Về nơi vắng dấu chân qua

Bài 3: Ám ảnh Mà Sa Phìn

LCĐT - Mà Sa Phìn - tiếng Quan Hỏa, dịch ra có nghĩa là “bãi cỏ gianh bằng phẳng”, vậy mà lại là thôn nằm cheo leo trên đỉnh núi cao và xa nhất xã Nậm Xây, huyện Văn Bàn. Nơi đây từng gắn với những câu chuyện rừng rợn về bãi vàng với những “bưởng vàng tặc” khét tiếng, nhưng điều khiến chúng tôi day dứt mãi là câu chuyện về cuộc sống của những hộ người Mông nghèo trên đỉnh núi này.

>>Bài 1: Bản mới trên thượng nguồn sông Chảy

>>Bài 2: Nhọc nhằn “Trang trại ngựa”

Xơ xác bản Mông

Tại trụ sở UBND xã Nậm Xây, ông Triệu Nguyên Hương, Phó Chủ tịch UBND xã nhìn chúng tôi ái ngại: “Các chú muốn lên Mà Sa Phìn à? Từ đây lên đến thôn mất 15 km đường đất đấy, cứng tay lái và quen đường thì đi xe máy hơn một tiếng đồng hồ. Mà Sa Phìn là thôn xa nhất của huyện Văn Bàn, nằm trên thượng nguồn suối Nậm Xây Luông, một mặt giáp huyện Mù Cang Chải (tỉnh Yên Bái), một mặt giáp huyện Than Uyên (tỉnh Lai Châu). Thôn có 100% đồng bào dân tộc Mông sinh sống, điều kiện còn khó khăn, thiếu thốn lắm”.

Chúng tôi theo chân anh Phà A Tỉu, Bí thư Đoàn xã Nậm Xây, nguyên là Phó Trưởng công an xã Nậm Xây ngược dốc lên Mà Sa Phìn, vượt qua Nà Hàm, Nậm Van, Nà Đoong, Phiêng Đoóng, Giàng Dúa Chải, Phù Lá Ngài, Phìn Hồ. Những cái tên nghe lạ lẫm và hoang hoải như chính vùng đất này. Từ lâu, chúng tôi đã được nghe những câu chuyện về Mà Sa Phìn, nhưng không nghĩ có ngày mình lại đặt chân tới đây, nơi được mệnh danh là “rốn vàng” của Văn Bàn, “thủ phủ” của “vàng tặc”.

Một góc thôn Mà Sa Phìn.
Một góc thôn Mà Sa Phìn.

Người đầu tiên chúng tôi gặp ở Mà Sa Phìn là “u” Xuân (theo cách gọi của A Tỉu), một phụ nữ có nước da ngăm đen, gần 60 tuổi, nhưng dáng người khỏe khoắn, giọng sang sảng như đàn ông. Bà Cù Thị Xuân hiện là Chủ tịch Hội Phụ nữ xã Nậm Xây, sinh sống trên đỉnh Mà Sa Phìn từ lâu, cũng là người nắm rõ vùng đất này như trong lòng bàn tay. Nghe hỏi về những khó khăn của thôn, bà Xuân bảo: “Mà Sa Phìn có 44 hộ dân, trong đó 75% là hộ nghèo. Cách đây một tháng có trận lốc xoáy, làm hàng chục nhà dân ở hai thôn Mà Sa Phìn và Phìn Hồ bị hư hỏng, tốc mái. Nhờ sự quan tâm của Nhà nước, mỗi hộ bị tốc mái nhà được hỗ trợ 60 tấm lợp fibro xi măng. Nhưng đường đi khó quá, bà con chưa chuyển tấm lợp lên được, vẫn xếp đống ở trụ sở UBND xã. Trên này, người dân trồng được nhiều đào, trong rừng có cả táo mèo, nhưng để chín rụng hết, vì đường khó, không mang đi bán được. Lúa, ngô cũng vậy”.

