Nơi núi non trùng điệp ôm ấp những bản làng yên bình, có một nghề thủ công đã tồn tại suốt hơn ba thập niên, đó là nghề đan rọ tôm. Tại vùng đất trước kia gọi là Phan Thanh - một xã của huyện Lục Yên, tỉnh Yên Bái cũ, nay thuộc xã Tân Lĩnh, tỉnh Lào Cai, nghề truyền thống này giúp hơn trăm hộ dân có nguồn thu nhập ổn định.
Ghé thăm thôn Rầu Chang - nơi được xem là cái nôi của nghề đan rọ tôm - có thể cảm nhận rõ không khí lao động rộn ràng trong từng nếp nhà. Gia đình chị Tăng Thị Tình là một trong những hộ giữ nghề lâu năm. Tiếng chẻ tre, tiếng vót nan và tiếng trò chuyện rôm rả vang lên. Âm thanh lao động tạo nên nhịp điệu mộc mạc giữa không gian núi rừng yên bình. Một nhóm phụ nữ và trẻ nhỏ đang miệt mài với từng công đoạn, người tước nan, người đan rọ.
Chị Tăng Thị Tình, xã Tân Lĩnh.
Chị Tình cho biết: “Gia đình tôi đã gắn bó với nghề đan rọ tôm qua nhiều thế hệ. Từ nhỏ, tôi được bà và mẹ truyền dạy từng động tác, từ cầm nan đến uốn lưới. Những kỹ thuật cơ bản, tôi quan sát rất kỹ và làm thử từng ngày. Hiện nay, con cháu trong nhà cũng đang tiếp nối nghề xưa. Trung bình mỗi ngày, tôi hoàn thiện từ 10 đến 15 chiếc rọ tôm. Nguồn thu nhập từ nghề đan rọ tôm giúp gia đình có cuộc sống ổn định. Vào mùa cao điểm, số lượng rọ tôm bán ra tăng gấp đôi, kinh tế nhờ đó cũng khấm khá hơn”.
Cụ Hoàng Thị Máy năm nay đã 71 tuổi nhưng vẫn miệt mài với từng nan tre. Đôi bàn tay của cụ đã chai sần theo năm tháng. Tuy vậy, động tác vẫn nhanh nhẹn và đều đặn. Cụ chia sẻ, bản thân không còn đủ sức khỏe để lên nương như trước. Nhờ có nghề đan rọ, cụ vẫn tự chủ được cuộc sống hằng ngày. Mỗi tháng, cụ làm được hơn 400 chiếc rọ. Số tiền khoảng 2 triệu đồng đủ để cụ trang trải sinh hoạt cá nhân. Cụ coi nghề này như một chỗ dựa vững chắc khi về già.
Không khí làm rọ tôm rộn ràng tại xã Tân Lĩnh.
Nghề đan rọ tôm có nhiều đặc trưng thú vị, người làm có thể chủ động sắp xếp thời gian trong ngày. Người cao tuổi, phụ nữ và thanh niên chưa có việc làm đều có thể theo nghề. Trước kia, mỗi hộ làm riêng lẻ tại nhà. Những năm gần đây, người dân đã thành lập các tổ hợp tác. Các tổ phối hợp với nhau trong việc chuẩn bị nguyên liệu, chia sẻ kỹ thuật và tìm đầu ra cho sản phẩm. Việc liên kết sản xuất giúp tăng năng suất và hiệu quả kinh tế rõ rệt.
Theo thống kê tại địa phương, hiện nay, có hơn 100 hộ tham gia nghề đan rọ. Mỗi năm, người dân trong xã xuất hàng triệu sản phẩm, tổng doanh thu ước đạt trên 3 tỷ đồng. Bình quân mỗi hộ thu nhập khoảng 6 triệu đồng/tháng, cá biệt có những hộ đạt gấp đôi con số này. Sản phẩm rọ tôm không chỉ tiêu thụ mạnh trong tỉnh mà còn vươn tới các tỉnh như Hòa Bình (cũ), Sơn La, thậm chí cả đồng bằng sông Hồng.
