửi ông bà nội ở xã Lùng Vai, huyện Mường Khương trông giúp, cuối tuần mới về thăm.

Các cô giáo điểm trường mầm non Séo Phìn Than chuẩn bị cho năm học mới.
Các cô giáo điểm trường mầm non Séo Phìn Than chuẩn bị cho năm học mới.

Niềm vui bên ngôi trường mới

Ở thôn Séo Phìn Than không chỉ có điểm trường tiểu học, mà ngay bên dưới còn có điểm trường mầm non. Tuy đến ngày 1/9 học sinh mầm non mới tựu trường nhưng từ đầu tháng 8, các cô giáo đã có mặt tại đây vệ sinh trường, lớp chuẩn bị đón học sinh. So với điểm trường tiểu học thì điểm trường mầm non Séo Phìn Than khang trang hơn bởi có dãy phòng học mới xây. Trong phòng học, 3 cô giáo trẻ đang bận rộn sắp xếp lại đồ dùng, đồ chơi và quét lớp sơn rơi xuống nền gạch hoa.

Cô giáo Trần Thị Trinh, sinh năm 1996 tươi cười: Học kỳ I năm học trước, đây vẫn là dãy nhà khung sắt, tường đất trộn xi măng, mái tôn đã cũ, hỏng, mùa đông sương mù và gió lùa vào lạnh thấu xương. Nhờ Tỉnh đoàn kết nối với Quỹ Hy vọng đầu tư xây cho cô trò dãy nhà mới gồm 2 phòng học có vệ sinh khép kín, 1 phòng bếp, 1 nhà công vụ. Huyện đoàn Bát Xát cũng tặng sân vui chơi với xích đu, bập bênh, thú nhún được làm từ đồ tái chế. Vậy là trong năm học mới này, chúng em có trường mới, mùa đông sẽ bớt lạnh giá, lại thêm niềm vui có đường, có điện nên ai cũng vui.

Trong câu chuyện với các cô giáo mầm non ở điểm trường Séo Phìn Than, tôi biết thêm trong 3 cô giáo trẻ thì cô giáo Trinh chưa lập gia đình, còn cô giáo Nguyễn Thị Nga, cô giáo Sầm Thị Thu Trang đều có chồng ở xa, con nhỏ 3 - 4 tuổi phải gửi ông bà chăm sóc. Tiếng trống khai trường ngân vang cũng là lúc các cô tạm xa gia đình thân yêu để đi xây ước mơ cho đám trẻ nghèo trên đỉnh núi. Ở nơi cả thôn không có ti vi, không có mạng internet, sau mỗi buổi lên lớp, các cô phải đi tìm vớt từng chút sóng điện thoại rơi để gọi điện cho chồng, con cho đỡ nhớ. Có lẽ, chỉ có tình yêu thương học trò vô bờ bến mới có thể níu giữ những con người ấy ở đây suốt những mùa đông mịt mù giá lạnh.

Đến trưa, lúc chúng tôi chia tay Séo Phìn Than để trở về xã Cốc Mỳ thì trời chuyển mây xám và sương mù ở đâu kéo đến khiến bản Mông nhỏ giữa đại ngàn chìm trong biển sương trắng mênh mông. Nghĩ đến đoạn đường xuống núi trơn như đổ mỡ, chúng tôi cầu trời không mưa và mong cho dịch Covid-19 sớm qua để ngày mai các thầy cô trên điểm trường tổ chức lễ khai giảng cho các em được trọn niềm vui. Bên đường, lũ trẻ hân hoan cùng nhau hát bài hát “Mùa thu ngày khai trường”, từng câu hát rộn ràng ngân vang như nhịp đập trái tim các thầy cô giáo nơi đây: Mùa thu ơi!Mùa thu!/Mùa đi xây những ước mơ/Tung bay màu khăn thắm/Rực rỡ trên vai em/Mùa thu ơi!Mùa thu!/Mùa thơm trang sách mới/Tiếng trống ngày khai trường/Trong sáng như trời thu.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Điện đã sáng, vì sao hàng trăm hộ dân Lâm Giang vẫn chưa nhận tiền đền bù?

Điện đã sáng, vì sao hàng trăm hộ dân Lâm Giang vẫn chưa nhận tiền đền bù?

Những cột điện, đường dây điện quốc gia hôm nay đã vươn tới các thôn bản vùng cao của xã Lâm Giang. Nguồn điện ổn định đã góp phần thay đổi diện mạo nông thôn, mở ra cơ hội phát triển kinh tế cho người dân. Tuy nhiên, phía sau những công trình đã phát huy hiệu quả nhiều năm vẫn còn một tồn tại kéo dài: hàng trăm hộ dân đã hiến đất, chặt bỏ cây trồng để phục vụ dự án nhưng đến nay vẫn chưa được chi trả tiền bồi thường theo quy định.

