Có thật Việt Nam đang áp thuế quan 90% với hàng hóa Hoa Kỳ?

Nhận định "Việt Nam đang áp mức thuế quan lên tới 90% đối với hàng hóa của Hoa Kỳ" là một trong những lý do để chính quyền Hoa Kỳ quyết định áp thuế 46% đối với hàng hóa xuất khẩu của Việt Nam. Đây là một tuyên bố đáng lưu ý, không chỉ vì tác động thương mại mà còn bởi ý nghĩa chính trị-pháp lý mà nó kéo theo.

TS. Nguyễn Sĩ Dũng.
TS. Nguyễn Sĩ Dũng.

Là một người gần 20 năm phụ trách hoạt động nghiên cứu pháp lý cho Quốc hội, tôi cho rằng cần thiết phải thẩm định lại lập luận trên một cách độc lập và khách quan. Trước hết, câu hỏi đặt ra là: con số 90% này đến từ đâu, và nó có cơ sở thực chứng hay không?

Dữ liệu chính thức cho thấy không có mức thuế quan nào đạt tới 90%.

Theo Báo cáo về Rào cản Thương mại nước ngoài năm 2024 của Văn phòng Đại diện Thương mại Hoa Kỳ (USTR) - nguồn tài liệu chính thức do chính phía Hoa Kỳ công bố - thì: Mức thuế MFN (tối huệ quốc) trung bình của Việt Nam là 9,4%; đối với hàng nông nghiệp là 17,1%; đối với hàng phi nông nghiệp là 8,1%.

Việt Nam là thành viên của Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) từ năm 2007 và đã ràng buộc toàn bộ các dòng thuế trong biểu cam kết. Từ góc nhìn này, khó có thể tìm thấy dòng thuế nào chạm đến ngưỡng 90%.

"90%" dường như là một phép cộng mang tính hình ảnh hơn là con số pháp lý.

Con số 90% - nếu có ý nghĩa thực tế - dường như được hình thành bằng cách cộng gộp nhiều khoản thuế và chi phí mà một số loại hàng hóa nhập khẩu đặc biệt (như rượu, thực phẩm cao cấp…) phải gánh chịu bao gồm Thuế nhập khẩu (MFN); Thuế tiêu thụ đặc biệt (tính theo giá bán, thường cao hơn giá nhập khẩu); Thuế giá trị gia tăng (VAT) và một số chi phí hành chính liên quan đến kiểm định chất lượng, đăng ký lưu hành, thủ tục hải quan…

Tuy nhiên, từ góc nhìn luật thương mại quốc tế, chỉ thuế nhập khẩu trực tiếp mới được xem là "thuế quan" theo định nghĩa trong WTO và các hiệp định thương mại tự do. Các loại thuế nội địa và chi phí hành chính chỉ được coi là rào cản phi thuế quan và phải được đánh giá trong bối cảnh cụ thể.

Hơn nữa, những khoản thuế gián thu như VAT và thuế tiêu thụ đặc biệt được áp dụng đồng đều cho cả hàng nhập khẩu và hàng sản xuất trong nước, vì vậy không thể được xem là hành vi bảo hộ hay phân biệt đối xử thương mại.

Ngoài ra, phương pháp gộp cộng các loại thuế và chi phí thành một chỉ số duy nhất như "thuế 90%" không phản ánh đúng cách đo lường mức độ bảo hộ theo các tiêu chuẩn quốc tế. Trong kinh tế học thương mại, người ta sử dụng các khái niệm như mức bảo hộ danh nghĩa (nominal protection rate) và mức bảo hộ hiệu dụng (effective protection rate), nhưng hai khái niệm này cũng được tính toán theo phương pháp thống nhất, có cơ sở lý thuyết rõ ràng, chứ không phải là phép cộng tùy nghi giữa các loại thuế và chi phí.

Do đó, việc sử dụng con số "90%" như một mức thuế quan là không chuẩn xác về mặt khái niệm, không hợp lệ về mặt pháp lý và thiếu thuyết phục về mặt học thuật.

Việc sử dụng con số "90%" như một mức thuế quan là không chuẩn xác về mặt khái niệm, không hợp lệ về mặt pháp lý và thiếu thuyết phục về mặt học thuật.
Việc sử dụng con số "90%" như một mức thuế quan là không chuẩn xác về mặt khái niệm, không hợp lệ về mặt pháp lý và thiếu thuyết phục về mặt học thuật.

Những khác biệt về hệ thống thuế không đồng nghĩa với phân biệt đối xử.

Mỗi quốc gia có một hệ thống thuế gián thu được thiết kế dựa trên cấu trúc kinh tế, mục tiêu chính sách và năng lực quản lý của riêng mình. Tại nhiều quốc gia đang phát triển, thuế tiêu thụ đặc biệt thường được áp dụng để điều tiết hành vi tiêu dùng đối với các mặt hàng như rượu, bia, thuốc lá, nước ngọt có đường... Đây là chính sách nhằm mục tiêu bảo vệ sức khỏe cộng đồng, chứ không phải nhằm phân biệt đối xử với hàng nhập khẩu.

