Ông tôi làm nghề sửa xe

0:00 / 0:00
0:00

Nào xe con Hóm đâu, mày đúng là hóm, sáng nào cũng bơm xe miễn phí, vá săm đi để ông kiếm đồng mua chè” - ông nội tôi cười cười hóm hỉnh trêu bé Hóm, tay thoăn thoăn thoắt bơm xe cho bé kịp giờ tới trường. Quay sang bà Nụ, ông cười khà khà: “Bà bủ lại vá săm à, nay là nốt thứ chín đấy nhé, nát như tổ đỉa rồi, thay săm đi, phụ tôi ít tiền mua thuốc lào”. Chú buôn đồng nát ngồi cạnh cũng tủm tỉm cười vì quán sửa xe của ông lúc nào cũng rộn ràng như chợ quê buổi sớm, vui hơn nữa là chú sẽ được ông bán cho một túi đồng nát với giá hữu nghị.

Ông tôi bảo “Nghề này vui lắm con ạ!”. Mà tôi thấy vui thật, từ sáng sớm đến tối mịt, không lúc nào ngớt khách, nhiều khi khách còn phải xếp hàng. Từ trẻ con đi học, thanh niên đi làm, cụ bà đi chợ, cụ ông đi chơi, chú bác đi thể thao, xe ai hỏng thế nào ông nội cũng sửa được tất. Tôi nể nhất là ông “trị bệnh” được cho cả mấy chiếc xe đạp thể thao địa hình sang chảnh, đỏng đảnh.

Sửa xe ở quán của ông có trà ngon uống, được ngồi quạt mát, luôn sẵn thuốc lào. Ông lại có khiếu kể chuyện hài hước nên khách cứ vui cả ngày. Với kinh nghiệm gần 30 năm hành nghề sửa xe, ông có đủ nghệ thuật tung ra các chiêu khuyến mại khiến khách hàng mê tít: bơm xe miễn phí, vá săm giảm giá, thay lốp kèm khuyến mại, cân vành kèm bán rẻ má phanh... Mỗi món năm ngàn, mười ngàn mà không hiểu sao ông tiết kiệm giỏi thế. Ngày tôi mới đỗ đại học, ông lén bố mẹ tôi, cho tôi tận 5 triệu đồng, nhất định bắt tôi phải cầm “mà đừng có khoe, để bồi bổ sức khỏe con nhé, xa nhà vất lắm, ông biết rồi”...

Sáng sáng, bà nội xong việc nhà cũng ngồi học nghề sửa xe của ông. Ông bảo “Bà là học viên xuất sắc đấy, vá săm nhoay nhoáy rồi con ạ”. Có hôm bà còn xắn tay áo để cân vành cho thằng cu Tũn hàng xóm. Chuyện là hôm ấy Tũn đi học về, trong lúc thao thao bất tuyệt khoe con diều mới to bá đạo thì phi xe cái ầm xuống ruộng. Quần áo lấm lem, xe cong vành, mà mặt Tũn vẫn cứ hớn hở như đang tưởng tượng về cánh diều vi vút. Bà tôi thương quá, nên cân vành miễn phí cho cu Tũn luôn, lại còn cho mượn cái áo màu hoa cà tím của bà mặc về cho đỡ ướt người.

Nhiều hôm trời mưa, bé Hoa đầu làng đi qua, vừa chỉnh cái áo mưa ngắn cũn, vừa qoèn qoẹt cái chân xuống đường làm phanh xe, thấy tội quá lại nguy hiểm cho bé, ông gọi Hoa xuống, hóa ra phanh xe mòn qoẹt. Ông lắp luôn cho đôi phanh mới, “cho mày nợ, lúc nào chủ tài khoản có tiền thì trả cho ông”.

Có hôm, ông chưa kịp mở quán, đang trong nhà thưởng trà và làm bi thuốc lào cho tỉnh táo thì ông Sình bên cạnh gọi cửa ầm ầm: “Cứu, cứu, ông Vân ơi, bơm xem máy giúp tôi, tôi chở thằng đích tôn đi thi”. Bánh xe bẹp rúm, bơm mãi chẳng giữ hơi, ông tôi liền lấy luôn xe điện cho ông Sình mượn đưa cháu đến trường.

