Nhớ mùa cọ ỏm

0:00 / 0:00
0:00

Tranh thủ chợp mắt vì phải dậy từ sáng sớm cho chuyến công tác vùng cao, tiếng gọi của chị đồng nghiệp khiến tôi bừng tỉnh. Mở cửa bước xuống xe, cái lạnh phả vào mặt làm tôi rùng mình, mọi thứ mờ mờ ảo ảo trong sương. Dạo qua một vòng quanh khu chợ vùng cao, tôi chợt dừng mắt bên hàng cọ ỏm đang bốc khói nghi ngút, từng túi cọ béo ngậy, vàng ươm khiến tôi không cưỡng lại được. Đã lâu không được thưởng thức món ăn dân dã cùng hương vị quen thuộc đã gắn bó với tôi trong suốt những năm tháng ấu thơ. Chọn một quả cọ đưa lên miệng, cả bầu trời ký ức trong tôi chợt ùa về....

z7329598845301-eecaf0614f20d83bfc1a23284f09201c-1488.jpg
Cọ ỏm - món ăn mang nhiều ký ức.

Sinh ra nơi làng quê nghèo, quanh năm làm bạn với lúa, ngô, khoai sắn, nhưng tuổi thơ tôi luôn đầy ắp kỷ niệm bên lũ bạn thời chăn trâu, cắt cỏ. Ngày ấy nhà đứa nào cũng nghèo, nên chúng tôi ham ăn lắm. Nếu như mùa hè, để khỏa lấp cơn đói, chúng tôi thường đi hái các loại quả trong vườn để ăn và đùa nghịch rồi nhảy xuống sông tắm. Mùa đông, áo không đủ ấm nên chúng tôi chỉ muốn ngồi gần bếp lửa và nhâm nhi món gì đó. Tôi nhớ ngày nhỏ, mỗi đợt gió lạnh đầu mùa về cũng là lúc tôi được ăn những quả cọ ỏm bé xíu, vàng ruộm… Cây cọ là cây gắn bó nhất với tuổi thơ của lũ trẻ quê tôi. Ngay cạnh nhà tôi là một rừng cọ. Khi tôi sinh ra cọ đã có rồi, cọ rợp bóng vườn nhà, cây cao cây thấp chen nhau. Tôi cũng không biết cọ có từ bao giờ, chỉ thấy bà bảo cây cọ không ai trồng cả, nó tự mọc lên và xanh tốt quanh năm.

Với người dân quê tôi, cọ như một người bạn không thể thiếu, gắn bó với cuộc sống lam lũ sớm hôm nhưng luôn đầy ắp tình người. Cọ có mặt trong hầu khắp sinh hoạt thường ngày. Những lá cọ to nhất được bố tôi chặt xuống để lợp nhà. Những chiếc lá già, cành cọ cứng bố tôi buộc lại thành chiếc chổi quét sân. Xóm tôi, nhà nào cũng có vài ba chiếc, cái thì để ngoài ngõ, cái thì dựng trong nhà. Bố còn lấy những lá cọ già, dùng cối đá chẹn xuống cho thật phẳng rồi phơi nắng cho khô, sau đó cắt thành chiếc quạt cọ dùng trong mùa hè. Vào mùa gặt, người dân quê tôi bện lá cọ thành những chiếc áo tơi, khâu nón lá cọ dùng để che mưa, che nắng. Những bẹ cọ khô dùng làm củi để đun nấu.

Cây cọ thân thuộc là thế, với chúng tôi, món cọ ỏm vẫn là điều thích thú nhất. Mẹ bảo cây cọ ra hoa vào mùa xuân, đến mùa đông là cho quả chín, đứng dưới gốc nhìn lên thấy những buồng cọ quả sai trĩu trịt, từng quả cọ màu xanh sậm núp dưới những tàu lá cọ to tròn như chiếc ô che mát, khi vỏ quả cọ dần chuyển sang màu xanh tím là có thể hái về ỏm được Nhưng trước khi ỏm, mẹ thường cho vào rổ thưa trộn lẫn vài que nứa nhỏ, lắc đều làm tróc vỏ. Đun nước sôi lăn tăn rồi nhấc xuống, đổ cọ vào rồi úp vung chừng mươi phút là ăn được.