Mỗi chiếc rọ tôm là kết quả của đôi bàn tay khéo léo. Người làm nghề phải chọn loại tre già, chắc và ít mối mọt. Nguyên liệu sau khi thu hoạch cần được phơi khô đúng kỹ thuật. Tre phải được chẻ mỏng, chuốt đều và xử lý cẩn thận. Quá trình làm rọ đòi hỏi độ chính xác cao trong từng chi tiết. Người thợ phải tính toán đúng kích thước và độ khít giữa các nan. Chiếc rọ thành phẩm cần đảm bảo độ bền, dễ sử dụng và đẹp mắt. Với nhiều hộ dân, mỗi chiếc rọ là một sản phẩm lao động đầy tâm huyết. Người dân nơi đây xem đó là niềm tự hào không dễ phai mờ theo thời gian.
Ba mươi năm trước, người dân Tân Lĩnh chủ yếu sống bằng nghề nông. Vùng đất Phan Thanh khi đó còn nghèo, giao thông cách trở. Ít ai nghĩ rằng, một nghề gắn với sông nước lại bén rễ giữa miền núi. Tuy nhiên, thực tế sản xuất đã đặt ra yêu cầu mới. Người dân cần công cụ đánh bắt tôm cá ở ao hồ và khe suối. Từ đó, nghề đan rọ ra đời. Nghề không có trong truyền thống nhưng lại phù hợp với điều kiện sinh hoạt tại chỗ. Nhờ sự linh hoạt và học hỏi không ngừng, người dân đã làm chủ kỹ thuật. Nhiều người gọi vui đây là nghề của “người miền núi làm việc miền xuôi”. Câu nói mộc mạc ấy phản ánh đúng tinh thần sáng tạo và thích ứng của bà con vùng cao.
Bước ngoặt lớn đến vào ngày 1/7/2025, khi xã Phan Thanh chính thức sáp nhập vào xã Tân Lĩnh theo Đề án tổ chức lại đơn vị hành chính cấp xã; đồng thời mô hình chính quyền hai cấp (tỉnh, xã) được triển khai. Việc thay đổi địa giới hành chính không làm ảnh hưởng đến nghề truyền thống tại địa phương. Làng nghề đan rọ tôm vẫn duy trì được sự ổn định và tiếp tục phát triển; thậm chí còn mở ra nhiều cơ hội mới cho người dân.
Phát triển kinh tế từ làng nghề là một hướng đi trọng tâm trong thời kỳ sáp nhập. Một số hộ dân đã bắt đầu bán hàng qua mạng xã hội, sàn thương mại điện tử như Postmart, Voso… giúp nâng cao giá trị sản phẩm.
Từ câu chuyện của chị Tình, cụ Máy, có thể thấy nghề đan rọ không đơn thuần là để mưu sinh. Nghề còn là nơi lưu giữ giá trị truyền thống, tinh thần gắn kết cộng đồng. Trong từng nan tre là công sức của nhiều thế hệ nối tiếp nhau. Mỗi mối đan phản ánh hình ảnh bàn tay tảo tần, khéo léo của người dân vùng cao.
Dù tên gọi địa phương đã đổi, dù cơ cấu hành chính có nhiều thay đổi nhưng tinh thần gìn giữ nghề truyền thống của người dân nơi đây vẫn nguyên vẹn. Chiếc rọ tôm giờ không chỉ là sản phẩm lao động mà còn là biểu tượng của sự bền bỉ, sáng tạo và hy vọng. Với những định hướng rõ ràng và quyết tâm từ chính quyền cùng người dân, nghề đan rọ tôm Tân Lĩnh sẽ tiếp tục được duy trì, trở thành điểm nhấn trong bức tranh phát triển kinh tế - văn hóa nông thôn mới ở vùng đất này.
