Theo bước chân người tuần rừng:

Bài 2: Bữa cơm rừng và chuyện những người canh giữ đại ngàn

LCĐT - Chúng tôi đã đi bộ 12 tiếng đồng hồ, xuyên qua hơn 20 km đường rừng với dốc cao, vực thẳm. Theo chân những người tuần rừng, chúng tôi được trải nghiệm nơi đại ngàn, tự hào đứng giữa ranh giới hai tỉnh Lào Cai - Yên Bái phóng tầm mắt để thấy và chiêm ngưỡng núi non trùng điệp.

>>> Bài 1: Hồi sinh núi cháy

Trước khi vào bữa cơm trưa, Thào A Páo nói: Mọi người ăn xong, tranh thủ nghỉ ngơi, bởi quãng đường buổi chiều rất dài và nhiều dốc, phải đi nhanh hơn buổi sáng thì mới kịp đến chỗ nghỉ tối nay. Nghe vậy, ai cũng vội vàng ăn cho xong bữa để có thêm thời gian chợp mắt, lấy lại sức cho chuyến tuần rừng chiều nay. Chỉ có mấy chàng trai trong Tổ bảo vệ rừng của Công ty Cổ phần Đầu tư xây dựng và Phát triển năng lượng Phúc Khánh còn ngồi lại, tranh thủ uống với nhau vài chén rượu. Chợp mắt được một lúc thì Páo gọi chúng tôi dậy, tiếp tục lên đường. Khác hẳn buổi sáng, đầu giờ chiều, nắng càng gay gắt, có được cơn gió “mồ côi” cũng là thứ xa xỉ. Tuyến đường càng đi càng dốc, trong khi chúng tôi lại “phơi” mình dưới cái nắng như thiêu như đốt, nên chỉ đi được khoảng 15 phút là áo đã đẫm mồ hôi. Có đoạn đường, chỉ đi được 10 bước chân, phải dừng nghỉ, bởi dốc quá cao, những chai nước mang theo không đáp ứng đủ cơn khát. Đi 2 tiếng đồng hồ, nhưng chưa được nửa chặng đường, đã có lúc, chúng tôi và một số thành viên khác cũng thấy nản. Để động viên mọi người, Thào A Páo bảo: Đi 1 tiếng đồng hồ nữa là đến khu có loài bách tán Đài Loan, cũng là nơi có lán nghỉ. Nói rồi, Páo nhanh chân bước, chúng tôi cặm cụi theo sau. Khi nắng chiều dịu bớt cũng là lúc cả đoàn  đặt chân đến “vương quốc” bách tán Đài Loan. Đứng trên đỉnh núi, chỉ tay về phía xa, kiểm lâm viên Nguyễn Huy Hoàng nói: Anh thấy cây cao nhất kia không, đó là bách tán Đài Loan đấy. Khu vực này là nơi phân bố loài bách tán Đài Loan, được bảo vệ rất nghiêm ngặt do Khu Bảo tồn thiên nhiên Hoàng Liên - Văn Bàn quản lý.

Cây pơ mu cổ thụ được bảo vệ nghiêm ngặt.
Cây pơ mu cổ thụ được bảo vệ nghiêm ngặt.

Nhiều người tưởng sắp đến điểm dừng nghỉ, nhưng Thào A Páo lại động viên với câu nói quen thuộc: Còn khoảng 1 tiếng đồng hồ nữa là đến nơi, cố lên. Một số người vừa mệt, vừa buồn cười vì cách động viên của chàng trai người Mông. Nhưng với những cán bộ, kiểm lâm viên thì họ đã quá quen, bởi nhiều lần đi tuần rừng cùng nhau, Thào A Páo đều nói như vậy. Rồi, khi mặt trời sắp lặn sau dãy núi, chúng tôi cũng đến được lán nghỉ số 2, lúc này đã là 6 giờ chiều, nghĩa là cả đoàn đã đi bộ đường rừng hơn 4 tiếng đồng hồ. Đặt chân đến lán nghỉ, việc đầu tiên, chúng tôi cởi bỏ ba lô, ngồi bệt xuống sàn, trong khi 5 chàng trai trong Tổ bảo vệ rừng của Công ty Cổ phần Đầu tư xây dựng và Phát triển năng lượng Phúc Khánh khẩn trương lấy từ trong ba lô các thực phẩm cho bữa tối: Gạo, thịt lợn, xoong nồi, bát và bó rau cần rừng. Thấy vậy, tôi và một số người “mắt tròn, mắt dẹt”, bởi ba lô của mình có một bộ quần áo, đi rừng đã thấy nặng đến vài kg, trong khi mấy chàng trai người Mông, người Tày đeo trên vai trung bình 10 kg/người.

