Lê Anh Xuân, tượng đài thơ bất tử

Trong dòng chảy hào hùng của văn học cách mạng VN, đặc biệt là giai đoạn kháng chiến chống Mỹ, cái tên Lê Anh Xuân (tên thật Ca Lê Hiến) luôn được nhắc đến như một hình ảnh tiêu biểu cho thế hệ trí thức - chiến sĩ trẻ, vừa cầm bút vừa cầm súng, lấy thơ làm vũ khí tinh thần, lấy cái đẹp để đối kháng với tàn bạo.

Dù hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ (28 tuổi), nhưng Lê Anh Xuân đã để lại dấu ấn sâu sắc với những vần thơ giàu cảm xúc, lấp lánh hình ảnh người lính và đất nước trong thời khắc sống còn của dân tộc.

Lê Anh Xuân sinh năm 1940 trong một gia đình trí thức yêu nước ở Bến Tre. Khi nhỏ, ông sống với cha mẹ ở vùng kháng chiến miền Tây Nam bộ. Năm 1952, ông làm việc ở nhà in thuộc Sở Giáo dục Nam bộ. Năm 1954, Lê Anh Xuân theo gia đình tập kết ra Bắc và học ở Trường học sinh miền Nam (Hải Phòng) và Trường đại học Tổng hợp Hà Nội. Tốt nghiệp đại học, ông làm phụ giảng một thời gian ngắn tại khoa Sử của trường. Ông sớm tiếp xúc với thi ca và thể hiện năng khiếu văn chương từ thời sinh viên. Cuối năm 1964, ông tình nguyện về Nam và công tác ở tiểu ban Giáo dục thuộc Ban Tuyên huấn Trung ương Cục rồi chuyển sang công tác ở ngành văn (Hội Văn nghệ Giải phóng).

Nhà thơ Lê Anh Xuân
Nhà thơ Lê Anh Xuân

Nhà thơ Lê Anh Xuân hy sinh tại mặt trận Sài Gòn ngày 24.5.1968. Trước đó 2 tháng, ông viết bài thơ cuối cùng Dáng đứng Việt Nam, gửi cho Tạp chí Văn nghệ Giải phóng rồi lên đường đi chiến đấu và hy sinh khi mới 28 tuổi. Có thể nói, bài thơ Dáng đứng Việt Nam là một tượng đài bất tử của thi ca yêu nước trong hơn nửa thế kỷ qua. Đây là một bài thơ bi hùng mang tính tráng ca và âm hưởng sử thi. Bài thơ dựng lên một bức tranh bi tráng và khốc liệt trong cuộc chiến sinh tử giải phóng đất nước với hình tượng lẫm liệt, oai hùng của người chiến sĩ. Trong bài thơ, người chiến sĩ vô danh khi hy sinh trên đường băng Tân Sơn Nhất đã được nhà thơ khắc tạc dáng đứng vào lịch sử dựng nước và giữ nước ngàn năm của dân tộc ta: "Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhứt/Nhưng Anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng/Và Anh chết trong khi đang đứng bắn/Máu Anh phun theo lửa đạn cầu vồng./Chợt thấy Anh, giặc hốt hoảng xin hàng/Có thằng sụp xuống chân Anh tránh đạn/Bởi Anh chết rồi nhưng lòng dũng cảm/Vẫn đứng đàng hoàng nổ súng tiến công/ (…) Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ/Anh chẳng để lại gì cho riêng Anh trước lúc lên đường/Chỉ để lại cái dáng-đứng-Việt-Nam tạc vào thế kỷ/Anh là chiến sĩ Giải phóng quân...".

Nhà thơ Giang Nam cho biết, bài thơ trên được Lê Anh Xuân viết sau buổi nói chuyện của ông với anh em trong tòa soạn Văn nghệ Giải phóng về chuyến đi thực tế vào Sài Gòn trong đợt 1 chiến dịch Mậu Thân năm 1968. Trong đó, ông có kể về tấm gương một chiến sĩ giải phóng quân đã chiến đấu đến phút cuối cùng và dũng cảm hy sinh trên đường băng Tân Sơn Nhất với tư thế đang đứng bắn. Nghe câu chuyện này, Lê Anh Xuân đã khóc và thức suốt đêm để viết bài thơ Anh giải phóng quân, sau đó được nhà văn Anh Đức đổi thành Dáng đứng Việt Nam in trên Văn nghệ Giải phóng. Lê Anh Xuân không được đọc bài thơ của mình in trên báo vì ông đã tình nguyện xung phong vào Sài Gòn đợt 2 chiến dịch Mậu Thân 1968 và hy sinh ở chiến trường.

Trong đợt 2 chiến dịch Mậu Thân, Lê Anh Xuân từ căn cứ theo giao liên về thẳng mặt trận Sài Gòn. Nhà thơ Giang Nam kể lại: "Lê Anh Xuân nói: Tụi em về Nam là để chiến đấu với đồng bào, với anh em. Nếu về chỉ để đứng xem và viết thì về làm gì". Lê Anh Xuân đi rồi, chúng tôi nhận được điện của anh Trần Bạch Đằng yêu cầu không để Lê Anh Xuân đi. Nhưng đã muộn mất rồi!".

Năm 2001, giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật được trao cho nhà thơ Lê Anh Xuân. Năm 2011, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ngay từ năm 1960, khi mới 20 tuổi, Lê Anh Xuân đã nổi tiếng với bài thơ Nhớ mưa quê hương đoạt giải nhì cuộc thi thơ của Báo Văn Nghệ, Hội Nhà văn VN. Khi trở lại quê nhà miền Nam, ông có các tập thơ Tiếng gà gáy, Hoa dừa, trường ca Nguyễn Văn Trỗi, truyện ký Giữ đất và bài thơ cuối cùng Dáng đứng Việt Nam (3.1968). Câu thơ cuối cùng, ông viết như một lời tiên tri về ngày chiến thắng của dân tộc và đất nước đang đến gần: "Từ dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhứt/Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân".

