Cận kề dịp lễ 30/4, nhu cầu về cờ Tổ quốc tăng mạnh khiến các cơ sở sản xuất tại làng nghề Từ Vân (huyện Thường Tín - Hà Nội) phải hoạt động hết công suất.
Tại làng Từ Vân, mỗi ngày, người dân ở đây làm ra hàng vạn lá cờ nhưng vẫn không đủ cung ứng cho thị trường.
Cách trung tâm Hà Nội khoảng 30km về phía Nam, thôn Từ Vân từ lâu đã nổi tiếng với nghề làm cờ Tổ quốc truyền thống, với gần 80 năm gắn bó.Theo người dân địa phương, trước đây thôn Từ Vân chủ yếu làm nghề may tranh, sau đó dần chuyển sang may cờ và phát triển thành nghề truyền thống được lưu giữ, nối tiếp qua nhiều thế hệ.Gần đến ngày kỉ niệm giải phóng miền nam, thống nhất đất nước 30/4, các xưởng may trong làng trở nên nhộn nhịp, tất bật. Không khí làm việc khẩn trương bao trùm khắp nơi, sắc đỏ rực rỡ của cờ Tổ quốc hiện diện ở mọi góc xưởng.Cô Vương Thị Nhung một hộ sản xuất chia sẻ: “Cứ đến những ngày lễ lớn của đất nước, sức mua lại tăng cao. Hiện tại, mỗi ngày nhà tôi sản xuất hàng nghìn chiếc cờ với đủ loại kích thước khác nhau nhưng vẫn không đủ đáp ứng nhu cầu của thị trường”.
Việc phát triển nghề truyền thống không chỉ giúp các hộ dân ở làng Từ Vân có nguồn thu nhập ổn định, mà còn thể hiện lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc.Ông Nguyễn Văn Phục một chủ xưởng may khác chia sẻ: “Để làm nên một lá cờ, người thợ như chúng tôi phải dồn hết tâm huyết vào từng đường kim mũi chỉ. Mỗi chi tiết đều phải chuẩn xác, tỉ mỉ, bởi lá cờ không chỉ là một sản phẩm, mà còn là biểu tượng thiêng liêng, chứa đựng cốt hồn của dân tộc”.Các công đoạn làm cờ Tổ quốc
“Chúng tôi tự hào khi được là những người thợ làm cờ Tổ quốc, góp phần nhỏ bé vào việc gìn giữ và phát huy nền văn hóa dân tộc. Nhìn thấy những lá cờ do chính tay chúng tôi làm ra tung bay trên mọi miền Tổ quốc, những người thợ chúng tôi không khỏi tự hào”, ông Phục cho hay.
Số người thêu cờ ở làng Từ Vân còn ít, chủ yếu là những người cao tuổi, vì công việc này đòi hỏi kinh nghiệm và sự tỉ mỉ cao. Một thợ lành nghề thường mất từ 2 đến 3 ngày để hoàn thiện một lá cờ.Hiện nay, các hộ sản xuất quy mô lớn tại làng Từ Vân đã đầu tư trang bị máy móc hiện đại, với hệ thống lập trình tự động trên máy tính. Nhờ đó, quá trình cắt vải đạt độ chính xác cao, chi tiết sắc nét, tốc độ nhanh hơn, đáp ứng kịp thời các đơn hàng lớn.
Những ngày này, các xưởng tập trung sản xuất cờ của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam để kịp phục vụ các hoạt động kỷ niệm ngày 30/4 sắp tới.
Làng Từ Vân còn chú trọng truyền nghề cho thế hệ sau, nhiều gia đình đã cho con cái làm quen với nghề từ khi còn nhỏ.
Nằm trên bán đảo nhô ra hồ Trúc Bạch (Hà Nội), Ngũ Xã là một trong những làng nghề thủ công tiêu biểu của kinh thành Thăng Long xưa. Trải qua gần 500 năm hình thành và phát triển, làng đúc đồng Ngũ Xã không chỉ lưu giữ kỹ nghệ tinh xảo mà còn góp phần tạo nên nhiều tác phẩm đồng đồ sộ, in dấu trong không gian văn hóa tâm linh Việt Nam.
Đặc biệt, giai đoạn trước Tết hơn 1 tháng, để cung ứng lượng lớn mật mía ra thị trường, các lò nấu mật mía truyền thống xã Nghĩa Hành (tỉnh Nghệ An) liên tục “gối mẻ”, đỏ lửa suốt đêm ngày.
Sín Chéng là xã có nhiều đồng bào các dân tộc thiểu số cùng sinh sống. Giữa dòng chảy của đời sống xã hội hiện đại, đồng bào các dân tộc nơi đây vẫn chú trọng gìn giữ nghề thủ công truyền thống như thêu thổ cẩm, làm nhạc cụ, làm chổi mía lanh… Qua đó, vừa phục vụ đời sống, vừa bảo tồn, phát huy giá trị bản sắc văn hóa của dân tộc.
Ở thôn Can Ngài, xã Tả Phìn, tỉnh Lào Cai có mô hình phát triển kinh tế từ nghề thủ công truyền thống được nhiều du khách đến tham quan, trải nghiệm. Mô hình không chỉ giữ gìn nét đẹp văn hóa còn mang lại giá trị kinh tế cho bà con trong thôn.
Giữa vùng núi Trại Cau, người Dao Đỏ thôn Mỏ Sắt (Thái Nguyên) vẫn gìn giữ nghề thêu truyền thống - biểu tượng văn hóa của cộng đồng. Với đôi tay khéo léo và tình yêu trang phục truyền thống của dân tộc mình, chị Triệu Thị Thoa đang góp phần đưa nghệ thuật thêu của đồng bào dân tộc Dao Đỏ vươn xa, chạm đến trái tim du khách trong và ngoài nước.