Dưới sự chỉ đạo của Mai Văn Dương, Tổ trưởng Tổ bảo vệ rừng, các thành viên chia nhau, người lấy nước, người lấy củi, người rửa rau, vo gạo… Chỉ một lúc, khói bếp đã tỏa trên mái lán, ánh lửa bập bùng soi tỏ những khuôn mặt đen sạm vì nắng gió đại ngàn. Tôi xung phong đi cùng Tráng A Sử chặt trúc làm đũa. Đôi tay Sử thoăn thoắt đưa con dao, chưa đầy 5 phút đã có 20 đôi đũa trúc. Ngoài rau cần rừng, thịt lợn, bữa tối này có thêm “hải sản nướng” - theo thông báo của anh Phạm Ngọc Oanh. Tôi còn chưa hết ngạc nhiên thì anh Oanh lý giải: Đó là cá khô, do không có dầu rán, nên phải nướng trên than hồng. Ăn ngon đáo để. Sự ngạc nhiên của tôi còn chưa dừng lại ở đó, bởi lán nghỉ bỗng sáng bừng ánh điện. Người mang ánh điện vào rừng chính là kiểm lâm viên Nguyễn Huy Hoàng. Do có kinh nghiệm đi rừng nên trước khi đi tuần rừng lần này, Hoàng đã mang theo bóng điện và ắc quy xe máy, nhờ đó, chúng tôi cảm thấy mình như đang ở nhà.

Trong lúc chờ mọi người nấu cơm, Tráng A Thông rửa sạch từng con cá khô, tách làm đôi, bỏ xương rồi kẹp chặt bằng hai đoạn trúc. Đặt 3 xiên cá khô trên than hồng, Tráng A Thông thi thoảng lật đi lật lại, khuôn mặt đỏ bừng vì nóng.  Với “tài nghệ” của các chàng trai trong Tổ bảo vệ rừng, một tiếng sau cả đoàn được thưởng thức bữa cơm tươm tất, với thịt ướp thảo quả nướng, rau cần rừng xào, đặc biệt là món “hải sản nướng” thơm lừng đến “chảy nước miếng” và không thể thiếu bát muối trộn với ớt xanh nướng. Không chế biến quá cầu kỳ, không đủ đầy gia vị, nhưng chúng tôi đều cảm thấy bữa cơm rất ngon và đầm ấm. Chỉ chốc lát, hai nồi gang đã sạch cơm, thức ăn cũng hết trong sự tiếc nuối của nhiều người.

Bữa cơm của những người tuần rừng.
Bữa cơm của những người tuần rừng.