Trong câu chuyện với bà Xuân và anh Phà A Tỉu, chúng tôi lặng người khi biết xã Nậm Xây có hơn 50 người nghiện ma túy, thì tập trung chủ yếu ở Mà Sa Phìn, Phìn Hồ, Phù Lá Ngài. Từ khi “cơn lốc” vàng kéo đến đây, những người đàn ông ở các thôn, bản mang theo khát vọng đổi đời vào bãi vàng, người trở thành phu đào vàng cho các “bưởng vàng tặc”, người gùi hàng thuê vào bãi kiếm tiền; thế rồi kẻ mãi mãi ở lại trong rừng, kẻ trở về thành “con” nghiện heroin, thân tàn ma dại. Mà Sa Phìn đã nghèo, vì thế lại xác xơ hơn, lúc nào cũng u tịch như một vùng đất “chết”.

Chúng tôi đi thăm bản Mông dưới chân núi Mà Sa Phìn. Trước mắt là những ngôi nhà xập xệ, nhiều nhà bị tốc mái đến giờ vẫn phủ bạt dứa xanh, nhìn tả tơi, xơ xác. Căn lều nằm giữa nương ngô bé như cái lều vịt, mái phủ bạt xanh là nơi ở của chị Giàng Thị Sia. Chồng chết, chị Sia phải oằn lưng nuôi 3 con nhỏ mồ côi. Cách nhà chị Sia không xa là nhà của chị Vàng Thị Me, có chồng là Giàng A Dũng cũng chết cách đây 1 năm. Giờ đây, chị Me phải một mình tần tảo rau cháo nuôi 4 con nhỏ ăn học. Rồi cảnh ngộ của anh Giàng A Pái bị khuyết tật, vợ chết, một mình nuôi con gái nhỏ bị mù lòa; chuyện ông Giàng A Trầu, chân đau, mắt mờ, một mình nuôi con trai mồ côi mẹ… Chỉ nghe thôi chúng tôi đã nhói đau trong lồng ngực, khi gặp thì không cầm được nước mắt.

Ước mơ ngôi trường mới

Ở Mà Sa Phìn, giữa lòng chảo xác xơ, có một ngôi nhà từ bao năm nay vẫn thắp sáng niềm tin và ước mơ vào tương lai phía trước cho những đứa trẻ, những gia đình người Mông nghèo khó. Đó là Trường Tiểu học số 2 Nậm Xây.

Nếu không có chiếc biển trường màu xanh và lá cờ đỏ phấp phới sau tán cây, thì có lẽ chúng tôi cũng không nhận ra đó là ngôi trường tiểu học, vì tất cả chỉ là mấy dãy nhà mái lợp tôn đỏ, tường lịa ván gỗ, chẳng khác gì nhà dân.

Thầy Lê Minh Tâm, Hiệu trưởng nhà trường, người đã có 19 năm dạy học, trong đó 7 năm gắn bó với Mà Sa Phìn cho biết: Trường Tiểu học số 2 Nậm Xây có 199 học sinh, trong đó điểm trường chính ở thôn Mà Sa Phìn có 5 lớp với 106 học sinh, ngoài ra còn 8 lớp nằm ở 2 phân hiệu là Giàng Dúa Chải và Phù Lá Ngài. Ngoài khó khăn về cơ sở vật chất, thì điều làm các thầy, cô giáo trăn trở nhất là đa số học sinh thuộc hộ nghèo và cận nghèo, trong đó có tới 16 học sinh mồ côi. Có em mồ côi cả cha lẫn mẹ, hoàn cảnh rất đáng thương. Mùa đông trên này rét lắm, lúc nào cũng chìm trong sương mù, mà nhiều học sinh chỉ có manh áo mỏng không đủ ấm, khăn, mũ, giầy dép cũng cũ rách. Những hôm trời mưa gió, đường trơn, các em phải vượt dốc, lội suối đến lớp rất vất vả.