Từ xa xưa, tiếng trống đã trở thành một phần quan trọng trong đời sống văn hóa của người Việt Nam. Giữa nhịp sống hiện đại, anh Phạm Chí Mạnh, người thợ làm trống ở thôn Đại Thân, xã Thác Bà vẫn kiên trì giữ gìn và phát triển nghề truyền thống của gia đình.
Lặng lẽ kiên trì bên khung cửi, bàn tay thoăn thoắt đưa thoi, bà Xong ở buôn Kon Wang, xã Tân Tiến, tỉnh Đắk Lắk đang ngày ngày dệt nên những tấm thổ cẩm đầy sắc màu. Trong cuộc sống hiện đại, thổ cẩm do bà làm ra đang theo bước chân con cháu đưa giá trị, hồn cốt của dân tộc đi xa.
Nếu vàng và đỏ là hai màu sắc chủ đạo của lân truyền thống thì lân Huế ngày nay đã có nhiều đổi thay với đa dạng mẫu mã, sắc màu, đáp ứng thị hiếu khách hàng.
Trong 2 ngày (19 - 20/9), Cục Văn hóa các dân tộc Việt Nam, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch phối hợp với Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Lào Cai cùng UBND xã Nghĩa Đô đã tổ chức lớp tập huấn nâng cao và truyền dạy văn hóa phi vật thể dân tộc Tày.
Năm nào cũng vậy, qua rằm tháng Bảy là các gia đình người Giáy ở Mường Hum lại bắt tay chuẩn bị nguyên liệu làm bánh Trung thu. Không khí rộn ràng, háo hức, vị thơm ngọt tỏa ra từ làn khói bếp khiến mùa thu ở Mường Hum thật đặc biệt. Nhưng đặc biệt hơn cả là cách phụ nữ người Giáy Mường Hum kể chuyện làm bánh Trung thu.
Không còn là trào lưu nhất thời hay thú chơi mang tính hoài cổ, việc giới trẻ chủ động tìm hiểu, phục dựng và lan tỏa các giá trị di sản văn hóa đang trở thành một xu hướng mang tính chiều sâu. Từ việc khoác lên mình cổ phục, tham gia lễ hội truyền thống, đến sáng tạo nội dung văn hóa trên nền tảng số – hành trình hồi sinh di sản đang được thế hệ trẻ thắp lửa bằng niềm say mê, sự sáng tạo và trách nhiệm với cội nguồn dân tộc.
Ở thôn Đèo Gió, một nhóm phụ nữ Dao Tiền ngày ngày kiên trì bên khung thêu, cần mẫn từng đường kim, mũi chỉ. Họ không chỉ là những người “giữ lửa” cho nghề thêu thổ cẩm, mà còn đang nỗ lực đưa nét văn hóa dân tộc hòa vào đời sống hiện đại bằng đôi tay tài hoa và tinh thần đổi mới.
Với dân tộc Dao nói chung, ngành Dao khâu ở Điện Biên nói riêng, trang phục truyền thống không chỉ đơn thuần là vật dụng che thân mà còn là biểu tượng văn hóa, là niềm tự hào và bản sắc tộc người được lưu truyền từ đời này sang đời khác.
Suốt chiều dài lịch sử, tre nứa đã trở thành người bạn thân thiết trong đời sống đồng bào Khơ Mú ở phường Nghĩa Lộ (tỉnh Yên Bái trước đây, nay thuộc tỉnh Lào Cai). Qua bàn tay khéo léo của nghệ nhân, người thợ, tre nứa được thổi hồn thành nong, nia, giỏ, gùi, sọt, ghế… Các vật dụng gắn bó với lao động, sinh hoạt hằng ngày và cả tín ngưỡng, tâm linh. Giữa nhịp sống hiện đại, người Khơ Mú vẫn lặng lẽ giữ nghề truyền thống - gìn giữ cội nguồn.
Thành phố Hà Nội đang phối hợp với Bộ Nông nghiệp và Môi trường tích cực chuẩn bị Festival Bảo tồn và Phát triển làng nghề quốc tế năm 2025 dự kiến được tổ chức vào tháng 11 tại Hà Nội.
Sưu tầm hơn 200 hiện vật, xây dựng nhà lưu niệm, đồng thời tích cực truyền dạy văn hóa cho thế hệ trẻ là điều mà bà Đinh Thị Tâm (1954) vẫn làm mỗi ngày tại xã Cự Đồng (Phú Thọ).
Trong khi nhiều làng nghề truyền thống đang dần mai một trước làn sóng công nghiệp hóa và đô thị hóa, thì ở thôn Phù Yên, xã Phú Nghĩa (Hà Nội), một thế hệ trẻ đầy nhiệt huyết đang tiếp nối và làm mới nghề mộc truyền thống. Họ không chỉ giữ nghề mà còn đang thổi luồng sinh khí mới vào làng nghề hàng trăm năm tuổi.
Nhờ sự khéo léo, kiên trì, cần cù, chịu thương, chịu khó của phụ nữ dân tộc Mông ở Bản Xèo, nghề xe lanh, dệt vải truyền thống nơi đây đã được gìn giữ và phát huy hiệu quả trong đời sống.
Nghệ thuật tạo hoa văn cạp váy của người Mường tỉnh Hoà Bình (cũ), nay là tỉnh Phú Thọ đã được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đưa vào Danh mục di sản văn hóa phi vật thể quốc gia. Đây là sự tôn vinh, ghi nhận và là niềm tự hào của người Mường, động lực để đồng bào tiếp tục giữ gìn và phát huy giá trị di sản.