Cả làng, ai cũng quý “ông Vân sửa xe” không chỉ bởi ông tốt bụng, nhiệt tình mà còn phục sát đất bởi kho tàng chuyện tiếu lâm ông đã sưu tầm trong nhiều năm. Nghe ông kể chuyện, khách cười phá lên, bà lại nguýt ông một cái rõ dài rồi len lén quay đi cười tủm. Ông lại cười khà khà làm cả quán rôm rả hơn cả hàng bán tôm tươi.

Ông bảo “tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tuổi già kiếm tiền ở nhà”, nên còn sức khỏe, còn làm được những việc có ích thì ông sẽ cố gắng, vừa kiếm đồng ra đồng vào phụ bà tiền mua gạo, mua mắm; vừa giúp đỡ mọi người và tìm niềm vui cho mình. “Con muốn học nghề sửa xe ông sẽ dạy miễn phí, cam đoan lành nghề mai này sửa xe cho chồng, nhưng với điều kiện phải trình tấm bằng tốt nghiệp đại học đặt cọc cho ông” - ông lại cười thật vui.

Quán sửa xe của ông, đồng bán rau của bà đã nuôi bố tôi và các bác lớn khôn. Đến lúc bố tôi đi học đại học, hằng tháng ông bà vẫn tằn tiện gửi tiền để bố đủ trang trải cuộc sống sinh viên xa nhà.

Gia đình là cả khoảng trời tuổi thơ của mỗi người, là nơi để hoài niệm và quan trọng nhất ở đây có những người luôn đứng sau ủng hộ cho bạn, chắp cánh để bạn có thể vươn cao và vươn xa hơn. Hè về, Tết đến, gia đình tôi lại rộn ràng trở về khoảng trời tuổi thơ - nơi cha mẹ đã lớp lên và được chắp cánh bay xa. Nơi ấy ngập tràn hơi hấm của tình yêu thương vô điều kiện.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Áo dài của mẹ

Áo dài của mẹ

Hồi còn làm công nhân xây dựng, thường ngày mẹ tôi hay mặc bộ quần áo bảo hộ màu xanh do công ty cấp phát. Bộ quần áo đã bạc màu sương gió bởi mấy chục năm mẹ gắn bó với nắng mưa, bụi khói công trường khắp miền Bắc - Trung - Nam.

Mùa cổ tích thơm hương

Mùa cổ tích thơm hương

Mùa thu về nồng nàn trên phố cũng là lúc, những gánh hàng trong chợ bày bán vàng ruộm mẹt sấu chín, những gói cốm xanh non thơm dịu trong lá sen, lá dong với chiếc lạt rơm, thì hẳn nhiên không thể thiếu những quả thị vàng thơm thơm đâu đó.

Tình yêu hoa thạch thảo

Tình yêu hoa thạch thảo

Ai đó đã từng nói rằng: “Quà tặng không cần đắt tiền, chỉ cần đúng tâm lý”. Với chị, quà anh tặng mang nghĩa như vậy. Đó là món quà của sự yêu thương nhưng cũng là sự thông hiểu. Món quà ngọt ngào anh thường tặng chị vào những ngày thu mang tên: hoa thạch thảo.

"Dưới khung trời ngát xanh" - từ Khát vọng Dế Mèn bước vào trang sách

"Dưới khung trời ngát xanh" - từ Khát vọng Dế Mèn bước vào trang sách

“Dưới khung trời ngát xanh” là tập bản thảo truyện dài của tác giả Lữ Mai, từng được trao giải Giải Khát vọng Dế Mèn của Giải thưởng Thiếu nhi Dế Mèn lần thứ 5, năm 2024 do Báo Thể thao và Văn hóa - Thông tấn xã Việt Nam tổ chức. Tháng 8 này, tập truyện dài đã chính thức được Linh Lan Books ấn hành để kịp đến tay bạn đọc nhỏ tuổi như một món quà trong trẻo, dễ thương của mùa hè.