Từ hào khí Phố Ràng đến khát vọng phát triển

Từ hào khí Phố Ràng đến khát vọng phát triển

77 năm đã qua nhưng Chiến thắng Phố Ràng (26/6/1949) vẫn là niềm tự hào của Nhân dân các dân tộc trên quê hương Bảo Yên. Trên mảnh đất lịch sử ấy, truyền thống cách mạng năm xưa đang tiếp tục được các thế hệ hôm nay gìn giữ, phát huy bằng khát vọng dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp.

Yên Bình tăng cường kiểm soát môi trường tại các cơ sở công nghiệp và bến bãi

Yên Bình tăng cường kiểm soát môi trường tại các cơ sở công nghiệp và bến bãi

Những năm gần đây, cùng với tốc độ phát triển công nghiệp và sản xuất vật liệu xây dựng, xã Yên Bình trở thành địa bàn tập trung nhiều cơ sở chế biến đá, bãi tập kết hàng hóa và bến thủy nội địa. Sự phát triển này góp phần thúc đẩy tăng trưởng kinh tế, tạo việc làm cho lao động địa phương, song cũng kéo theo nhiều áp lực về môi trường gây ảnh hưởng đến đời sống người dân.

Gỡ “điểm nghẽn” giao thông nông thôn ở Lào Cai

Gỡ “điểm nghẽn” giao thông nông thôn ở Lào Cai

Những ngày đầu tháng 4, người dân phấn khởi hiến đất, góp công và huy động máy móc san gạt mặt bằng, mong muốn sớm có các tuyến đường bê tông kiên cố, thuận tiện đi lại và đảm bảo an toàn. Tuy nhiên, sau ít ngày triển khai, nhiều công trình buộc phải tạm dừng do vướng cơ chế đầu tư, thủ tục phức tạp và thiếu kinh phí đối ứng. Các tuyến đường được kỳ vọng tạo động lực phát triển khu vực nông thôn, miền núi hiện đứng trước nguy cơ chậm tiến độ nếu không sớm tháo gỡ các “điểm nghẽn”.

“Viên ngọc xanh” chờ được “đánh thức”

“Viên ngọc xanh” chờ được “đánh thức”

Ẩn sâu giữa đại ngàn vùng giáp ranh Púng Luông - Nả Háng (xã Chế Tạo), Tà Cây Đằng thuộc Khu bảo tồn loài và sinh cảnh Mù Cang Chải là nơi lưu giữ hàng nghìn cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Những cây pơ mu, thiết sam cổ không chỉ tạo nên giá trị đặc biệt về đa dạng sinh học mà còn mở ra tiềm năng lớn cho phát triển du lịch sinh thái. Tuy nhiên, làm thế nào để đánh thức “viên ngọc xanh” này mà không làm “tổn thương” màu xanh nguyên bản của đại ngàn vẫn là bài toán lớn đặt ra với địa phương.

Si Ma Cai nỗ lực hồi sinh vùng dược liệu tam thất

Si Ma Cai nỗ lực hồi sinh vùng dược liệu tam thất

Từng được xem là “cây tiền tỷ” của vùng cao Si Ma Cai, cây tam thất đã mở ra kỳ vọng về hướng phát triển kinh tế hiệu quả cho đồng bào các dân tộc nơi đây. Sau giai đoạn phát triển mạnh rồi dần thu hẹp diện tích vì nhiều nguyên nhân, chính quyền địa phương đang nỗ lực khôi phục loại cây dược liệu quý này, từng bước làm chủ kỹ thuật sản xuất, hướng tới xây dựng tam thất trở thành cây hàng hóa có giá trị kinh tế cao.

Tuyến đường hy vọng ở A Mú Sung

Tuyến đường hy vọng ở A Mú Sung

A Mú Sung là xã vùng cao biên giới đặc biệt khó khăn của tỉnh Lào Cai, với đường biên dài gần 26,8 km. Nhiều năm qua, mưa lũ, sạt lở khiến những tuyến đường nơi đây thường xuyên hư hỏng, việc đi lại của người dân gặp nhiều khó khăn. Nhờ sự quan tâm của Đảng, Nhà nước, đến nay đoạn đường biên giới từ thôn Lũng Pô đến thôn Phù Lao Chải (giáp địa phận xã Y Tý) dài 14km đang được mở rộng, bê tông hóa, góp phần đổi thay cuộc sống người dân vùng biên.

Sức sống mới ở Hồng Ngài

Sức sống mới ở Hồng Ngài

Hồng Ngài là bản Mông xa nhất xã Y Tý, cách trung tâm xã khoảng 20 km, giáp với địa phận huyện Phong Thổ cũ, tỉnh Lai Châu và huyện Kim Bình, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc. Trước đây, nhắc đến Hồng Ngài ai cũng ngại vì giao thông rất khó khăn, nhưng nay, bản xa đã mang một diện mạo mới, đời sống người dân thêm ấm no.

