Nhớ món xôi khẩu rang

LCĐT - "Con nhớ nhé, khẩu rang thi thoảng có những đầu hạt bị đen nên trước khi làm xôi phải nhặt kỹ. Lúc ngâm, con chỉ cho nước lạnh xâm xấp mặt gạo để giữ nguyên hương vị cốm. Khi cháy hết một nén hương đen thì đổ gạo ra cho ráo nước rồi cho vào chõ xôi lên. Từ lúc nước sôi, con nhớ để củi nhỏ lửa để giữ hương vị của nếp. Con xem hết đúng một nén hương nhỏ thì được.".

Nhớ món xôi khẩu rang ảnh 1
Gạo khẩu rang.

Dưới ánh lửa bập bùng, mẹ vừa đồ xôi vừa rỉ rả dặn tôi như vậy. Khuôn mặt mẹ hồng rực trong ánh lửa. Hương khẩu rang dần dần ngào ngạt khắp gian bếp, lan tỏa ra ngoài sân, ngõ. Tôi vừa hít hà hương vị nồng nàn của xôi, vừa giúp mẹ dỡ xôi ra mâm. Lát sau, những gói xôi khẩu rang trong những tấm lá dong xanh mởn đã nằm gọn trong hành lý tỏa hương thơm nức. Tôi sẽ mang về nhà chia cho bạn bè. Với người dân phố, những gói xôi này là món quà quê quý giá biết bao.

Mẹ kể: Năm đó, sắp vào vụ gặt nếp nương thì thiên tai ập đến với những cơn dông lốc kinh hoàng vùi dập tất cả các nương lúa. Tiếc công sức bao ngày tháng, dân làng tuốt từng bông lúa chưa chín hết ấy, mang về nhà luộc lên, dỡ ra phơi, đặng cứu vớt được chút gạo non ăn qua ngày. Không ngờ những hạt gạo “tai nạn” ấy khi được đồ chín lại thành những hạt xôi căng mọng có vị thơm mát và dẻo ngon chưa có ai từng được thưởng thức. Vậy là suốt những ngày sau đó, dân mình vợi bớt lo âu, hồ hởi lên nương lúa cặm cụi nhặt, tuốt từng bông đem về sơ chế, vừa vớt vát được phần nào những mất mát ông trời gây ra vừa thưởng thức một món ngon. Từ đó, chỉ quê mình mới có món này.

Câu chuyện về nguồn gốc của xôi khẩu rang qua giọng kể của mẹ cứ âm âm trong tôi, nhảy múa theo từng động tác của bàn tay mẹ đang khéo léo gói từng nắm xôi vào lá dong. Có lần, tôi mang gạo khẩu rang về thành phố, gọi bạn bè đến nhà, hào hứng trổ tài món quà đặc sản vùng cao quê mình. Vậy mà sản phẩm làm ra lại không thơm ngon như mẹ làm! Tôi thắc mắc với mẹ, mẹ chỉ cười: “Mẹ chẳng có bí quyết gì trong việc đồ xôi khẩu rang đâu. Con xem nước con ngâm là nước gì, chõ đồ xôi là chõ gì …”. Tôi mới ồ lên vỡ lẽ. Phải chăng hạt nếp khẩu rang quê tôi chỉ kén ngâm trong nước lần tinh khiết chảy từ ngọn núi xuống? Nó cũng không chịu dẻo thơm như nguyên bản khi đồ trong chõ nhôm trên bếp ga thành phố? Món đặc sản đó làm trên chính miền đất đã sinh ra nó thì mới ngon thơm đến tận cùng như thế.

Ngày ấy, tôi ngắm mẹ chăm chút nâng niu từng hạt khẩu rang như gửi cả tấm lòng trong đó cho đàn con của mình. Giống như người dân Tày quê tôi ngày xưa, gượng nhẹ từng bông lúa gãy rạp để làm nên những hạt xôi căng mọng thơm ngọt. Từ bàn tay mẹ, trong mỗi hạt xôi dẻo thơm như được chắt chiu từ tinh túy của đất trời vùng cao ấy, tôi như thấy những giọt mồ hôi thánh thót trên khuôn mặt mỗi người dân làng yêu quý; như thấy những giọt nước mắt mặn chát trước thiên tai dịch họa; thấy cả tình cảm của dân làng và của mẹ đong đầy trong đó.