Do đi bộ cả ngày, nên ăn xong, một số người đi ngủ luôn. Lúc này, tôi và đồng nghiệp có thời gian tâm sự với 5 thành viên Tổ bảo vệ rừng của Công ty Cổ phần Đầu tư xây dựng và Phát triển năng lượng Phúc Khánh. Không như chúng tôi nghĩ, họ rất vui tính và sẵn sàng chia sẻ về cuộc sống của mình. Tổ bảo vệ rừng có 12 thành viên, trong đó có 4 đảng viên, là những chàng trai dân tộc Mông, Tày trên địa bàn xã Khánh Yên Hạ, Liêm Phú, Nậm Tha, được công ty tuyển chọn. Họ đáp ứng được những yêu cầu: Sức khỏe tốt, yêu nghề, có kinh nghiệm đi rừng. Tổ trưởng Tổ bảo vệ rừng Mai Văn Dương tâm sự: Trên tuyến tuần rừng Nậm Tha - Liêm Phú, công ty có 3 chốt, mỗi chốt có 4 người. Nắng mưa, bão, tuyết, chúng em đều nếm trải, nhưng không ngại bằng đối mặt với những đối tượng khai thác gỗ trái phép. Dương và anh em trong Tổ bảo vệ rừng không bao giờ quên sự việc xảy ra vào tháng 5/2016. Trong lúc đi tuần rừng, Tổ bảo vệ phát hiện nhóm người (10 đối tượng) vào rừng khai thác gỗ trái phép. Dương gọi điện báo cáo lãnh đạo công ty, xin ý kiến chỉ đạo giải quyết. Thấy vậy, các đối tượng bỏ chạy lên trên đỉnh, chúng liên tục chửi bới, đe dọa, rồi lăn đá vào các thành viên. Với những kỹ năng được đào tạo, tập huấn, các thành viên trong Tổ bảo vệ rừng đã bình tĩnh xử lý, khiến các đối tượng bỏ đi trong sự giận dữ. Nhiều lần khác, lợi dụng khi anh em đi tuần, kẻ xấu đã vào lán đổ gạo ra đất, lấy trộm đồ ăn, khiến các thành viên phải bấm bụng chịu đói, chờ người mang đồ tiếp tế. Góp thêm vào câu chuyện, Thào A Páo cho biết: Đã chọn nghề này phải chấp nhận, chúng em đã bỏ nhà lên ở rừng, bởi mỗi người ở rừng 26 ngày/tháng. “Có khi về, con cũng không nhận ra bố cũng nên”, Thào A Páo đùa vui.

Trong những câu chuyện của người tuần rừng, Ngân Văn Lự luôn tỏ ra thích thú khi nhắc đến những lần giáp mặt đàn linh trưởng trên cung đường Nậm Tha - Liêm Phú. “Ở cung đường này có 3 đàn linh trưởng, đặc biệt nhất là đàn vượn đen, mà chúng tôi hay gọi là con đăng, với số lượng khoảng 13 con, con đầu đàn rất lớn, khoảng 30 kg. Không rõ chúng có cảm nhận được sự an toàn và thân thiện của những người bảo vệ rừng hay không, nhưng gặp chúng tôi, đàn linh trưởng tỏ ra khá thân thiện, có khi cách vài mét, chúng cũng vẫn không bỏ chạy. Nhiều hôm, chúng còn xuống gần chốt bảo vệ rừng lấy măng ăn, thậm chí có lần gặp tôi, chúng còn ngồi trên cây ném quả xuống trêu đùa và tỏ ra thích thú. Trong 5 năm qua, riêng tôi đã gặp những đàn linh trưởng này khoảng 40 lần, mỗi lần gặp, tôi lại dành thời gian để đếm số lượng cho đến khi chúng biến mất vào những tán lá, thật vui vì đàn linh trưởng vẫn ổn định, thậm chí còn tăng hơn. Hy vọng, rừng càng xanh, chúng càng sinh sôi, nảy nở” - Ngân Văn Lự chia sẻ. Câu chuyện những người tuần rừng kể cho chúng tôi nghe có cả hỉ, nộ, ái, ố, nhưng với họ đó là “một phần tất yếu của cuộc sống”.

Không muốn chúng tôi nghe thêm những cực nhọc của người tuần rừng, Tráng A Thông liền lấy cây sáo và thổi một bài dân ca của dân tộc mình. Giữa đêm khuya, tiếng sáo ngân vang, chúng tôi cảm thấy đại ngàn thanh bình đến thế.

Bài cuối: Hạ Sơn

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Bài cuối: Cần những giải pháp toàn diện

Quản lý bến thủy nội địa - những vấn đề đặt ra: Bài cuối: Cần những giải pháp toàn diện

Thực trạng hàng loạt bến thủy nội địa không phép, hết phép vẫn hoạt động tại nhiều địa phương đang đặt ra yêu cầu cấp bách trong công tác quản lý. Không chỉ dừng ở kiểm tra, xử lý vi phạm mà cần có giải pháp tháo gỡ những “điểm nghẽn” trong quy hoạch, đăng ký hoạt động bến thủy nội địa trên địa bàn tỉnh.