Cùng với Dáng đứng Việt Nam, các bài thơ như Nhớ mưa quê hương, Lửa rừng, Một chuyến về thăm quê, hay các sáng tác đăng rải rác trên báo chí kháng chiến của Lê Anh Xuân đều thể hiện rõ chất Nam bộ phóng khoáng, cái tình sâu nặng với quê hương, đồng bào và đồng đội. Ông không tô vẽ hiện thực bằng những từ ngữ sáo rỗng mà truyền tải vẻ đẹp thực sự của lòng yêu nước, một tình yêu giản dị, trong trẻo, như chính con người ông.

Dù chiến tranh khốc liệt, thơ Lê Anh Xuân không bi lụy mà luôn hướng tới ánh sáng, niềm tin và khát vọng sống. Lê Anh Xuân để lại cho thi ca VN hiện đại bài học quý giá: Thơ và đời không thể tách rời, chính sự dấn thân vào hiện thực kháng chiến, sống và chiến đấu giữa lòng dân tộc đã tạo nên nguồn năng lượng chân thực trong thơ ông. Trong dòng chảy thi ca VN hiện đại, Lê Anh Xuân là minh chứng cho chân lý: nhà thơ có thể ngã xuống, nhưng thơ và lý tưởng thì mãi mãi đứng lên. (còn tiếp)

thanhnien.vn

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Sôi nổi giải chạy việt dã phường Cam Đường năm 2026

Sôi nổi giải chạy việt dã phường Cam Đường năm 2026

Sáng 11/4, phường Cam Đường tổ chức khai mạc Giải chạy Việt dã hưởng ứng Ngày Sức khỏe toàn dân (7/4) và Tháng Công nhân năm 2026. Trong khuôn khổ chương trình, hoạt động khám, tư vấn sức khỏe miễn phí lần thứ I năm 2026 được triển khai dành cho cán bộ, đoàn viên, người lao động trên địa bàn.

Những bức tranh chờ ngày ra mắt

Những bức tranh chờ ngày ra mắt

Với người họa sĩ, hạnh phúc lớn nhất là được sáng tác và nhìn thấy tác phẩm của mình đến với công chúng. Thế nhưng tại Lào Cai, dù đội ngũ hơn 40 họa sĩ vẫn miệt mài sáng tạo, không ít tác phẩm vẫn chưa có cơ hội trưng bày. Sự thiếu hụt không gian và hoạt động triển lãm đang khiến nhiều bức tranh phải lặng lẽ “chờ ngày ra mắt”.

Phường Cầu Thia đặt mục tiêu đoạt giải cao tại Hội thi “Lung linh vòng xòe” năm 2026

Phường Cầu Thia đặt mục tiêu đoạt giải cao tại Hội thi “Lung linh vòng xòe” năm 2026

Thực hiện các văn bản chỉ đạo của UBND tỉnh Lào Cai và kế hoạch phối hợp giữa các địa phương (các phường Cầu Thia, Nghĩa Lộ, Trung Tâm và xã Liên Sơn), phường Cầu Thia đã chủ động triển khai công tác chuẩn bị cho Hội thi “Lung linh vòng xòe” năm 2026 với tinh thần nghiêm túc và quyết tâm cao.

Khi người trẻ “làm mới” văn hóa xưa

Khi người trẻ “làm mới” văn hóa xưa

Không chỉ là những ký ức được lưu giữ trong lễ hội hay nếp sinh hoạt truyền thống, mà văn hóa dân tộc hôm nay đang được thế hệ trẻ tiếp cận theo cách rất khác. Họ tìm về cội nguồn để gìn giữ, sáng tạo, làm mới, đưa những giá trị xưa vào đời sống hiện đại.

Nghi lễ xin vía của dân tộc Nùng An xã Phúc Khánh

Nghi lễ xin vía của dân tộc Nùng An xã Phúc Khánh

Ngày 4/4, tại thôn Đồng Mòng 2, xã Phúc Khánh, cộng đồng người Nùng An đã tổ chức nghi lễ xin vía truyền thống. Nghi lễ được tổ chức trong thời gian một ngày, theo đúng phong tục truyền thống của người Nùng An - một nhóm ngành của dân tộc Nùng sinh sống tại Lào Cai. 

Pa Pỉnh Tộp

Tinh hoa ẩm thực Mường Lò

Mường Lò - cái tên đã đi vào thi, ca, nhạc, họa; là cánh đồng lớn thứ hai vùng Tây Bắc, được xem là “cái nôi của người Thái”... nơi đây đã lưu giữ một nền văn hóa đặc sắc, không chỉ được thể hiện qua lời ca, điệu xòe mà còn được kết tinh trong hương vị ẩm thực.

Gặp gỡ họa sĩ trẻ người Giáy - kể chuyện bằng sắc màu vùng cao

Gặp gỡ họa sĩ trẻ người Giáy - kể chuyện bằng sắc màu vùng cao

Sinh ra từ bản làng vùng cao xã Bát Xát, tỉnh Lào Cai, phải đi đường vòng để chạm tới giấc mơ hội họa, họa sĩ người Giáy Vàng Hải Hưng từng bước khẳng định tên tuổi trên con đường nghệ thuật. Trong các tác phẩm của anh, thấp thoáng hình ảnh vùng cao đang đổi thay, gần gũi nhưng đầy trăn trở.

fb yt zl tw