Bí ẩn bùa chân gà

LCĐT - Người ta kháo nhau rằng, ở trên núi Tổng Mo, xã Xuân Hòa, huyện Bảo Yên có một ngôi làng người Mông mà người già, trẻ nhỏ ít khi bị ốm đau, thanh niên khỏe như trâu rừng. Có được điều kỳ diệu ấy là vì họ có một bí mật phòng thân từ chân gà. Câu chuyện cứ thế kéo dài, có lẽ không trừ những hư cấu lẫn thêm thắt tầm phào.

Bí ẩn bùa chân gà ảnh 1

Người Mông tin bùa chân gà giúp họ vượt qua khó khăn trong cuộc sống.

Đỉnh núi Ò ó o

Để tận mắt thấy, chúng tôi quyết định ngược núi lên Tổng Mo tìm hiểu sự thật. Con đường nhỏ đã được đổ bê tông xi măng dẫn lên bản Mo 3 mùa này sương trắng phủ kín. Bản Mo 3 là nơi cư trú của vài dân tộc thiểu số, trong đó người Mông chiếm đa phần. Bản trên đỉnh núi có độ cao hơn 1.000 m, chính nơi đây đã sản sinh ra một giống gà rừng quý gắn liền với cuộc sống tâm linh của họ.

Phải mất một chặng đường khá xa từ trung tâm xã Xuân Hòa để đến được bản Mo 3 và mất thêm đoạn cuốc bộ, mồ hôi nhễ nhại, chúng tôi mới đến được nhà trưởng bản. Ngôi nhà nhỏ của Trưởng bản Ma Văn Khoa ở ngay sườn núi, anh là trưởng bản trẻ tuổi và giữ chức này từ khi mới 19 tuổi.

Sau cuộc gặp gỡ, hàn huyên và uống với nhau vài bát rượu ngô, anh Ma Văn Khoa đưa chúng tôi lên núi. Ngọn núi cao nhất ở bản Mo 3 sừng sững như một tháp canh lâu đài, từ đây phóng tầm mắt ra xa thấy toàn cảnh vùng lân cận của Tổng Mo, gồm Mo 1, Mo 2 và Mo 3 của xã Xuân Hòa.

Anh Khoa bảo rằng: Ngày xưa khi di cư, người Mông chúng tôi thường chọn những vùng đất đẹp và cao để làm bản, dựng nhà. Nơi chúng tôi đang ở chính là đỉnh núi con gà. Vùng đất này hợp với chúng tôi lắm nên cuộc sống mới được khấm khá như bây giờ. Lợn đầy chuồng, trâu đầy đồi, còn ngô ăn không hết phải đem nấu rượu để kín bếp.

Người Mo 3 gọi nơi đây là đỉnh núi con gà, còn người ở Mo 1 và Mo 2 thì gọi là đỉnh núi Ò ó o. Truyện kể rằng, đỉnh núi cao của bản là nơi gà thần ngự trị bởi từ xa xưa khi chưa có bước chân người tới đây, người ta đã nghe thấy tiếng gà đánh thức vào mỗi buổi sớm mai. Một con gà gáy 3 bản mở mắt là ở cái lẽ đó. Nay đất trời ưu ái cho người Mông được thừa hưởng vinh dự sống nơi đất gà thần ngự trị.

Bùa phòng thân từ chân gà rừng

Sau bữa cơm trưa với trưởng bản và các già làng ở bản Mo 3, anh Khoa dẫn tôi gặp một vị già làng rồi giới thiệu: Già làng Ma Seo Tòng là một cao nhân làm bùa bằng chân gà rừng đấy!

Thấy trưởng bản ca ngợi, ông Tòng tủm tỉm cười rồi đưa tay móc túi áo lôi ra gói giấy nhỏ màu đỏ. Từ từ mở từng lớp giấy, ông Tòng lấy ra chiếc chân gà màu đen với những ngón chân quắp chặt một hòn sỏi cũng màu đen, nhẵn nhụi.

Trịnh trọng đặt chiếc chân gà đen vào chiếc đĩa giữa nhà, vị già làng lên tiếng: Đây chính là “Ngài”, giúp che chở, phù hộ, mang may mắn cho người Mông chúng tôi!

“Ngài” ở đây chính là chiếc chân gà rừng đen khô kia. Đó là báu vật linh thiêng của người Mông ở bản Mo 3, tượng trưng cho một loại bùa xua đuổi tà ma, đem lại may mắn, ấm no. Nhưng trên tất cả, “Ngài” là hiện thân gợi nhớ đến sự tích gà thần từng ngự trị ở trên đỉnh núi Ò ó o kia.