Mẹ đi xa đã gần chục năm, nhưng hình bóng mẹ vẫn luôn hiện hữu trong chị em tôi, cần mẫn chỉ dẫn con gái từng nết ăn ở, từng món ăn ngon với những điều giản dị “Trong nhà, người phụ nữ là cái bếp. Nóng lạnh cũng từ cái bếp mà ra. Biết làm cho cái bếp luôn đỏ lửa là giữ ấm cho hạnh phúc gia đình. Biết nấu ăn ngon cũng là cách làm cho gia đình hạnh phúc”. Càng ngẫm lời mẹ, tôi càng thấm thía. Mẹ chỉ là phụ nữ Tày vùng cao chất phác mà hiểu được lẽ sống ở đời qua lối ví von “Cái bếp lửa”. Rưng rưng ngắm đĩa xôi khẩu rang trong ngày giỗ, cả một miền ký ức ùa về có bóng hình mẹ. Có bếp lửa ấp iu nồng đượm được thổi bùng lên mỗi sáng. Có những gói xôi khẩu rang thơm thảo cho con mang đi chia cho bạn bè. Có những  lời căn dặn về nếp sống và bản sắc văn hóa của cô gái Tày làm dâu thành phố…Những gói xôi ngày ấy ấp ủ bao yêu thương của mẹ dành cho con với niềm tự hào chân chất về một vùng quê đẫm đặc bản sắc văn hóa vùng cao này.

Dâng mẹ đĩa xôi khẩu rang thơm nức quê mình. Tự nhiên, nỗi nhớ mẹ cứ cồn cào trong con. Khói bếp hay niềm thương nỗi nhớ đã làm nhòe mắt con khi nhìn tấm ảnh mẹ đang cười rạng rỡ.

Con nhớ mẹ. Nhớ món xôi khẩu rang của mẹ.

Và con gọi món xôi đẫm tình yêu ấy là xôi MẸ.

-----------------

* Khẩu rang (tiếng Tày) là loại gạo nếp đặc biệt ở Bắc Hà (Lào Cai), do người Tày sáng tạo bằng cách gặt lúa nếp lúc mới chín gần nửa phần, đồ chín, phơi vào chỗ mát. Sau đó mới xay xát thành gạo. Ngày nay, tại Yên Bái cũng có khẩu rang Tú Lệ.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

 22 họa sĩ hội ngộ tại hành trình nghệ thuật “Họa sắc Mường Hoa”

LÀO CAI: 22 họa sĩ hội ngộ tại hành trình nghệ thuật “Họa sắc Mường Hoa”

Giữa mùa nước đổ đẹp nhất năm tại thung lũng Mường Hoa Sa Pa, 22 họa sĩ, giảng viên nghệ thuật, nhà điêu khắc và kiến trúc sư đã cùng hội ngộ tại Quần thể Nghỉ dưỡng Quốc tế Alphora Mường Hoa, mở đầu hành trình nghệ thuật “Họa sắc Mường Hoa”. Không chỉ là chuyến đi sáng tác, đây còn là cuộc gặp gỡ của những tâm hồn nghệ thuật giữa thung lũng mây huyền thoại hội tụ bản sắc thiên nhiên và văn hóa Tây Bắc.

Đặc sắc Chương trình "Nghe công nhân hát - Hát cho công nhân nghe" tại Lào Cai

Đặc sắc Chương trình "Nghe công nhân hát - Hát cho công nhân nghe" tại Lào Cai

Tối 15/5, Liên đoàn Lao động tỉnh tổ chức chương trình văn nghệ “Nghe công nhân hát - hát cho công nhân nghe” với chủ đề “Giai điệu Biên cương - Tự hào công nhân Lào Cai”. Chương trình là hoạt động thiết thực hưởng ứng Tháng Công nhân và Tháng hành động về An toàn, vệ sinh lao động năm 2026, góp phần chăm lo đời sống tinh thần cho đoàn viên, người lao động.

Nơi gặp gỡ của những tâm hồn đồng điệu

Nơi gặp gỡ của những tâm hồn đồng điệu

Câu lạc bộ Nghệ thuật Sao Mai Mường Lò được thành lập năm 2018 với 25 hội viên, tuổi từ 50 - 70. Trong những năm qua, Câu lạc bộ đã trở thành nơi giao lưu, gặp gỡ của các hội viên có chung đam mê, sở thích văn hóa, văn nghệ, đặc biệt là những câu hát dân ca ngọt ngào, đằm thắm.

