Quay về E-magazine Theo dõi Báo Lào Cai trên Google News

Lãng du phố mỏ Cam Đường

lang-du-pho-mo-cam-duong-3.png

Với tôi, cái tên phố mỏ Cam Đường mà nhiều người thường gọi để chỉ khu phố Mỏ Apatit Lào Cai nghe thật gần gũi, thân thương. Thành phố ngày một rộng dài, dọc ngang kết nối, thế mà tôi lại thấy chạnh lòng, hình như phố mỏ cứ khiêm nhường và dần nhỏ bé hơn xưa.

Gọi là phố mỏ Cam Đường theo tên cũ xưa chứ thực ra nơi đây chỉ vẻn vẹn có vài ba con phố mà trục chính là đường Hoàng Quốc Việt, đoạn kéo dài từ cầu chui Bắc Lệnh đến Bến Đá. Phố mỏ nằm gọn một phần thuộc phường Bắc Lệnh rồi vắt sang phường Pom Hán, trung tâm là khu tượng đài, sân vận động, nhà truyền thống cùng với mấy nhánh đường mang cái tên rất mộc mạc, chân quê: Bến Đá, Giàn Than, Cầu Gồ, dốc Ba Tầng…

Từ đỉnh đồi truyền hình nhìn xuống, dáng phố mỏ liêu xiêu tựa kẻ lãng du lúc tỉnh, lúc say; những mái nhà vịn vào triền đồi theo hàng, theo lối giống như nét thanh, nét đậm trong bức ký họa ruộng bậc thang. Không phải Sa Pa cũng chẳng phải Bắc Hà, ấy thế mà có những sớm mai thức dậy, chợt thấy mây bay ùa vào ngõ nhỏ, tôi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp huyền ảo, hư vô. Phố núi của tôi như thực như mơ, như gọi mời lữ khách đến thỏa đam mê, nơi có cái tên mới nghe đã thấy cả vị dịu chua và dịu ngọt - thị xã Cam Đường.

Ngược dòng thời gian, phố mỏ Cam Đường vốn là trung tâm của vùng đất mỏ với những khu nhà xây cho các chuyên gia Liên Xô ở từ những năm 60 của thế kỷ trước, nhiều người gọi mãi thành quen nên mới có tên gọi phố Tây. Quanh phố Tây là những khu nhà tập thể dành cho công nhân ở, đến nay vẫn còn in đậm dấu thời gian, như chứng nhân của một thời bao cấp, trở thành hiện vật “quý hiếm” khó còn tìm thấy ở bất cứ nơi đâu. Cũ kỹ là vậy mà phố mỏ lại mang trong mình sự hối hả của nhịp sống công nghiệp, bởi những chuyến xe giao ca xuyên đêm bất kể mưa dông giá rét, những hồi còi giục giã của đoàn tàu chở quặng vào ga và còn nữa là màu xanh sắc áo công nhân, tất cả trở thành thanh âm, sắc màu cuộc sống.

lang-du-pho-mo-cam-duong-5.png

Có một chút gì đó cũng rất riêng khi nói về phố mỏ, ấy là ở đây vẫn tìm thấy nét văn hóa cộng đồng từa tựa làng quê. Ví như khi bạn hỏi thăm địa chỉ một người ở đầu phố mà ai đó ở tận cuối phố vẫn có thể biết tận tường và chỉ dẫn đến nơi. Chuyện tưởng lạ nhưng là có thật, vì cư dân nơi đây họ đều biết đến nhau. Họ biết nhau do làm cùng xí nghiệp hay cùng đơn vị sản xuất, hoặc nữa là đồng hương, cùng gắn bó một thời. Rất nhiều và rất nhiều cái cùng để mà biết, để mà thân, để mà “có họ” - ấy là cách ví von của người dân phố mỏ vẫn thường đùa nhau những lúc tề tựu đông vui. Rồi cũng còn một lẽ rất giản đơn để lý giải vì sao họ sống với nhau rất “tình làng, nghĩa xóm”, bởi cùng chung khu tập thể, ngõ hẹp phải nhịn nhường đến cả lối đi, đôi khi vẫn nhường cho nhau từng xô nước và còn nhiều cái phải nhịn nhường vì thời bao cấp rất khó khăn, nương tựa vào nhau trở thành nếp sống hằng ngày và nét đẹp ấy vẫn còn lưu giữ đến tận hôm nay.