Bài 2: “Mắc kẹt” giữa nhu cầu và thủ tục

Quản lý bến thủy nội địa - những vấn đề đặt ra: Bài 2: “Mắc kẹt” giữa nhu cầu và thủ tục

Sông Hồng, sông Chảy và các lòng hồ thủy điện trên địa bàn đang trở thành trục vận tải quan trọng của tỉnh Lào Cai. Tuy nhiên, phía sau sự nhộn nhịp là thực trạng nhiều bến thủy nội địa không phép, hết phép vẫn hoạt động kéo dài. Điều này đặt ra những vấn đề rất đáng quan tâm trong công tác quản lý. 

Bài 1: Bến không phép hoạt động tràn lan

Quản lý bến thủy nội địa - những vấn đề đặt ra: Bài 1: Bến không phép hoạt động tràn lan

Cùng với sự phát triển của các tuyến vận tải đường thủy, trên sông Hồng, sông Chảy và khu vực các lòng hồ trong tỉnh đang hình thành mạng lưới bến thủy nội địa hoạt động sôi động mỗi ngày. Tuy nhiên, phía sau bức tranh nhộn nhịp ấy là tình trạng “bến dù, bến cóc” hoạt động tự phát, không phép hoặc hết phép, thiếu điều kiện an toàn kỹ thuật đang đặt ra thách thức lớn đối với công tác quản lý của chính quyền cơ sở và cơ quan chức năng.

Đảm bảo chính sách bảo vệ rừng không bị gián đoạn sau sáp nhập

Đảm bảo chính sách bảo vệ rừng không bị gián đoạn sau sáp nhập

Sau khi phương án quản lý, bảo vệ rừng gỗ nghiến, gỗ trai giai đoạn 2021 - 2025 kết thúc, lực lượng giữ rừng ở cơ sở vẫn duy trì tuần tra, bám rừng từng ngày. Từ thực tế địa bàn, điều địa phương, lực lượng kiểm lâm và người dân mong muốn lúc này là sớm có chủ trương duy trì chính sách đặc thù cho giai đoạn tiếp theo để công tác bảo vệ rừng quý tiếp tục được duy trì ổn định, không bị gián đoạn trong giai đoạn chuyển tiếp.

Điện về bản xa

Điện về bản xa

Ngày 21/4 vừa qua có lẽ là ngày vui và hạnh phúc nhất với người dân 4 thôn vùng cao: Làng Ca, Khe Kẹn, Pín Pé, Ba Chum (xã Cát Thịnh) khi điện lưới quốc gia về tới bản làng sau rất nhiều năm mong mỏi. Ánh sáng ấy mở ra nhiều cơ hội phát triển cho những bản làng còn gian khó.

Khám phá chợ đá quý Lục Yên

Khám phá chợ đá quý Lục Yên

Vùng đất ngọc Lục Yên, nơi được mệnh danh là “vương quốc đá quý” của Việt Nam. Đến đây, du khách sẽ lạc vào những gam màu lấp lánh của hàng nghìn viên đá quý trong phiên chợ đặc biệt - chợ đá quý. Phiên chợ mang trong mình những nét văn hóa độc đáo, khiến bất cứ ai ghé thăm cũng không khỏi tò mò và say mê.

Nậm Chày: Điểm trường sạt lở, gần 100 học sinh phải học nhờ nhà dân

Nậm Chày: Điểm trường sạt lở, gần 100 học sinh phải học nhờ nhà dân

Do điểm trường nằm trong khu vực nguy cơ sạt lở cao, ảnh hưởng từ hoàn lưu bão số 3 (Yagi) cuối năm 2024, gần 100 học sinh mầm non và tiểu học tại thôn Hỏm Trên, xã Nậm Chày phải rời trường và học nhờ tại nhà dân. Tuy nhiên, điều kiện học tập tại các điểm tạm thời này không đảm bảo, khiến việc dạy và học gặp rất nhiều khó khăn, ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng học tập của học sinh vùng cao nơi đây.