Trong số 19 thầy, cô giáo ở Trường Tiểu học số 2 Nậm Xây, cô giáo Hà Thị Thiểu, 32 tuổi, là người “cắm bản” lâu nhất. Từ năm 2008, cô Thiệu là 1 trong 3 cô giáo đầu tiên xung phong lên Mà Sa Phìn công tác. Giờ đây, một cô giáo đã chuyển về Bảo Thắng, một cô giáo chuyển về xã Nậm Dạng, còn cô Thiểu vẫn bám trụ với bản Mông này. Dạy học trên núi đã bộn bề vất vả, nhưng vì thương con nhỏ, nên cứ cuối tuần cô lại lặn lội về tận huyện Bảo Yên thăm chồng và con út 3 tuổi, rồi lại lên huyện Văn Bàn thăm con lớn 10 tuổi đang ở với ông bà ngoại. Ăn được bữa cơm vội vã, chiều chủ nhật cô lại tất bật ngược dốc lên núi với học sinh. Cô Thiểu cũng không nhớ mình đã ngã xe bao nhiêu lần trên quãng đường trơn trượt lên Mà Sa Phìn, ngã rồi lại dậy, có lần phát khóc giữa rừng núi mênh mông, gạt nước mắt lẫn nước mưa, dựng xe, đi tiếp… Cứ như vậy, đã gần 8 năm rồi.

Khi được hỏi nguyện vọng của cô là gì, chúng tôi cứ nghĩ cô Thiểu sẽ mong ước một điều gì đó cho bản thân, nhưng cô Thiểu bảo, mong muốn lớn nhất là tuyến đường lên Mà Sa Phìn được đổ bê tông, trường học được xây dựng khang trang, để học sinh có điều kiện học tập tốt hơn, không bị rét vì mưa lạnh, sương mù. Cô còn có một điều ước, đó là mỗi phân hiệu có một chiếc tủ lạnh để dự trữ thức ăn, có bình lọc nước để các em học sinh có nước sạch uống hằng ngày. Ở đây, ngày mưa nước từ khe núi chảy xuống đục ngầu, lọc mấy cũng không hết cặn và mùi tanh. Chỉ lo những chất độc từ bãi vàng trên núi ngấm xuống lòng đất, ngấm vào nguồn nước, ảnh hưởng tới sức khỏe học sinh. Nguyện vọng của cô giáo Thiểu là vậy, chỉ đơn giản vậy thôi.

Tâm nguyện của cô giáo Thiểu cứ khiến chúng tôi suy nghĩ suốt chặng đường về. Đời sống của đồng bào dân tộc Mông ở Mà Sa Phìn còn nghèo khó, điều kiện học tập của các em học sinh ở đây còn khó khăn như thế, vậy làm thế nào giúp người dân thoát nghèo, có tương lai tươi sáng hơn? Ông Triệu Nguyên Hương, Phó Chủ tịch UBND xã Nậm Xây bảo: Đây cũng chính là nỗi trăn trở của địa phương. Giải pháp chính vẫn là tăng cường tuyên truyền, vận động để người dân tập trung chuyển dịch cơ cấu cây trồng, vật nuôi, đưa các giống ngô, lúa năng suất cao vào sản xuất; hạn chế tình trạng người dân bỏ ruộng nương, nhà cửa, vào bãi vàng mót “sái vàng”; quản lý tốt các đối tượng nghiện và tích cực tuyên truyền để họ điều trị nghiện bằng thuốc methadone…

Chia tay Nậm Xây, chúng tôi nhìn đống tấm lợp được Nhà nước hỗ trợ cho các hộ dân sau đợt lốc xoáy một tháng vẫn nằm ở sân trụ sở UBND xã, chưa lên được đến Mà Sa Phìn, nghĩ đến những ngôi nhà tơi tả bạt xanh, lòng tự hỏi không biết đến bao giờ Mà Sa Phìn mới hết hộ nghèo?

Bài cuối: Khát vọng lưng chừng núi

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Bài 1: Bến không phép hoạt động tràn lan

Quản lý bến thủy nội địa - những vấn đề đặt ra: Bài 1: Bến không phép hoạt động tràn lan

Cùng với sự phát triển của các tuyến vận tải đường thủy, trên sông Hồng, sông Chảy và khu vực các lòng hồ trong tỉnh đang hình thành mạng lưới bến thủy nội địa hoạt động sôi động mỗi ngày. Tuy nhiên, phía sau bức tranh nhộn nhịp ấy là tình trạng “bến dù, bến cóc” hoạt động tự phát, không phép hoặc hết phép, thiếu điều kiện an toàn kỹ thuật đang đặt ra thách thức lớn đối với công tác quản lý của chính quyền cơ sở và cơ quan chức năng.

