Một ngày hè quê ngoại

YBĐT -Quê ngoại tôi là một miền quê nghèo nơi đồng bằng Bắc bộ. Ở nơi ấy vẫn còn những mái nhà ngói đỏ, những con đường làng trải đầy rơm rạ mỗi khi mùa về. Nơi nhà nào cũng có một chiếc chõng tre trước sân để mọi người cùng ngồi thảnh thơi, hóng gió mỗi đêm trăng sáng. Nhưng điều tôi thích nhất ở quê ngoại đó là triền đê luôn lộng gió mỗi buổi chiều về.

Một buổi sáng mùa hè trong lành và dịu ngọt, ánh nắng chan hòa như đang rót mật xuống khắp cánh đồng, hàng cây và con đường. Trên triền đê xanh non màu cỏ, từng chú chuồn chuồn xinh đẹp đang bay lượn chập chờn. Tôi tung tăng cùng đám bạn chạy nhảy trên triền đê mượt mà, êm dịu ấy để rình bắt những chú chuồn chuồn...

Một khung cảnh thật tuyệt nhưng chỉ tiếc rằng đó lại là giấc mơ đẹp của tôi đêm qua. Khi chiếc đồng hồ báo thức không thương tiếc rung lên những hồi chuông nhanh mạnh cũng là lúc tôi phải chia tay giấc mơ còn đang dang dở của mình.

Rồi ngày cuối tuần cũng đến thật nhanh, giấc mơ được về quê ngoại chơi của tôi cũng đã thành hiện thực. Đã rất lâu rồi tôi chưa được về quê ngoại bởi quê ngoại xa lắm, phải mất một ngày đi đường. Quê ngoại tôi là một miền quê nghèo nơi đồng bằng Bắc bộ. Ở nơi ấy vẫn còn những mái nhà ngói đỏ, những con đường làng trải đầy rơm rạ mỗi khi mùa về. Nơi nhà nào cũng có một chiếc chõng tre trước sân để mọi người cùng ngồi thảnh thơi, hóng gió mỗi đêm trăng sáng. Nhưng điều tôi thích nhất ở quê ngoại đó là triền đê luôn lộng gió mỗi buổi chiều về. Nơi những chú trâu thong dong, nhởn nhơ gặm cỏ; lũ trẻ chăn trâu thì thả diều, đá bóng, chơi chọi cỏ gà… còn các cô, các bác thì tạm nghỉ tay, lấy chiếc nón mê đã cũ sờn phe phẩy quạt nói chuyện vụ mùa. Đó là những cảnh thường nhật ở quê nhưng với một đứa trẻ thành phố như tôi nó thật mới mẻ và đầy hứng thú.

Một ngày ở quê ngoại của tôi bắt đầu từ 5h30 phút sáng, khi chú gà trống cất tiếng gáy vang gọi ông mặt trời thức dậy. Ăn sáng xong, tôi cùng ông bà và các bác ra đồng. Khung cảnh đồng quê luôn nhộn nhịp, người cày, người nhặt cỏ, cuốc xới… mỗi người một việc. Người lớn đã vậy, còn lũ trẻ con chúng tôi thì chạy lăng xăng trên khắp cánh đồng. Người nhỏ làm việc nhỏ, đứa thì giúp mẹ chăn trâu, đứa giúp cắt cỏ, đứa thì mò cua… Còn tôi chỉ đi cùng, mỗi lúc lại giúp làm một việc khác nhau. Chưa bao giờ được làm những công việc này nên tay chân tôi luống cuống, nhiều khi lại trở thành trò cười cho chúng bạn trêu đùa. Sau những phút ban đầu bỡ ngỡ, được các bạn chỉ bảo tận tình, tôi cũng đã thu được những kết quả ban đầu. Chú trâu mộng của bà căng tròn bụng vì được tôi cắt cho một đống cỏ to, xanh non. Và bữa trưa hôm ấy, nhà tôi có thêm món canh cua do chính tay tôi bắt. Món canh thật ngon nhưng nhớ lại để bắt được những chú cua ấy tôi đã phải dũng cảm thế nào.

Lần đầu theo các bạn, tôi không dám thò tay vào hang bắt cua, tôi sợ bị cua cặp, sợ trong đó là một con rắn… Rồi tôi cứ sợ… sợ nhiều thứ lắm. Tôi chỉ dám đứng trên bờ và nhìn. Nhưng khi thấy các bạn ai cũng bắt được cua mà chẳng thấy bị xảy xa điều gì nên tính tò mò trong tôi trỗi dậy. Tôi rón rén đưa tay vào gần hang nhưng rồi lại rụt vội lại, thấy vậy, anh họ tôi cười bảo: "Để anh giúp em".