Ngay cả khi trong thực tế các mặt hàng nhập khẩu phải chịu gánh nặng thuế tổng thể cao hơn so với sản phẩm trong nước - do phương pháp tính thuế, chi phí tuân thủ hoặc định giá khác biệt - thì điều đó không mặc nhiên đồng nghĩa với sự vi phạm nghĩa vụ thương mại quốc tế, miễn là:

1. Các quy định được áp dụng thống nhất cho tất cả các doanh nghiệp trong và ngoài nước;

2. Không có hành vi đối xử khác biệt theo xuất xứ;

3. Quy trình ban hành, thực thi các chính sách là minh bạch và có thể dự đoán.

Trong luật thương mại quốc tế, yếu tố then chốt không phải là kết quả thuần túy về gánh nặng thuế, mà là quy trình và nguyên tắc áp dụng. Chính vì vậy, sự khác biệt về tổng gánh nặng thuế giữa hàng hóa Hoa Kỳ và hàng hóa nội địa Việt Nam (nếu có), cần được phân tích kỹ lưỡng và so sánh một cách hệ thống, chứ không thể lấy một số ít ví dụ đơn lẻ làm đại diện cho chính sách chung.

Hơn nữa, trong thực tiễn thương mại quốc tế, một số mặt hàng nhạy cảm như nông sản, thép, dệt may... thường bị áp mức thuế cao ở nhiều quốc gia, bao gồm cả các nền kinh tế phát triển. Tuy nhiên, những mức thuế này không mặc nhiên bị xem là hành vi phân biệt đối xử, nếu được áp dụng theo biểu thuế công khai, không phân biệt đối tác thương mại và tuân thủ nguyên tắc MFN trong WTO.

Vì vậy, để xác lập hành vi phân biệt, không thể chỉ dựa trên mức thuế cao mà cần chứng minh sự thiên lệch trong đối xử với hàng hóa của một quốc gia cụ thể, điều mà trong trường hợp của Việt Nam, cho đến nay chưa có bằng chứng rõ ràng.

Áp thuế trả đũa dựa trên con số không rõ ràng: rủi ro về pháp lý và tiền lệ.

Việc chính quyền Hoa Kỳ sử dụng con số "90%" như một lý lẽ trung tâm để áp thuế 46% đối với hàng hóa từ Việt Nam đặt ra một câu hỏi lớn: Liệu đó có phải là cách tiếp cận phù hợp với tinh thần pháp lý quốc tế và các nguyên tắc của WTO?

Nếu xu hướng định lượng một cách cảm tính như vậy trở nên phổ biến, hệ thống thương mại đa phương có nguy cơ mất đi sự ổn định. Bất kỳ quốc gia nào cũng có thể biện minh cho hành động đơn phương của mình bằng các lập luận không được thẩm định độc lập hoặc không phản ánh đúng bản chất pháp lý của sự việc.

Quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ cần nhiều hơn sự chính xác và đối thoại.

Quan hệ thương mại giữa Việt Nam và Hoa Kỳ đã đạt đến cấp độ Đối tác chiến lược toàn diện. Trong bối cảnh đó, cách tiếp cận dựa trên dữ liệu đáng tin cậy, đánh giá khách quan và tinh thần đối thoại là nền tảng để xử lý khác biệt, thay vì sử dụng những lập luận mang tính biểu tượng hay cảm xúc.

Cuối cùng, việc khẳng định Việt Nam đang áp thuế quan 90% đối với hàng hóa Hoa Kỳ – nếu không có minh chứng cụ thể và hợp pháp – là một cách diễn giải thiếu chính xác. Tôi cho rằng những khác biệt thương mại – dù có – vẫn hoàn toàn có thể giải quyết thông qua các cơ chế hợp tác hiện có, với sự tôn trọng lẫn nhau và cam kết cùng hướng tới một trật tự thương mại ổn định, công bằng và dựa trên luật lệ.

baochinhphu.vn

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Xử phạt Công ty Đông Á do chậm tiến độ thi công đường vào xã Phìn Ngan (cũ)

Xử phạt Công ty Đông Á do chậm tiến độ thi công đường vào xã Phìn Ngan (cũ)

Sáng 27/02, đồng chí Nguyễn Mạnh Hùng – Chủ tịch UBND xã Bát Xát chủ trì buổi làm việc với Ban Quản lý Dự án Đầu tư xây dựng khu vực Bát Xát, các phòng chuyên môn liên quan, đơn vị tư vấn giám sát và Công ty cổ phần sản xuất - xuất nhập khẩu Đông Á để rà soát khối lượng thi công chậm tiến độ đối với gói thầu số 05, Dự án Đường vào trung tâm xã Phìn Ngan (huyện Bát Xát cũ).