Ảnh tư liệu.
Ảnh tư liệu.

Kể về phố mỏ Cam Đường chưa thật đủ đầy nếu chưa nói về tượng đài người thợ mỏ. Tôi có anh bạn là họa sỹ công tác tại Báo Lao Động. Anh là học trò nhà điêu khắc Vũ Tiến - tác giả công trình nghệ thuật Tượng đài “Vinh quang thuộc về các thế hệ công nhân Mỏ Apatit Lào Cai”. Thời gian anh làm phụ tá cho thầy Vũ Tiến đã nhiều lần đến Lào Cai, chúng tôi thường gặp nhau bên ấm trà, ly rượu và tôi cũng được nghe anh kể chuyện hậu kỳ quanh việc thiết kế, chọn mẫu, chọn đá rồi quá trình điêu khắc tượng đài. Ấy thế mà khi tản bộ quanh sân vận động, tôi chợt giật mình ngỡ ngàng khi có người chỉ tay và khoe với bạn “kia là tượng của mình”. Tìm hiểu ra mới biết là họ được chọn chụp hình để nhà điêu khắc và lãnh đạo công ty chọn mẫu, làm ý tưởng cho việc sáng tạo tác phẩm điêu khắc tượng đài cùng với bức phù điêu. Thực hư thế nào thì tôi chưa thật rõ, nhưng có điều chắc chắn rằng “tượng đài là niềm tự hào của bao thế hệ công nhân Mỏ Apatit Lào Cai”. Vậy thì người thợ mỏ nào mà chẳng thấy hình bóng của mình trong đó.

6-6955.png

Nhân đây, tôi xin được kể câu chuyện lịch sử có ý nghĩa như một tượng đài được khắc ghi trong trái tim người dân đất mỏ, sự kiện gắn liền với địa danh ga Pom Hán. Đó là vào sáng 23 tháng 9 năm 1958, có một đoàn tàu hỏa “đặc biệt” xuất phát từ ga Pom Hán đến phà Làng Giàng đón Bác Hồ vào thăm mỏ Apatit Lào Cai. Ngày đó đã trở thành mốc son lịch sử - ngày truyền thống của công ty, ngày hội của người dân đất mỏ. Nhưng điều diệu kỳ hơn là đoàn tàu với toa xe Va goong chuyên dùng chở quặng đã được chở một Vĩ nhân, có lẽ trên thế giới chỉ có Bác Hồ - vị lãnh tụ của Nhân dân mới bình dị, đời thường đến vậy.



Một ngày mới lại về trên vùng đất mỏ thân yêu, thanh âm cuộc sống ngập tràn, nghe ngân nga giai điệu vừa lạ vừa quen của một nhạc phẩm về vùng đất mỏ, hình như là của tác giả Bùi Văn Việt, ông từng làm Tổng Giám đốc Công ty Apatit Việt Nam. Có ai đó đã kể với tôi là ông Việt sáng tác hàng chục ca khúc về vùng đất mỏ và có người còn bảo, ông ấy làm Tổng Giám đốc thì sáng tác cái gì mà chẳng được khen. Nhưng với tôi, nghe những ca khúc vừa lạ vừa quen khi ấy lại cảm nhận được tình yêu vùng đất mỏ trong ông. Chả thế mà các thế hệ công nhân, nhiều người đến nay vẫn thường nhắc tới ông với những lời chân tình, quý mến. Phải chăng đó là cái nghĩa, cái tình của người thợ mỏ dành cho các thế hệ lãnh đạo có nhiều đóng góp cho vùng đất mỏ hôm nay.