Quản lý bến thủy nội địa - những vấn đề đặt ra

Quản lý bến thủy nội địa - những vấn đề đặt ra

Tình trạng “bến dù, bến cóc” hoạt động tự phát, không phép hoặc hết phép, thiếu điều kiện an toàn đang đặt ra nhiều thách thức cho công tác quản lý. Loạt bài "Quản lý bến thủy nội địa - những vấn đề đặt ra" (3 kỳ) của Báo và Phát thanh, Truyền hình Lào Cai phản ánh, làm rõ thực trạng này.

Bài cuối: Cần những giải pháp toàn diện

Quản lý bến thủy nội địa - những vấn đề đặt ra: Bài cuối: Cần những giải pháp toàn diện

Thực trạng hàng loạt bến thủy nội địa không phép, hết phép vẫn hoạt động tại nhiều địa phương đang đặt ra yêu cầu cấp bách trong công tác quản lý. Không chỉ dừng ở kiểm tra, xử lý vi phạm mà cần có giải pháp tháo gỡ những “điểm nghẽn” trong quy hoạch, đăng ký hoạt động bến thủy nội địa trên địa bàn tỉnh.

Bài 2: “Mắc kẹt” giữa nhu cầu và thủ tục

Quản lý bến thủy nội địa - những vấn đề đặt ra: Bài 2: “Mắc kẹt” giữa nhu cầu và thủ tục

Sông Hồng, sông Chảy và các lòng hồ thủy điện trên địa bàn đang trở thành trục vận tải quan trọng của tỉnh Lào Cai. Tuy nhiên, phía sau sự nhộn nhịp là thực trạng nhiều bến thủy nội địa không phép, hết phép vẫn hoạt động kéo dài. Điều này đặt ra những vấn đề rất đáng quan tâm trong công tác quản lý. 

Bài 1: Bến không phép hoạt động tràn lan

Quản lý bến thủy nội địa - những vấn đề đặt ra: Bài 1: Bến không phép hoạt động tràn lan

Cùng với sự phát triển của các tuyến vận tải đường thủy, trên sông Hồng, sông Chảy và khu vực các lòng hồ trong tỉnh đang hình thành mạng lưới bến thủy nội địa hoạt động sôi động mỗi ngày. Tuy nhiên, phía sau bức tranh nhộn nhịp ấy là tình trạng “bến dù, bến cóc” hoạt động tự phát, không phép hoặc hết phép, thiếu điều kiện an toàn kỹ thuật đang đặt ra thách thức lớn đối với công tác quản lý của chính quyền cơ sở và cơ quan chức năng.

Đảm bảo chính sách bảo vệ rừng không bị gián đoạn sau sáp nhập

Đảm bảo chính sách bảo vệ rừng không bị gián đoạn sau sáp nhập

Sau khi phương án quản lý, bảo vệ rừng gỗ nghiến, gỗ trai giai đoạn 2021 - 2025 kết thúc, lực lượng giữ rừng ở cơ sở vẫn duy trì tuần tra, bám rừng từng ngày. Từ thực tế địa bàn, điều địa phương, lực lượng kiểm lâm và người dân mong muốn lúc này là sớm có chủ trương duy trì chính sách đặc thù cho giai đoạn tiếp theo để công tác bảo vệ rừng quý tiếp tục được duy trì ổn định, không bị gián đoạn trong giai đoạn chuyển tiếp.

Điện về bản xa

Điện về bản xa

Ngày 21/4 vừa qua có lẽ là ngày vui và hạnh phúc nhất với người dân 4 thôn vùng cao: Làng Ca, Khe Kẹn, Pín Pé, Ba Chum (xã Cát Thịnh) khi điện lưới quốc gia về tới bản làng sau rất nhiều năm mong mỏi. Ánh sáng ấy mở ra nhiều cơ hội phát triển cho những bản làng còn gian khó.

Khám phá chợ đá quý Lục Yên

Khám phá chợ đá quý Lục Yên

Vùng đất ngọc Lục Yên, nơi được mệnh danh là “vương quốc đá quý” của Việt Nam. Đến đây, du khách sẽ lạc vào những gam màu lấp lánh của hàng nghìn viên đá quý trong phiên chợ đặc biệt - chợ đá quý. Phiên chợ mang trong mình những nét văn hóa độc đáo, khiến bất cứ ai ghé thăm cũng không khỏi tò mò và say mê.

Nậm Chày: Điểm trường sạt lở, gần 100 học sinh phải học nhờ nhà dân

Nậm Chày: Điểm trường sạt lở, gần 100 học sinh phải học nhờ nhà dân

Do điểm trường nằm trong khu vực nguy cơ sạt lở cao, ảnh hưởng từ hoàn lưu bão số 3 (Yagi) cuối năm 2024, gần 100 học sinh mầm non và tiểu học tại thôn Hỏm Trên, xã Nậm Chày phải rời trường và học nhờ tại nhà dân. Tuy nhiên, điều kiện học tập tại các điểm tạm thời này không đảm bảo, khiến việc dạy và học gặp rất nhiều khó khăn, ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng học tập của học sinh vùng cao nơi đây.

fb yt zl tw