Về làng cao gắm Liêm Phú

Về làng cao gắm Liêm Phú

Thôn Liêm (xã Liêm Phú cũ, nay thuộc xã Khánh Yên) là nơi đồng bào dân tộc Tày sinh sống lâu đời. Trải qua nhiều thế hệ gắn bó với núi rừng, người Tày nơi đây đã đúc kết được nhiều bài thuốc quý từ dược liệu tự nhiên. Hiện nay, nhiều hộ dân vẫn miệt mài duy trì nghề nấu cao gắm truyền thống, vừa hỗ trợ điều trị bệnh xương khớp cho cộng đồng, vừa mang lại nguồn thu nhập ổn định cho gia đình.

Cẩn trọng mở rộng diện tích cây cà phê ở Lào Cai

Cẩn trọng mở rộng diện tích cây cà phê ở Lào Cai

Thời gian gần đây, tại một số xã thuộc khu vực Bảo Yên, Mường Khương, Bắc Hà, Bảo Thắng, người dân đã và đang trồng thử nghiệm cây cà phê. Tuy nhiên, việc mở rộng diện tích trồng cà phê một cách tự phát, không theo quy hoạch tại các khu vực có điều kiện sinh thái không phù hợp, đang đặt ra nhiều thách thức lớn, tiềm ẩn nguy cơ rủi ro cao trong sản xuất nông nghiệp.

Thu hẹp khoảng cách phát triển sau hợp nhất

Thu hẹp khoảng cách phát triển sau hợp nhất

Sau khi sáp nhập đơn vị hành chính, các xã, phường trên địa bàn tỉnh đang đối mặt với nhiều thách thức trong thu hẹp khoảng cách phát triển giữa các khu vực. Mỗi xã, thôn đều có những đặc điểm riêng về địa lý, kinh tế - xã hội, dẫn đến sự chênh lệch về mức sống và trình độ phát triển. Để giải quyết vấn đề này, các địa phương triển khai nhiều giải pháp đồng bộ nhằm hài hòa lợi ích, phát triển bền vững và khai thác hiệu quả tiềm năng từng vùng.

Một góc thôn Bỗng 2 nhìn từ trên cao.

Bản Dao đoàn kết

Nhắc đến thôn Bỗng 2, xã Bảo Hà, nhiều người vẫn còn nhớ đó là thôn người Dao nằm khuất sâu giữa núi rừng rậm rạp, kinh tế - xã hội còn nhiều khó khăn do thiếu sinh kế phù hợp. Tuy nhiên, với việc xác định cây quế là cây trồng chủ lực mang lại giá trị kinh tế cao, địa phương đã từng bước chuyển mình mạnh mẽ, trở thành điểm sáng trong phát triển kinh tế. Hành trình thoát nghèo của người dân nơi đây đã thể hiện tinh thần đoàn kết của cộng đồng, tạo sức lan tỏa cùng nhau phát triển.

Lào Cai: Quan tâm bảo vệ môi trường mùa lễ hội xuân

Lào Cai: Quan tâm bảo vệ môi trường mùa lễ hội xuân

Sau Tết Nguyên đán, các địa phương trong tỉnh rộn ràng bước vào mùa lễ hội xuân truyền thống. Qua những lễ hội đã diễn ra, phóng viên ghi nhận nhiều chuyển biến tích cực khi công tác bảo vệ môi trường được các cấp chính quyền, ngành chức năng, người dân và du khách quan tâm hơn, góp phần gìn giữ không gian lễ hội văn minh, bền vững.

Bừng sáng tương lai sau lũ dữ

Bừng sáng tương lai sau lũ dữ

Ngày đầu năm, trong ánh nắng dịu nhẹ, chúng tôi trở lại những khu tái định cư - nơi từng oằn mình chịu đau thương sau những trận lũ dữ. Những ngôi nhà mới khang trang, những tuyến đường bê tông phẳng lì và những nương quế xanh mướt trải dài đã làm nên bức tranh hồi sinh đầy hy vọng. Đó không chỉ là thành quả từ sự hỗ trợ của Đảng, Nhà nước và các nhà hảo tâm, mà còn là biểu tượng cho tinh thần đoàn kết và ý chí vươn lên của cộng đồng.

Bình yên An San

Bình yên An San

65 năm qua, An San không chỉ là nơi lưu giữ ký ức của những ngày đầu gian khó mà còn là biểu tượng của sự gắn bó, đoàn kết và phát triển.

fb yt zl tw