7-4515.png

Lãng du trên phố lất phất mưa bay, hình như đất trời đã chuyển sang xuân, dãy bằng lăng mới hôm nào còn sắc hoa rực rỡ, nhuộm tím cả khoảng trời trung tâm phố mỏ, nay lại thấy khẳng khiu, chớm bật chồi non. Thế mới biết trời đất xoay vần hệt như con tạo, mùa cứ qua mùa xuân - hạ - thu - đông; năm tháng cứ đuổi theo nhau đẩy thời gian đến dài vô tận. Trong mênh mang dự cảm, tôi chợt thấy dáng hình phố mỏ Cam Đường mai mốt cứ dần xa và để rồi chỉ còn trong ký ức thời gian.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Hiệu quả từ mô hình "nuôi" rừng gỗ lớn ở Bảo Ái

Hiệu quả từ mô hình "nuôi" rừng gỗ lớn ở Bảo Ái

Có một thời, cứ sau 5 - 6 năm, những cánh rừng keo ở Bảo Ái lại đồng loạt đến kỳ khai thác. Với kích thước vừa đủ làm nguyên liệu, gỗ được thương lái vào tận đồi thu mua. Người dân cầm trong tay vài chục triệu đồng rồi lại phát dọn, trồng lứa mới. Vòng quay ấy lặp đi lặp lại suốt nhiều năm khiến rừng tuy vẫn xanh nhưng cuộc sống của không ít hộ trồng rừng vẫn chưa khá lên bao nhiêu.

Nối vùng sóng, mở cơ hội

Nối vùng sóng, mở cơ hội

Khi "vùng lõm" từng bước được phủ sóng, thông tin đến gần hơn với người dân, cơ hội tiếp cận khoa học kỹ thuật, chính sách hỗ trợ, thị trường tiêu thụ cũng rộng mở hơn, tạo nền tảng giảm nghèo bền vững.

Ngôi trường bước ra từ tranh vẽ

Ngôi trường bước ra từ tranh vẽ

Phía sau những khối nhà mang dáng dấp kiến trúc vùng cao là câu chuyện nhiều tháng ngày khảo sát, lắng nghe và điều chỉnh của những kiến trúc sư, với mong muốn dựng nên không chỉ một ngôi trường, mà còn là một không gian gìn giữ văn hóa cho học sinh nơi biên cương Tổ quốc.

Sức sống mới trên thượng nguồn Lũng Pô

Sức sống mới trên thượng nguồn Lũng Pô

Suối Lũng Pô dài 38 km, chảy qua xã Nậm Xe (cũ), tỉnh Lai Châu 8 km rồi vào địa phận Lào Cai tại xã Y Tý, qua xã A Lù (cũ), sau đó hòa vào sông Hồng tại thôn Lũng Pô, xã A Mú Sung. Từ khu vực xa xôi, khó khăn bậc nhất tỉnh, đến nay, nhờ sự quan tâm của Đảng, Nhà nước với cơ chế, chính sách phù hợp, những thôn, bản nơi vùng cao, biên giới dọc suối Lũng Pô ngày càng khởi sắc.

Đầu tư hạ tầng kết nối với các vùng động lực

Đầu tư hạ tầng kết nối với các vùng động lực

Từ khi hợp nhất hai tỉnh Lào Cai và Yên Bái, điều thay đổi quan trọng không chỉ là mở rộng diện tích hay quy mô dân số mà còn tạo ra không gian phát triển lớn hơn cho tỉnh Lào Cai mới. Trong không gian đó, đầu tư hạ tầng giữ vai trò kết nối các vùng động lực, thúc đẩy phát triển công nghiệp, nông nghiệp, du lịch, khai thác khoáng sản và kinh tế cửa khẩu, hướng tới mục tiêu xây dựng Lào Cai trở thành cực tăng trưởng của vùng Trung du và miền núi phía Bắc.