Theo anh Khoa và các già làng, bùa chân gà có từ rất lâu, khi người Mông di cư đến bản Mo 3 đã thấy nhà nào cũng có vài cái chân gà như vậy treo ở gác bếp. Thường thì mỗi người có một bùa chân gà luôn mang theo bên người để phòng thân.

Ông Tòng bảo: Bùa chân gà rất linh nghiệm. Mỗi gia đình một năm chỉ được phép làm thêm một bùa chân gà để dành cho người trong nhà hoặc làm quà tặng những người mình yêu mến. Cũng vì thế, mỗi gia đình phải tìm bằng được một con gà rừng hoặc gà đen để lấy chân làm lễ phù phép thì mới linh nghiệm. Ngoài gà rừng và gà đen, các loại gà khác không làm được bùa. Chân trái làm bùa cho đàn ông, còn chân phải thì làm bùa dành cho phụ nữ.

Bí ẩn bùa chân gà

Ông Ma Seo Tòng, già làng ở bản Mo 3 bảo rằng: Xưa kia, chúng tôi phải lên rừng đặt bẫy bắt sống gà rừng, nhưng phải là những con gà mái già thì làm bùa mới linh nghiệm. Khi bắt được, trước tiên phải mang về làm lễ cúng rồi mới được mổ gà để lấy “Ngài”. Tuy nhiên, ngày nay gà rừng rất hiếm và ít gặp nên mỗi khi vào rừng thì để ý có gà mái đen của nhà ai bị lạc vào thì mới được phép bắt.

Theo lời kể của các già làng nơi đây, để bùa chân gà có tác dụng xua đuổi tà ma, đem lại sự may mắn thì các bước làm ra “Ngài” rất kỳ công. Sau khi lấy được chân gà, thầy cúng làm lễ, còn gia chủ đem chân gà rửa sạch, ngâm nước muối rồi đem treo gác bếp cho khô và liên tục uốn các ngón chân gà sao cho quắp lại. Hơn một tháng sau, đem chân gà ủ với một loại lá rừng và đến đúng 100 ngày, đem chân gà đặt trên bàn thờ, mời thầy cúng đến làm lễ. Trong nghi lễ này, gia chủ phải tìm được viên sỏi tròn đặt bên cạnh chân gà. Sau khi lễ cúng kết thúc, người được trao bùa sẽ đặt viên sỏi vào lòng bàn chân gà, viên sỏi được giữ chặt bởi các ngón chân đã quắp.

Với quan niệm viên sỏi tròn tượng trưng cho trời tròn, trời sẽ bảo vệ, phù hộ người giữ bùa luôn khỏe mạnh, tránh được tà ma, đem lại bình an, may mắn. Vì được sấy khô và ủ kỹ, bùa chân gà sẽ không bị phân hủy. Trong cuộc đời của mỗi người Mông ở bản Mo 3 cũng chỉ một lần được làm bùa chân gà nên họ giữ gìn rất cẩn thận. Nếu chẳng may làm mất bùa thì phải báo cho thầy cúng làm lễ xin thần để không bị trừng phạt.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Câu lạc bộ Trống Lạc Hồng - điểm hẹn văn hóa của người yêu nghệ thuật ở phường Sa Pa

Câu lạc bộ Trống Lạc Hồng - điểm hẹn văn hóa của người yêu nghệ thuật ở phường Sa Pa

Giữa nhịp sống hiện đại, Câu lạc bộ Trống Lạc Hồng ở phường Sa Pa đang trở thành điểm hẹn văn hóa gắn kết cộng đồng. Không chỉ là nơi tập luyện văn nghệ, câu lạc bộ đang trở thành điểm kết nối tinh thần của nhiều người dân địa phương, đặc biệt là người trung và cao tuổi. Những buổi sinh hoạt đều đặn với tiếng trống rộn ràng, điệu múa sôi động không chỉ tạo sân chơi bổ ích mà còn góp phần giữ gìn bản sắc văn hóa, lan tỏa tinh thần đoàn kết trong cộng đồng dân cư.

Khi lời thơ cất thành giai điệu

Khi lời thơ cất thành giai điệu

Trong đời sống âm nhạc Việt Nam, có nhiều ca khúc quen thuộc được khơi nguồn từ thơ ca. Những vần thơ khi cất lên thành giai điệu trở nên gần gũi và giàu cảm xúc hơn với người nghe. Tại Lào Cai, nhiều tác phẩm của tác giả Nguyễn Văn Hoàn đã được các nhạc sĩ phổ nhạc, mang sức sống mới cho thơ ca và lan tỏa hình ảnh quê hương, con người vùng cao qua âm nhạc.

Tạo sức sống cho văn hóa truyền thống

Tạo sức sống cho văn hóa truyền thống

Sớm cụ thể hóa bằng nhiều hoạt động thiết thực, trong đó mục tiêu lấy bảo tồn di sản làm nền tảng, lấy văn hóa làm nội lực để phát triển, bản sắc văn hóa được nuôi dưỡng từ chính sự tự giác và lòng tự hào của mỗi người dân Mường Lai.