Đảm bảo chính sách bảo vệ rừng không bị gián đoạn sau sáp nhập

Đảm bảo chính sách bảo vệ rừng không bị gián đoạn sau sáp nhập

Sau khi phương án quản lý, bảo vệ rừng gỗ nghiến, gỗ trai giai đoạn 2021 - 2025 kết thúc, lực lượng giữ rừng ở cơ sở vẫn duy trì tuần tra, bám rừng từng ngày. Từ thực tế địa bàn, điều địa phương, lực lượng kiểm lâm và người dân mong muốn lúc này là sớm có chủ trương duy trì chính sách đặc thù cho giai đoạn tiếp theo để công tác bảo vệ rừng quý tiếp tục được duy trì ổn định, không bị gián đoạn trong giai đoạn chuyển tiếp.

Điện về bản xa

Điện về bản xa

Ngày 21/4 vừa qua có lẽ là ngày vui và hạnh phúc nhất với người dân 4 thôn vùng cao: Làng Ca, Khe Kẹn, Pín Pé, Ba Chum (xã Cát Thịnh) khi điện lưới quốc gia về tới bản làng sau rất nhiều năm mong mỏi. Ánh sáng ấy mở ra nhiều cơ hội phát triển cho những bản làng còn gian khó.

Khám phá chợ đá quý Lục Yên

Khám phá chợ đá quý Lục Yên

Vùng đất ngọc Lục Yên, nơi được mệnh danh là “vương quốc đá quý” của Việt Nam. Đến đây, du khách sẽ lạc vào những gam màu lấp lánh của hàng nghìn viên đá quý trong phiên chợ đặc biệt - chợ đá quý. Phiên chợ mang trong mình những nét văn hóa độc đáo, khiến bất cứ ai ghé thăm cũng không khỏi tò mò và say mê.

Nậm Chày: Điểm trường sạt lở, gần 100 học sinh phải học nhờ nhà dân

Nậm Chày: Điểm trường sạt lở, gần 100 học sinh phải học nhờ nhà dân

Do điểm trường nằm trong khu vực nguy cơ sạt lở cao, ảnh hưởng từ hoàn lưu bão số 3 (Yagi) cuối năm 2024, gần 100 học sinh mầm non và tiểu học tại thôn Hỏm Trên, xã Nậm Chày phải rời trường và học nhờ tại nhà dân. Tuy nhiên, điều kiện học tập tại các điểm tạm thời này không đảm bảo, khiến việc dạy và học gặp rất nhiều khó khăn, ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng học tập của học sinh vùng cao nơi đây.

Về làng cao gắm Liêm Phú

Về làng cao gắm Liêm Phú

Thôn Liêm (xã Liêm Phú cũ, nay thuộc xã Khánh Yên) là nơi đồng bào dân tộc Tày sinh sống lâu đời. Trải qua nhiều thế hệ gắn bó với núi rừng, người Tày nơi đây đã đúc kết được nhiều bài thuốc quý từ dược liệu tự nhiên. Hiện nay, nhiều hộ dân vẫn miệt mài duy trì nghề nấu cao gắm truyền thống, vừa hỗ trợ điều trị bệnh xương khớp cho cộng đồng, vừa mang lại nguồn thu nhập ổn định cho gia đình.

Cẩn trọng mở rộng diện tích cây cà phê ở Lào Cai

Cẩn trọng mở rộng diện tích cây cà phê ở Lào Cai

Thời gian gần đây, tại một số xã thuộc khu vực Bảo Yên, Mường Khương, Bắc Hà, Bảo Thắng, người dân đã và đang trồng thử nghiệm cây cà phê. Tuy nhiên, việc mở rộng diện tích trồng cà phê một cách tự phát, không theo quy hoạch tại các khu vực có điều kiện sinh thái không phù hợp, đang đặt ra nhiều thách thức lớn, tiềm ẩn nguy cơ rủi ro cao trong sản xuất nông nghiệp.