Bài cuối: Điểm tựa bình yên nơi biên cương

Sức sống mới nơi thượng nguồn Lũng Pô Bài cuối: Điểm tựa bình yên nơi biên cương

Trên hành trình ngược suối Lũng Pô với chiều dài hơn 30 km từ thôn Lũng Pô (xã A Mú Sung) đến thôn Hồng Ngài (xã Y Tý), cùng với cảm nhận về sự đổi thay ở những vùng đất bên dòng suối biên giới, điều làm chúng tôi tự hào là khung cảnh bình yên hiện hữu khắp dải biên cương xa xôi. Ở nơi ấy, dù đường biên giới dài và địa hình hiểm trở, những chiến sĩ biên phòng vẫn luôn chắc tay súng cùng đồng bào các dân tộc giữ bình yên biên giới.

Gỡ vướng mặt bằng cho các công trình giao thông

Gỡ vướng mặt bằng cho các công trình giao thông

Hạ tầng giao thông có vai trò quan trọng mở ra không gian phát triển, kết nối các vùng kinh tế, tạo động lực thu hút đầu tư và nâng cao đời sống người dân. Thế nhưng, do vướng mắc mặt bằng khiến tiến độ nhiều công trình bị ảnh hưởng, nguồn vốn đầu tư chưa được phát huy

Bài 2: Dấu ấn những đảng viên trẻ nơi đầu nguồn

Sức sống mới trên thượng nguồn Lũng Pô Bài 2: Dấu ấn những đảng viên trẻ nơi đầu nguồn

Trong những năm qua, nhờ sự quan tâm của Đảng, Nhà nước, đời sống đồng bào các dân tộc nơi thượng nguồn suối Lũng Pô đã có nhiều đổi thay. Hiện nay, nhiều chi bộ khu vực biên giới giữ vai trò nòng cốt trong công tác xây dựng Đảng, phát huy vai trò nêu gương của cán bộ, đảng viên trẻ, góp phần “đánh thức” tiềm năng phát triển nông - lâm nghiệp, du lịch cộng đồng, du lịch sinh thái, giúp người dân có cuộc sống ấm no, hạnh phúc.

Bài 1: Biên giới Lũng Pô đổi thay từ những "làn gió mới"

Sức sống mới trên thượng nguồn Lũng Pô Bài 1: Biên giới Lũng Pô đổi thay từ những "làn gió mới"

Suối Lũng Pô dài 38 km, chảy qua xã Nậm Xe (cũ), tỉnh Lai Châu 8 km rồi vào địa phận Lào Cai tại xã Y Tý, qua xã A Lù (cũ), sau đó hòa vào sông Hồng tại thôn Lũng Pô, xã A Mú Sung. Từ khu vực xa xôi, khó khăn bậc nhất tỉnh, đến nay, nhờ sự quan tâm của Đảng, Nhà nước với cơ chế, chính sách phù hợp, những thôn, bản nơi vùng cao, biên giới dọc suối Lũng Pô ngày càng khởi sắc.

Điện đã sáng, vì sao hàng trăm hộ dân Lâm Giang vẫn chưa nhận tiền đền bù?

Điện đã sáng, vì sao hàng trăm hộ dân Lâm Giang vẫn chưa nhận tiền đền bù?

Những cột điện, đường dây điện quốc gia hôm nay đã vươn tới các thôn bản vùng cao của xã Lâm Giang. Nguồn điện ổn định đã góp phần thay đổi diện mạo nông thôn, mở ra cơ hội phát triển kinh tế cho người dân. Tuy nhiên, phía sau những công trình đã phát huy hiệu quả nhiều năm vẫn còn một tồn tại kéo dài: hàng trăm hộ dân đã hiến đất, chặt bỏ cây trồng để phục vụ dự án nhưng đến nay vẫn chưa được chi trả tiền bồi thường theo quy định.

Từ hào khí Phố Ràng đến khát vọng phát triển

Từ hào khí Phố Ràng đến khát vọng phát triển

77 năm đã qua nhưng Chiến thắng Phố Ràng (26/6/1949) vẫn là niềm tự hào của Nhân dân các dân tộc trên quê hương Bảo Yên. Trên mảnh đất lịch sử ấy, truyền thống cách mạng năm xưa đang tiếp tục được các thế hệ hôm nay gìn giữ, phát huy bằng khát vọng dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp.