Mùa bóng trong ký ức

Mùa bóng trong ký ức

Năm ấy cả xóm có một cái ti vi của nhà ông Lẫm. Nhà giàu có nhìn từ xa đã biết bởi cây tre đực dựng đứng như cây nêu, chỉ khác là thay vì cành tre là cái vành xe đạp bị cưa đứt một đoạn.

Ác giả ác báo

Truyện ngắn: Ác giả ác báo

Ký được hợp đồng bán 2 đồi quế xong, Tráng Khờ Xá và Lý Mờ Giờ ra về. Trên đường về đầu bay, lòng bay, họ rẽ vào quán bên đường mua cả một cái thủ lợn luộc mang về, mồm bảo mồm đêm nay lán thảo quả nhà Giờ nằm cạnh đường phải chứng kiến trận say đã đời của hai kẻ rượu chảy qua mồm từ lúc chưa đến tuổi gánh vác công việc ở đời.

Chim núi bay về bản…

Truyện ngắn: Chim núi bay về bản…

Bình minh, những chú chim bay từ núi về bậu đầy trước hiên nhà. Chúng cất lên tiếng hót lanh lảnh, trong veo nghe như tiếng suối, tiếng gió đang chảy tràn trong lồng ngực cô giáo và dân bản. Một ngày mới đã bắt đầu, những giọt nắng đầu tiên rẽ mây, rẽ lá chiếu xuống mảnh sân chênh vênh.

Bến đợi

Truyện ngắn: Bến đợi

Ngày nào vào lúc nhập nhoạng tối, Bến cũng mong có tiếng gọi “Đò ơi!” tha thiết bên kia sông. Bến cũng không đếm được cô đã chở bao nhiêu người, bao nhiêu số phận vui, buồn qua sông, nhưng với tiếng “Đò ơi” chiều đó là kỷ niệm xao lòng...

Những chiếc giày bên trái

Truyện ngắn: Những chiếc giày bên trái

Khi ấy bà còn trẻ, mái tóc dài đen ánh. Ông còn là chàng trai vạm vỡ và rắn rỏi, ngay cả khi chỉ còn một bên chân. Bố mẹ bà vì thương con gái mà không đồng ý mối lương duyên của hai người. Họ không đành lòng để bà lấy chồng xa quê. Cũng chẳng ai tin rằng bà có thể sống hạnh phúc với người chồng là thương binh nặng. Thế nên đám cưới của ông bà chỉ có ấm trà nhạt, ít bánh kẹo, cau trầu vui cùng đơn vị.

Tập quán làm nhà mới của người Tày Nghĩa Đô

Tập quán làm nhà mới của người Tày Nghĩa Đô

Một đời người có thể làm từ một đến vài lần nhà mới để ở. Nhà ở có thể là nhà nhỏ tạm thời hoặc nhà to kiên cố, nhà gỗ truyền thống hoặc nhà xây hiện đại… Nhưng theo quan niệm của người Tày, mỗi lần làm, lên nhà sàn hoặc vào ở nhà đất mới đều phải tuân thủ một số công việc theo tập quán thì nếp nhà ấy sống mới ổn, yên tâm làm ăn, ấm no, hạnh phúc, dòng dõi phát triển.

Y Tý bước đi vững vàng

Y Tý bước đi vững vàng

Chúng tôi lên Y Tý (huyện Bát Xát) khi những cơn mưa rào thoắt đến rồi cũng thoắt đi, mang điệp khúc của tiết trời cốc vũ chuyển sang tiết lập hạ. Đứng trên dốc Ngải Thầu nhìn xuống cánh đồng Thề Pả và các khu ruộng bậc thang, đâu đâu cũng thấy người, trâu và máy cày bừa nhỏ hối hả làm đất cấy lúa.

fb yt zl tw