Nhìn mẹ làm tôi cứ tưởng là dễ lắm, nên lần sau cứ tranh làm để thể hiện mình đã lớn và có thể khéo tay như mẹ. Thế nhưng, tôi cũng thực hiện những bước y như mẹ mà nồi cọ ỏm của tôi cứng đanh và chát xít. Nhìn vẻ mặt thẫn thờ và ngơ ngác của tôi, mẹ cười rồi giải thích: Không phải cứ đun nước sôi rồi thả cọ vào ỏm là ăn được ngay. Muốn có nồi cọ ngon cần phải để ý đến độ nóng của nước, nước nóng quá có thể làm cọ quắt lại, cứng và chát, nước chưa đủ độ sôi cũng làm cọ không chín được. Mẹ bảo, nước nóng khoảng 70 - 80 độ ỏm cọ là chuẩn nhất. Để ỏm được một mẻ cọ ngon phải khéo léo, kì công. Quả cọ khi đã ỏm có màu nâu sậm, lúc ỏm xong váng nổi như váng mỡ bám quanh nồi, bóp vào thấy quả mềm. Khi ăn, quả cọ có vị béo ngậy từ lớp thịt vàng xuộm, có mùi thơm, ngọt khi nhai trong miệng, xen lẫn vị chát của lớp vỏ áo mỏng bên ngoài. Có lúc, mẹ còn cho thêm nước mắm, muối vừng ăn cùng cọ càng dậy vị thơm bùi.

Trong kí ức của mỗi chúng tôi, thứ quả ấy có sức hấp dẫn lạ kỳ, khiến lũ trẻ nghịch như giặc ngồi yên một chỗ đến hàng giờ để vừa ăn, vừa hít hà và xuýt xoa hương vị đặc biệt mà chỉ trẻ con ở quê mới cảm nhận được... Thế rồi, vòng quay của cuộc sống cứ cuốn tôi theo những nỗi lo cơm áo thường ngày, tôi ít về quê hơn. Vườn cọ ngày xưa cũng không còn, thỉnh thoảng có mẻ cọ ngon mẹ cũng gửi lên cho tôi cùng vài thứ quà quê. Công việc bận rộn khiến tôi không còn thời gian làm món cọ ỏm của ngày xưa. Chợt mong có một tấm vé đưa tôi trở lại với tuổi thơ ngọt ngào.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Áo dài của mẹ

Áo dài của mẹ

Hồi còn làm công nhân xây dựng, thường ngày mẹ tôi hay mặc bộ quần áo bảo hộ màu xanh do công ty cấp phát. Bộ quần áo đã bạc màu sương gió bởi mấy chục năm mẹ gắn bó với nắng mưa, bụi khói công trường khắp miền Bắc - Trung - Nam.

Mùa cổ tích thơm hương

Mùa cổ tích thơm hương

Mùa thu về nồng nàn trên phố cũng là lúc, những gánh hàng trong chợ bày bán vàng ruộm mẹt sấu chín, những gói cốm xanh non thơm dịu trong lá sen, lá dong với chiếc lạt rơm, thì hẳn nhiên không thể thiếu những quả thị vàng thơm thơm đâu đó.

Tình yêu hoa thạch thảo

Tình yêu hoa thạch thảo

Ai đó đã từng nói rằng: “Quà tặng không cần đắt tiền, chỉ cần đúng tâm lý”. Với chị, quà anh tặng mang nghĩa như vậy. Đó là món quà của sự yêu thương nhưng cũng là sự thông hiểu. Món quà ngọt ngào anh thường tặng chị vào những ngày thu mang tên: hoa thạch thảo.

"Dưới khung trời ngát xanh" - từ Khát vọng Dế Mèn bước vào trang sách

"Dưới khung trời ngát xanh" - từ Khát vọng Dế Mèn bước vào trang sách

“Dưới khung trời ngát xanh” là tập bản thảo truyện dài của tác giả Lữ Mai, từng được trao giải Giải Khát vọng Dế Mèn của Giải thưởng Thiếu nhi Dế Mèn lần thứ 5, năm 2024 do Báo Thể thao và Văn hóa - Thông tấn xã Việt Nam tổ chức. Tháng 8 này, tập truyện dài đã chính thức được Linh Lan Books ấn hành để kịp đến tay bạn đọc nhỏ tuổi như một món quà trong trẻo, dễ thương của mùa hè.