Giữ gìn di sản từ những cổ vật xưa

Giữ gìn di sản từ những cổ vật xưa

Trong dòng chảy của đời sống xã hội hiện đại, có những di sản văn hóa quý giá của lịch sử dân tộc dần bị mai một rồi mất đi theo năm tháng, chỉ còn trong những câu chuyện kể. Vậy nhưng, nơi mảnh đất biên cương Lào Cai vẫn có những người dù không phải là nhân viên bảo tàng hay chuyên viên ngành văn hóa, nhưng tâm huyết với công việc sưu tầm, gìn giữ những hiện vật nghìn năm tuổi để thế hệ sau hiểu hơn về lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Giữ hồn trà cổ

Giữ hồn trà cổ

Ở nơi cao gần 1.400 m so với mực nước biển, cây chè không chỉ là sinh kế, mà còn là ký ức, là niềm tự hào, là “hồn cốt” của người Mông trên đỉnh Suối Giàng (xã Văn Chấn) từ bao đời. Cây chè đang được gìn giữ theo cách rất riêng, bắt đầu từ giáo dục bài bản, giúp thế hệ trẻ nơi đây vun đắp tình yêu, niềm tự hào, sớm hình thành ý thức trân quý và gìn giữ di sản mà cha ông đã trao truyền.

Lặng thầm giữ gìn sắc màu văn hoá

Lặng thầm giữ gìn sắc màu văn hoá

Giữa nhịp sống hiện đại, ở thôn Kiên Lao, xã Quy Mông có nghệ nhân Hà Thị Thanh Tịnh lặng lẽ gìn giữ làn điệu dân ca, điệu múa truyền thống của dân tộc mình bằng tất cả đam mê và trách nhiệm. 

Giáo dục văn hóa địa phương cho thế hệ trẻ

Giáo dục văn hóa địa phương cho thế hệ trẻ

Trong kỷ nguyên số, sự bùng nổ các nền tảng trực tuyến xuyên biên giới kéo theo sự xâm nhập của các yếu tố gây xung đột giá trị và tác động tiêu cực đến việc gìn giữ và phát huy giá trị lịch sử, truyền thống, nhất là đối với người trẻ. Do vậy, cấp ủy, chính quyền các địa phương trong tỉnh đóng vai trò là “lá chắn” bảo vệ bản sắc, xây dựng sức đề kháng văn hóa cho thanh niên.

Khi văn hóa trở thành tài nguyên du lịch

Khi văn hóa trở thành tài nguyên du lịch

Trong xu thế phát triển du lịch hiện nay, nhiều địa phương không còn dừng ở việc “khoe” cảnh quan thiên nhiên, mà đã chuyển sang gìn giữ, khai thác chiều sâu giá trị văn hóa. Tại Tú Lệ, hướng đi này đang được lựa chọn một cách rõ ràng - coi văn hóa là tài nguyên cốt lõi, là nền tảng để phát triển du lịch gắn với sinh kế lâu dài.

Nghĩa Đô - miền quê đáng sống

Nghĩa Đô - miền quê đáng sống

Phát triển du lịch cộng đồng gắn với nông nghiệp bền vững, giữ vững an ninh trật tự, xây dựng địa bàn không ma túy - đó là cách mà xã Nghĩa Đô, tỉnh Lào Cai đang kiên trì thực hiện, từng bước kiến tạo một miền quê đáng sống.

Mang bản sắc xuống phố bằng tư duy kinh tế

Mang bản sắc xuống phố bằng tư duy kinh tế

Năm 2025, tốt nghiệp đại học loại Giỏi nhưng không chọn con đường ổn định nơi phố thị - Giàng Thị Gấm, dân tộc Mông (23 tuổi) sinh ra và lớn lên ở thôn Ngã Ba, xã Si Ma Cai đã trở về quê hương khởi nghiệp với việc mở cơ sở Thiết kế trang phục dân tộc Mông cách tân - Mongi tại thôn Sản Sín Pao, xã Sín Chéng.

Lễ hội quả Còn Nghĩa Đô 2026: Tôn vinh bản sắc dân tộc Tày

Lễ hội quả Còn Nghĩa Đô 2026: Tôn vinh bản sắc dân tộc Tày

Vừa qua, tại thôn Mường Kem, UBND xã Nghĩa Đô tổ chức Lễ hội quả còn năm 2026. Sự kiện nằm trong chuỗi hoạt động chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026), 140 năm Ngày Quốc tế Lao động (01/5/1886 - 01/5/2026) và 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026).

fb yt zl tw