Anh nắm tay tôi rồi cùng đưa vào hang, vừa đưa anh vừa dạy tôi: "Thò tay vào thật nhanh, xác định có cua là em phải chụp nhanh ngang người nó và đưa nhanh tay thả vào giỏ nếu không sẽ bị có cặp đó!". Tôi gật gật ra vẻ đã hiểu và cũng bắt đầu học theo. Cũng phải bị cua cặp đến năm sáu lần thì tôi mới có kinh nghiệm bắt cua. Khi đã thành thạo hơn tôi lại trở nên vô cùng thích thú đến nỗi quên luôn cả ánh mặt trời đang chói chang chiếu trên đầu, những giọt mồ hôi ướt đầy trên mặt. Bữa ấy, cả nhà ai cũng khen tôi giỏi nhưng cũng không khỏi xuýt xoa: "Khổ thân cháu tôi, mải bắt cua mà bị cháy nắng rồi, cứ thế này về bố mẹ lại không nhận ra mất". Tôi cười típ mắt, cố và húp nốt bát canh cua rau rút ngọt lịm của mình. Sau giấc ngủ trưa say sưa, tôi lại chạy ra triền đê - nơi yêu thích nhất để chơi cùng các bạn.

Cuối chiều, ánh mặt trời không còn gay gắt nữa, trên triền đê từng cơn gió từ bờ sông thổi vào mát lạnh. Những con trâu nhởn nhơ gặm cỏ còn chúng tôi thì túm năm, tụm ba chơi trò chơi yêu thích. Những con diều giấy giản dị được sợi chỉ kéo căng như đang muốn bay lên cùng những đám mây trắng bồng bềnh. Diều càng lên cao lũ chúng tôi càng hò hét: "Bay lên diều ơi! Bay lên cao nữa đi". Vừa hò, vừa chạy cho đến khi con diều no gió cứ tự nhiên đưa mình lên cao. Chúng tôi thay nhau điều khiển dây diều.

Sau trò chơi thả diều là trò chơi chọi cỏ gà. Những nhành cỏ gà béo mập được chúng tôi thu thập thành nắm trong tay, rồi lần lượt được đưa ra chọi. Do thiếu kinh nghiệm, những ngọn cỏ của tôi ban đầu nhỏ yếu nên toàn thua, về sau tôi đã biết chọn cỏ gà, những cành cỏ chọi của tôi đã trở nên dẻo dai và thắng được nhiều đối thủ. Cứ thắng được một ván, tôi lại nhảy cẫng lên vì vui sướng, còn chúng bạn chỉ biết nhìn tôi lắc đầu cười.

Sau buổi chiều ngập tràn niềm vui ấy, tôi lại được quây quần bên mâm cơm ngập tràn mùi vị quê. Nồi canh rau muống luộc xanh rờn, bát cà muối giòn tan cùng đĩa cá kho thơm lựng. Vừa ăn, tôi lại vừa huyên thuyên kể cho ông bà nghe câu chuyện của buổi chiều. Cả nhà lại cười và trêu tôi. Rồi tiếng cười ấy cứ lan tỏa trong màn đêm yên tĩnh, ngập tràn mùi rơm rạ. Một ngày đầy niềm vui của tôi khép lại trong bóng trăng mờ ảo. Tôi mỉm cười chìm vào giấc ngủ dịu êm, trong giấc mơ tôi lại thấy mình tung tăng vui đùa trên triền đê lộng gió cùng chúng bạn dưới ánh mặt trời vàng tươi của ngày hè đầy nắng.

Khánh Dung (Đài PT - TH tỉnh Yên Bái)

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn trà cổ

Giữ hồn trà cổ

Ở nơi cao gần 1.400 m so với mực nước biển, cây chè không chỉ là sinh kế, mà còn là ký ức, là niềm tự hào, là “hồn cốt” của người Mông trên đỉnh Suối Giàng (xã Văn Chấn) từ bao đời. Cây chè đang được gìn giữ theo cách rất riêng, bắt đầu từ giáo dục bài bản, giúp thế hệ trẻ nơi đây vun đắp tình yêu, niềm tự hào, sớm hình thành ý thức trân quý và gìn giữ di sản mà cha ông đã trao truyền.

Lặng thầm giữ gìn sắc màu văn hoá

Lặng thầm giữ gìn sắc màu văn hoá

Giữa nhịp sống hiện đại, ở thôn Kiên Lao, xã Quy Mông có nghệ nhân Hà Thị Thanh Tịnh lặng lẽ gìn giữ làn điệu dân ca, điệu múa truyền thống của dân tộc mình bằng tất cả đam mê và trách nhiệm. 