Thu hẹp khoảng cách phát triển sau hợp nhất

Thu hẹp khoảng cách phát triển sau hợp nhất

Sau khi sáp nhập đơn vị hành chính, các xã, phường trên địa bàn tỉnh đang đối mặt với nhiều thách thức trong thu hẹp khoảng cách phát triển giữa các khu vực. Mỗi xã, thôn đều có những đặc điểm riêng về địa lý, kinh tế - xã hội, dẫn đến sự chênh lệch về mức sống và trình độ phát triển. Để giải quyết vấn đề này, các địa phương triển khai nhiều giải pháp đồng bộ nhằm hài hòa lợi ích, phát triển bền vững và khai thác hiệu quả tiềm năng từng vùng.

Một góc thôn Bỗng 2 nhìn từ trên cao.

Bản Dao đoàn kết

Nhắc đến thôn Bỗng 2, xã Bảo Hà, nhiều người vẫn còn nhớ đó là thôn người Dao nằm khuất sâu giữa núi rừng rậm rạp, kinh tế - xã hội còn nhiều khó khăn do thiếu sinh kế phù hợp. Tuy nhiên, với việc xác định cây quế là cây trồng chủ lực mang lại giá trị kinh tế cao, địa phương đã từng bước chuyển mình mạnh mẽ, trở thành điểm sáng trong phát triển kinh tế. Hành trình thoát nghèo của người dân nơi đây đã thể hiện tinh thần đoàn kết của cộng đồng, tạo sức lan tỏa cùng nhau phát triển.

Lào Cai: Quan tâm bảo vệ môi trường mùa lễ hội xuân

Lào Cai: Quan tâm bảo vệ môi trường mùa lễ hội xuân

Sau Tết Nguyên đán, các địa phương trong tỉnh rộn ràng bước vào mùa lễ hội xuân truyền thống. Qua những lễ hội đã diễn ra, phóng viên ghi nhận nhiều chuyển biến tích cực khi công tác bảo vệ môi trường được các cấp chính quyền, ngành chức năng, người dân và du khách quan tâm hơn, góp phần gìn giữ không gian lễ hội văn minh, bền vững.

Bừng sáng tương lai sau lũ dữ

Bừng sáng tương lai sau lũ dữ

Ngày đầu năm, trong ánh nắng dịu nhẹ, chúng tôi trở lại những khu tái định cư - nơi từng oằn mình chịu đau thương sau những trận lũ dữ. Những ngôi nhà mới khang trang, những tuyến đường bê tông phẳng lì và những nương quế xanh mướt trải dài đã làm nên bức tranh hồi sinh đầy hy vọng. Đó không chỉ là thành quả từ sự hỗ trợ của Đảng, Nhà nước và các nhà hảo tâm, mà còn là biểu tượng cho tinh thần đoàn kết và ý chí vươn lên của cộng đồng.

Bình yên An San

Bình yên An San

65 năm qua, An San không chỉ là nơi lưu giữ ký ức của những ngày đầu gian khó mà còn là biểu tượng của sự gắn bó, đoàn kết và phát triển.

Suối Xuân bừng sáng xuân này

Suối Xuân bừng sáng xuân này

Suối Xuân là thôn đặc biệt khó khăn của xã Phình Hồ. Nơi thôn 100% người Mông sinh sống này, bao năm qua vẫn quen với bóng tối khi đêm xuống. Thế nhưng mùa xuân này đã khác, điện lưới quốc gia đã về tới Suối Xuân. Tết ở  thôn người Mông này vì thế cũng bừng sáng, rộn ràng hơn bao giờ hết!

Ngày mới ở Tân Tiến

Ngày mới ở Tân Tiến

Những ngày này, thôn Tân Tiến, xã Gia Phú như một đại công trường. Các dự án trọng điểm như đường Trần Hưng Đạo kéo dài, Dự án tái định cư phục vụ giải phóng mặt bằng tuyến đường sắt Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng hay Dự án hạ tầng kỹ thuật Cụm công nghiệp Thống Nhất đều đang được đẩy nhanh tiến độ. Cả vùng quê Tân Tiến đang chuyển mình, mang theo hy vọng về diện mạo mới, hiện đại và phát triển.

fb yt zl tw