Động lực mạnh mẽ để Đông Cuông bứt phá

Động lực mạnh mẽ để Đông Cuông bứt phá

Sau hợp nhất, xã Đông Cuông đang từng bước khẳng định vai trò là điểm sáng trong chuyển dịch cơ cấu kinh tế theo hướng bền vững. Với quyết tâm chính trị cao và cách làm chủ động, linh hoạt, địa phương đã tập trung đầu tư đồng bộ hệ thống hạ tầng kỹ thuật, nhất là giao thông, đồng thời đẩy mạnh phát triển công nghiệp, thu hút đầu tư, phát triển nguồn nhân lực. Những giải pháp đồng bộ này đang trở thành động lực quan trọng, tạo nền tảng để Đông Cuông bứt phá, phát triển nhanh và bền vững.

Gỡ nút thắt chuỗi giá trị nông nghiệp ở Trấn Yên

Gỡ nút thắt chuỗi giá trị nông nghiệp ở Trấn Yên

Chuyển từ “sản xuất nông nghiệp” sang “kinh tế nông nghiệp” là yêu cầu tất yếu trong bối cảnh thị trường ngày càng khắt khe, tiêu chuẩn xanh và truy xuất nguồn gốc trở thành điều kiện bắt buộc. Với Trấn Yên, khi vùng nguyên liệu đã hình thành khá rõ nét, bài toán đặt ra không còn là mở rộng diện tích, mà là hoàn thiện chuỗi giá trị để nâng cao giá trị gia tăng và sức cạnh tranh của nông sản.

Quản lý chặt chẽ, bảo đảm sử dụng hiệu quả tài sản công sau sắp xếp bộ máy

Quản lý chặt chẽ, bảo đảm sử dụng hiệu quả tài sản công sau sắp xếp bộ máy

Khối lượng lớn cơ sở nhà, đất đã được các địa phương hoàn tất sắp xếp, xử lý sau khi tổ chức lại bộ máy hành chính. Trên cơ sở đó, Bộ Tài chính yêu cầu tiếp tục rà soát, hoàn thiện quy định phân cấp, siết chặt công tác kiểm tra, giám sát nhằm bảo đảm tài sản công được quản lý, khai thác hiệu quả, hạn chế thất thoát, lãng phí.

Siết quản lý giá, không để khan hàng, đầu cơ trục lợi

Siết quản lý giá, không để khan hàng, đầu cơ trục lợi

Dù nguồn cung hiện dồi dào và CPI vẫn trong tầm kiểm soát, rủi ro từ tỷ giá, giá năng lượng và cầu tiêu dùng tăng cao vẫn là thách thức lớn cho điều hành giá thời gian tới. Trong đó, bảo đảm cân đối cung – cầu, không để xảy ra tình trạng khan hàng, đầu cơ, găm hàng, tăng giá bất hợp lý.

Tre măng Bát độ bén rễ trên đất khó Lương Thịnh

Tre măng Bát độ bén rễ trên đất khó Lương Thịnh

Không khí ra quân trồng rừng ngay từ những ngày đầu xuân tại xã Lương Thịnh, tỉnh Lào Cai đang trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Với sự vào cuộc quyết liệt của cả hệ thống chính trị và sự đồng thuận của Nhân dân, cây tre măng Bát độ đang khẳng định vị thế là cây trồng chủ lực, mở ra hướng đi bền vững trong lộ trình xây dựng vùng sản xuất hàng hóa tập trung, giúp đồng bào vùng cao phát triển kinh tế theo hướng bền vững.

Mường Hum ngăn chặn tình trạng tự ý chặt cành lê

Mường Hum ngăn chặn tình trạng tự ý chặt cành lê

Thời gian gần đây, tại vùng quy hoạch trồng lê Tai nung trên địa bàn xã Mường Hum xuất hiện tình trạng một số hộ dân tự ý chặt, cắt tỉa cành lê để bán cho thương lái. Trước thực trạng này, chính quyền địa phương đã triển khai các biện pháp ngăn chặn, bảo vệ diện tích lê đặc sản.

Bắt nhịp sản xuất ngay từ ngày đầu, tháng đầu

Công nghiệp Lào Cai: Bắt nhịp sản xuất ngay từ ngày đầu, tháng đầu

Ngay sau Tết, nhịp độ sản xuất tại các khu, cụm công nghiệp trên địa bàn tỉnh Lào Cai đã nhanh chóng trở lại trạng thái hối hả. Với tinh thần "kỷ cương, trách nhiệm, chủ động, kịp thời, tăng tốc, hiệu quả", cộng đồng doanh nghiệp cùng hàng vạn công nhân, lao động đang dồn lực cho những lô hàng đầu năm, hiện thực hóa mục tiêu đưa chỉ số sản xuất công nghiệp đạt trên 112% trong năm 2026.

fb yt zl tw