Câu lạc bộ Trống Lạc Hồng - điểm hẹn văn hóa của người yêu nghệ thuật ở phường Sa Pa

Câu lạc bộ Trống Lạc Hồng - điểm hẹn văn hóa của người yêu nghệ thuật ở phường Sa Pa

Giữa nhịp sống hiện đại, Câu lạc bộ Trống Lạc Hồng ở phường Sa Pa đang trở thành điểm hẹn văn hóa gắn kết cộng đồng. Không chỉ là nơi tập luyện văn nghệ, câu lạc bộ đang trở thành điểm kết nối tinh thần của nhiều người dân địa phương, đặc biệt là người trung và cao tuổi. Những buổi sinh hoạt đều đặn với tiếng trống rộn ràng, điệu múa sôi động không chỉ tạo sân chơi bổ ích mà còn góp phần giữ gìn bản sắc văn hóa, lan tỏa tinh thần đoàn kết trong cộng đồng dân cư.

Khi lời thơ cất thành giai điệu

Khi lời thơ cất thành giai điệu

Trong đời sống âm nhạc Việt Nam, có nhiều ca khúc quen thuộc được khơi nguồn từ thơ ca. Những vần thơ khi cất lên thành giai điệu trở nên gần gũi và giàu cảm xúc hơn với người nghe. Tại Lào Cai, nhiều tác phẩm của tác giả Nguyễn Văn Hoàn đã được các nhạc sĩ phổ nhạc, mang sức sống mới cho thơ ca và lan tỏa hình ảnh quê hương, con người vùng cao qua âm nhạc.

Tạo sức sống cho văn hóa truyền thống

Tạo sức sống cho văn hóa truyền thống

Sớm cụ thể hóa bằng nhiều hoạt động thiết thực, trong đó mục tiêu lấy bảo tồn di sản làm nền tảng, lấy văn hóa làm nội lực để phát triển, bản sắc văn hóa được nuôi dưỡng từ chính sự tự giác và lòng tự hào của mỗi người dân Mường Lai.

Giữ gìn di sản từ những cổ vật xưa

Giữ gìn di sản từ những cổ vật xưa

Trong dòng chảy của đời sống xã hội hiện đại, có những di sản văn hóa quý giá của lịch sử dân tộc dần bị mai một rồi mất đi theo năm tháng, chỉ còn trong những câu chuyện kể. Vậy nhưng, nơi mảnh đất biên cương Lào Cai vẫn có những người dù không phải là nhân viên bảo tàng hay chuyên viên ngành văn hóa, nhưng tâm huyết với công việc sưu tầm, gìn giữ những hiện vật nghìn năm tuổi để thế hệ sau hiểu hơn về lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Giữ hồn trà cổ

Giữ hồn trà cổ

Ở nơi cao gần 1.400 m so với mực nước biển, cây chè không chỉ là sinh kế, mà còn là ký ức, là niềm tự hào, là “hồn cốt” của người Mông trên đỉnh Suối Giàng (xã Văn Chấn) từ bao đời. Cây chè đang được gìn giữ theo cách rất riêng, bắt đầu từ giáo dục bài bản, giúp thế hệ trẻ nơi đây vun đắp tình yêu, niềm tự hào, sớm hình thành ý thức trân quý và gìn giữ di sản mà cha ông đã trao truyền.

Lặng thầm giữ gìn sắc màu văn hoá

Lặng thầm giữ gìn sắc màu văn hoá

Giữa nhịp sống hiện đại, ở thôn Kiên Lao, xã Quy Mông có nghệ nhân Hà Thị Thanh Tịnh lặng lẽ gìn giữ làn điệu dân ca, điệu múa truyền thống của dân tộc mình bằng tất cả đam mê và trách nhiệm. 

Giáo dục văn hóa địa phương cho thế hệ trẻ

Giáo dục văn hóa địa phương cho thế hệ trẻ

Trong kỷ nguyên số, sự bùng nổ các nền tảng trực tuyến xuyên biên giới kéo theo sự xâm nhập của các yếu tố gây xung đột giá trị và tác động tiêu cực đến việc gìn giữ và phát huy giá trị lịch sử, truyền thống, nhất là đối với người trẻ. Do vậy, cấp ủy, chính quyền các địa phương trong tỉnh đóng vai trò là “lá chắn” bảo vệ bản sắc, xây dựng sức đề kháng văn hóa cho thanh niên.

Khi văn hóa trở thành tài nguyên du lịch

Khi văn hóa trở thành tài nguyên du lịch

Trong xu thế phát triển du lịch hiện nay, nhiều địa phương không còn dừng ở việc “khoe” cảnh quan thiên nhiên, mà đã chuyển sang gìn giữ, khai thác chiều sâu giá trị văn hóa. Tại Tú Lệ, hướng đi này đang được lựa chọn một cách rõ ràng - coi văn hóa là tài nguyên cốt lõi, là nền tảng để phát triển du lịch gắn với sinh kế lâu dài.

fb yt zl tw