Giáo dục văn hóa địa phương cho thế hệ trẻ

Giáo dục văn hóa địa phương cho thế hệ trẻ

Trong kỷ nguyên số, sự bùng nổ các nền tảng trực tuyến xuyên biên giới kéo theo sự xâm nhập của các yếu tố gây xung đột giá trị và tác động tiêu cực đến việc gìn giữ và phát huy giá trị lịch sử, truyền thống, nhất là đối với người trẻ. Do vậy, cấp ủy, chính quyền các địa phương trong tỉnh đóng vai trò là “lá chắn” bảo vệ bản sắc, xây dựng sức đề kháng văn hóa cho thanh niên.

Khi văn hóa trở thành tài nguyên du lịch

Khi văn hóa trở thành tài nguyên du lịch

Trong xu thế phát triển du lịch hiện nay, nhiều địa phương không còn dừng ở việc “khoe” cảnh quan thiên nhiên, mà đã chuyển sang gìn giữ, khai thác chiều sâu giá trị văn hóa. Tại Tú Lệ, hướng đi này đang được lựa chọn một cách rõ ràng - coi văn hóa là tài nguyên cốt lõi, là nền tảng để phát triển du lịch gắn với sinh kế lâu dài.

Nghĩa Đô - miền quê đáng sống

Nghĩa Đô - miền quê đáng sống

Phát triển du lịch cộng đồng gắn với nông nghiệp bền vững, giữ vững an ninh trật tự, xây dựng địa bàn không ma túy - đó là cách mà xã Nghĩa Đô, tỉnh Lào Cai đang kiên trì thực hiện, từng bước kiến tạo một miền quê đáng sống.

Mang bản sắc xuống phố bằng tư duy kinh tế

Mang bản sắc xuống phố bằng tư duy kinh tế

Năm 2025, tốt nghiệp đại học loại Giỏi nhưng không chọn con đường ổn định nơi phố thị - Giàng Thị Gấm, dân tộc Mông (23 tuổi) sinh ra và lớn lên ở thôn Ngã Ba, xã Si Ma Cai đã trở về quê hương khởi nghiệp với việc mở cơ sở Thiết kế trang phục dân tộc Mông cách tân - Mongi tại thôn Sản Sín Pao, xã Sín Chéng.

Lễ hội quả Còn Nghĩa Đô 2026: Tôn vinh bản sắc dân tộc Tày

Lễ hội quả Còn Nghĩa Đô 2026: Tôn vinh bản sắc dân tộc Tày

Vừa qua, tại thôn Mường Kem, UBND xã Nghĩa Đô tổ chức Lễ hội quả còn năm 2026. Sự kiện nằm trong chuỗi hoạt động chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026), 140 năm Ngày Quốc tế Lao động (01/5/1886 - 01/5/2026) và 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026).

Ngày mới ở bản mây Lao Chải

Ngày mới ở bản mây Lao Chải

Về thôn Lao Chải, xã Y Tý, bản làng như ẩn mình trong mây. Buổi sớm đầu hè vẫn phảng phất chút se lạnh, đủ để tôi phải khoác thêm chiếc áo gió mỏng. Trước mắt là những mái nhà trình tường được bao quanh bởi mây trắng và núi rừng. Trong vẻ bình yên quen thuộc ấy, đời sống người Hà Nhì nơi đây đang từng bước đổi thay.

Người lính lái xe trên đường Trường Sơn huyền thoại

Người lính lái xe trên đường Trường Sơn huyền thoại

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đường Trường Sơn đã trở thành huyền thoại bởi ý chí của những con người quả cảm, gan dạ, anh hùng. Cựu chiến binh Trần Huy Hùng, thuộc Đại đội 8, Tiểu đoàn 57, Trung đoàn 512, Sư đoàn 571 là một trong những người lính như thế. Nhập ngũ năm 1971, ông đã trực tiếp cầm lái qua những cung đường khốc liệt nhất, góp phần viết nên bản hùng ca về sự hy sinh và khát vọng thống nhất đất nước.

Tổng duyệt Chương trình nghệ thuật chào mừng Kỷ niệm 51 năm Ngày giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước

Tổng duyệt Chương trình nghệ thuật chào mừng Kỷ niệm 51 năm Ngày giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước

Tối 29/4/2026, tại Quảng trường 19/8, phường Yên Bái, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Lào Cai đã tổ chức tổng duyệt chương trình nghệ thuật chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026) và 140 năm Ngày Quốc tế Lao động (01/5/1886 - 01/5/2026).

fb yt zl tw