Mỗi độ xuân về, khi không khí lễ hội lan tỏa khắp các bản làng, vùng Mường Lò lại trở nên rộn ràng với nhiều hoạt động văn hóa, thể thao mang đậm bản sắc truyền thống. Trong đó, các trò chơi dân gian và môn thể thao truyền thống trở thành điểm nhấn, thu hút đông đảo người dân, du khách tham gia trải nghiệm.
Giữa nhịp sống hiện đại, chiếc khăn thổ cẩm truyền thống của đồng bào dân tộc Thái ở vùng Mường Lò vẫn giữ cho mình vị trí riêng. Không chỉ là để làm đẹp, chiếc khăn còn là biểu tượng văn hóa, là “sợi dây” gắn kết truyền thống với hiện tại, là niềm tự hào được nâng niu qua nhiều thế hệ của người Thái vùng Mường Lò.
Chuyện những cô giáo cắm bản có lẽ không còn mới, nhưng đó vẫn là câu chuyện có thể kể mãi. Bởi với những ai chưa từng đặt chân tới những vùng núi cao heo hút ấy, mọi hình dung đều chỉ mơ hồ; còn với những người đã một lần lên bản, cảm xúc đọng lại thường gói gọn trong hai chữ: nể phục. Cô giáo Cầm Thị Nho ở điểm trường mầm non thôn Tà Chơ - một trong những thôn xa xôi, khó khăn bậc nhất của xã Phình Hồ là một trong những người như thế.
Những ngày đầu năm 2026, trong không khí hân hoan của cả nước hướng về Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, trên địa bàn tỉnh Lào Cai đã và đang diễn ra nhiều công trình, phần việc, hoạt động cụ thể, thiết thực...
Trong môi trường học đường, có những tổn thương âm ỉ bắt đầu từ một câu trêu đùa quá lời, một lời chê trước đám đông, một biệt danh bị gọi đi gọi lại như trò vui… rồi lớn dần thành miệt thị. Khi mạng xã hội len sâu vào đời sống học đường, càng dễ lan truyền: tin đồn, bình luận, tin nhắn trong các nhóm chat có thể đẩy một học sinh ra ngoài và bị cô lập ngay giữa tập thể.
Không cần sân khấu rực ánh đèn, cũng chẳng cần micro hay những bộ quân phục chỉnh tề, những cựu chiến binh của mảnh đất Lào Cai vẫn lặng lẽ kể chuyện lịch sử bằng chính ký ức của mình. Những câu chuyện được kể bằng giọng nói đã nhuốm màu thời gian, bằng đôi mắt từng đi qua bom đạn và bằng trái tim chưa bao giờ thôi thổn thức vì Tổ quốc. Họ đang ngày ngày truyền lại cho thế hệ hôm nay những lát cắt chân thực, sống động và đầy tự hào về một thời máu lửa mà anh dũng của dân tộc.
Festival sông Hồng năm 2025 đã khép lại, nhưng để lại nhiều dấu ấn đậm nét về các sự kiện văn hóa sôi động, trong đó, nổi bật là không gian văn hóa các dân tộc Lào Cai - trở thành điểm nhấn thu hút du khách.
Công ty Điện lực Lào Cai (PC Lào Cai) đang đẩy nhanh chuyển đổi hệ thống đo xa sau trạm biến áp công cộng (TBA) sang nền tảng Hệ thống thu thập dữ liệu đo đếm từ xa của Tập đoàn điện lực việt nam (EVNHES) - hệ thống đo xa tập trung dùng chung toàn Tập đoàn. Đây là nhiệm vụ kỹ thuật trọng điểm năm 2025, tạo nền tảng dữ liệu cho lưới điện số trong giai đoạn tới.
Xã Pha Long, nơi mỗi ngôi nhà, mỗi thôn bản đều gắn với một câu chuyện về lòng yêu nước thầm lặng của những con người đang ngày đêm “giữ dân, giữ đất” nơi phên giậu Tổ quốc.