Yên Bình tăng cường kiểm soát môi trường tại các cơ sở công nghiệp và bến bãi

Yên Bình tăng cường kiểm soát môi trường tại các cơ sở công nghiệp và bến bãi

Những năm gần đây, cùng với tốc độ phát triển công nghiệp và sản xuất vật liệu xây dựng, xã Yên Bình trở thành địa bàn tập trung nhiều cơ sở chế biến đá, bãi tập kết hàng hóa và bến thủy nội địa. Sự phát triển này góp phần thúc đẩy tăng trưởng kinh tế, tạo việc làm cho lao động địa phương, song cũng kéo theo nhiều áp lực về môi trường gây ảnh hưởng đến đời sống người dân.

Gỡ “điểm nghẽn” giao thông nông thôn ở Lào Cai

Gỡ “điểm nghẽn” giao thông nông thôn ở Lào Cai

Những ngày đầu tháng 4, người dân phấn khởi hiến đất, góp công và huy động máy móc san gạt mặt bằng, mong muốn sớm có các tuyến đường bê tông kiên cố, thuận tiện đi lại và đảm bảo an toàn. Tuy nhiên, sau ít ngày triển khai, nhiều công trình buộc phải tạm dừng do vướng cơ chế đầu tư, thủ tục phức tạp và thiếu kinh phí đối ứng. Các tuyến đường được kỳ vọng tạo động lực phát triển khu vực nông thôn, miền núi hiện đứng trước nguy cơ chậm tiến độ nếu không sớm tháo gỡ các “điểm nghẽn”.

“Viên ngọc xanh” chờ được “đánh thức”

“Viên ngọc xanh” chờ được “đánh thức”

Ẩn sâu giữa đại ngàn vùng giáp ranh Púng Luông - Nả Háng (xã Chế Tạo), Tà Cây Đằng thuộc Khu bảo tồn loài và sinh cảnh Mù Cang Chải là nơi lưu giữ hàng nghìn cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Những cây pơ mu, thiết sam cổ không chỉ tạo nên giá trị đặc biệt về đa dạng sinh học mà còn mở ra tiềm năng lớn cho phát triển du lịch sinh thái. Tuy nhiên, làm thế nào để đánh thức “viên ngọc xanh” này mà không làm “tổn thương” màu xanh nguyên bản của đại ngàn vẫn là bài toán lớn đặt ra với địa phương.

Si Ma Cai nỗ lực hồi sinh vùng dược liệu tam thất

Si Ma Cai nỗ lực hồi sinh vùng dược liệu tam thất

Từng được xem là “cây tiền tỷ” của vùng cao Si Ma Cai, cây tam thất đã mở ra kỳ vọng về hướng phát triển kinh tế hiệu quả cho đồng bào các dân tộc nơi đây. Sau giai đoạn phát triển mạnh rồi dần thu hẹp diện tích vì nhiều nguyên nhân, chính quyền địa phương đang nỗ lực khôi phục loại cây dược liệu quý này, từng bước làm chủ kỹ thuật sản xuất, hướng tới xây dựng tam thất trở thành cây hàng hóa có giá trị kinh tế cao.

Tuyến đường hy vọng ở A Mú Sung

Tuyến đường hy vọng ở A Mú Sung

A Mú Sung là xã vùng cao biên giới đặc biệt khó khăn của tỉnh Lào Cai, với đường biên dài gần 26,8 km. Nhiều năm qua, mưa lũ, sạt lở khiến những tuyến đường nơi đây thường xuyên hư hỏng, việc đi lại của người dân gặp nhiều khó khăn. Nhờ sự quan tâm của Đảng, Nhà nước, đến nay đoạn đường biên giới từ thôn Lũng Pô đến thôn Phù Lao Chải (giáp địa phận xã Y Tý) dài 14km đang được mở rộng, bê tông hóa, góp phần đổi thay cuộc sống người dân vùng biên.

fb yt zl tw