Mùa bóng trong ký ức

Mùa bóng trong ký ức

Năm ấy cả xóm có một cái ti vi của nhà ông Lẫm. Nhà giàu có nhìn từ xa đã biết bởi cây tre đực dựng đứng như cây nêu, chỉ khác là thay vì cành tre là cái vành xe đạp bị cưa đứt một đoạn.

Ác giả ác báo

Truyện ngắn: Ác giả ác báo

Ký được hợp đồng bán 2 đồi quế xong, Tráng Khờ Xá và Lý Mờ Giờ ra về. Trên đường về đầu bay, lòng bay, họ rẽ vào quán bên đường mua cả một cái thủ lợn luộc mang về, mồm bảo mồm đêm nay lán thảo quả nhà Giờ nằm cạnh đường phải chứng kiến trận say đã đời của hai kẻ rượu chảy qua mồm từ lúc chưa đến tuổi gánh vác công việc ở đời.

Chim núi bay về bản…

Truyện ngắn: Chim núi bay về bản…

Bình minh, những chú chim bay từ núi về bậu đầy trước hiên nhà. Chúng cất lên tiếng hót lanh lảnh, trong veo nghe như tiếng suối, tiếng gió đang chảy tràn trong lồng ngực cô giáo và dân bản. Một ngày mới đã bắt đầu, những giọt nắng đầu tiên rẽ mây, rẽ lá chiếu xuống mảnh sân chênh vênh.

Bến đợi

Truyện ngắn: Bến đợi

Ngày nào vào lúc nhập nhoạng tối, Bến cũng mong có tiếng gọi “Đò ơi!” tha thiết bên kia sông. Bến cũng không đếm được cô đã chở bao nhiêu người, bao nhiêu số phận vui, buồn qua sông, nhưng với tiếng “Đò ơi” chiều đó là kỷ niệm xao lòng...

Những chiếc giày bên trái

Truyện ngắn: Những chiếc giày bên trái

Khi ấy bà còn trẻ, mái tóc dài đen ánh. Ông còn là chàng trai vạm vỡ và rắn rỏi, ngay cả khi chỉ còn một bên chân. Bố mẹ bà vì thương con gái mà không đồng ý mối lương duyên của hai người. Họ không đành lòng để bà lấy chồng xa quê. Cũng chẳng ai tin rằng bà có thể sống hạnh phúc với người chồng là thương binh nặng. Thế nên đám cưới của ông bà chỉ có ấm trà nhạt, ít bánh kẹo, cau trầu vui cùng đơn vị.

Tập quán làm nhà mới của người Tày Nghĩa Đô

Tập quán làm nhà mới của người Tày Nghĩa Đô

Một đời người có thể làm từ một đến vài lần nhà mới để ở. Nhà ở có thể là nhà nhỏ tạm thời hoặc nhà to kiên cố, nhà gỗ truyền thống hoặc nhà xây hiện đại… Nhưng theo quan niệm của người Tày, mỗi lần làm, lên nhà sàn hoặc vào ở nhà đất mới đều phải tuân thủ một số công việc theo tập quán thì nếp nhà ấy sống mới ổn, yên tâm làm ăn, ấm no, hạnh phúc, dòng dõi phát triển.

Y Tý bước đi vững vàng

Y Tý bước đi vững vàng

Chúng tôi lên Y Tý (huyện Bát Xát) khi những cơn mưa rào thoắt đến rồi cũng thoắt đi, mang điệp khúc của tiết trời cốc vũ chuyển sang tiết lập hạ. Đứng trên dốc Ngải Thầu nhìn xuống cánh đồng Thề Pả và các khu ruộng bậc thang, đâu đâu cũng thấy người, trâu và máy cày bừa nhỏ hối hả làm đất cấy lúa.

fb yt zl tw