Nằm lọt thỏm giữa những cánh rừng già, cách xa trung tâm tỉnh trên 210 km, xã Chế Tạo từng được biết đến là xã đặc biệt khó khăn. Năm 2014 khi dòng điện Quốc gia được kéo về, mảnh đất nơi “chín tháng sương mù, ba tháng mưa rừng” đã bước sang trang mới. Sau 11 năm có điện, Chế Tạo đang thay đổi từng ngày, đổi thay hiện hữu trong từng nếp nhà, từng thôn bản.
Chợ Cốc Lếu đã được tỉnh Lào Cai công nhận là điểm du lịch. Việc công nhận nhằm phát huy giá trị văn hóa - thương mại đặc sắc của chợ, góp phần đa dạng hóa sản phẩm du lịch và thu hút du khách đến với tỉnh Lào Cai. Để đạt được mục tiêu này, chợ Cốc Lếu đang có nhiều giải pháp nhằm nâng chất lượng dịch vụ, bảo tồn bản sắc và tạo trải nghiệm thân thiện, văn minh cho du khách.
Chuyển đổi số trong du lịch đang mở quỹ đạo tăng trưởng mới cho cộng đồng doanh nghiệp, đặc biệt ở Lào Cai. Từ lữ hành, lưu trú đến ẩm thực, mô hình kinh doanh được tái cấu trúc quanh “hành trình số” của du khách từ tìm hiểu, đặt dịch vụ, thanh toán, trải nghiệm đến đánh giá dịch vụ.
Quy hoạch chung thành phố Việt Trì trước đây, thuộc tỉnh Phú Thọ cũ, đến năm 2040 đặt mục tiêu xây dựng Việt Trì xứng tầm là đô thị loại I, thành phố trung tâm của tỉnh, trung tâm vùng, cực phát triển phía Tây Bắc Thủ đô Hà Nội.
Theo đồ án điều chỉnh quy hoạch chung thành phố Yên Bái và vùng phụ cận đến năm 2040, tầm nhìn đến năm 2050, thành phố Yên Bái trước đây được định hướng trở thành đô thị hai bên sông Hồng.
Theo Quy hoạch tỉnh Lào Cai (cũ) thời kỳ 2021 - 2030, tầm nhìn đến năm 2050, địa phương sẽ tập trung phát triển trục kinh tế động lực dọc sông Hồng. Đây là trục kinh tế đóng vai trò “hạt nhân” đối với liên kết không gian phát triển kinh tế của tỉnh; kết nối vùng, liên vùng và cả nước với khu vực Tây Nam Trung Quốc.
Bằng cách tổ chức lại bộ máy cán bộ, chuẩn hóa quy trình, ứng dụng công nghệ thông tin và siết chặt kỷ luật, kỷ cương công vụ xã, nậm xé đang từng bước nâng cao chất lượng đội ngũ cán bộ cơ sở, củng cố niềm tin của người dân.
Đến ngày 19/9, tỉnh đã phủ kín bệnh án điện tử tại 100% cơ sở; 29/29 bệnh viện và trung tâm y tế hai chức năng đủ điều kiện thay thế hồ sơ giấy, về đích sớm hơn kế hoạch của Sở Y tế đề ra.
Biên giới dài hơn 26 km với 4 mốc quốc giới, địa hình hiểm trở, dân cư thưa thớt đặt xã A Mú Sung, trước thách thức không nhỏ trong quản lý, bảo vệ chủ quyền. Song, từ sự đồng lòng của cấp ủy, chính quyền, lực lượng biên phòng và người dân, thế trận biên phòng toàn dân đã hình thành, tạo vành đai an ninh bền vững, gìn giữ bình yên cho vùng biên.
Ở xã Tả Phìn, chính quyền, dữ liệu và người dân cùng kết nối trong nhịp sống số. Tả Phìn đang chuyển mình thành “xã số” ở mọi lĩnh vực, từ quản trị, kinh tế đến an sinh, tạo nền tảng phát triển bền vững.