Viết cho ngày tình yêu

Khi chúng ta yêu, chúng ta có mùa xuân, như đang trở về tuổi thanh xuân. Tình yêu ấy chưa bao giờ cũ đi, chưa bao giờ tàn lụi mà luôn lấp lánh như giọt sương dưới ánh nắng ban mai của mối tình đầu đầy thi vị…

“Em mãi là hai mươi tuổi/ Ta mãi là mùa xanh xưa”

Có lẽ, đó là ước nguyện của chúng ta được nhà thơ Quang Dũng nói hộ bằng hai câu thơ ấy. Mỗi mùa xuân trở về, đất trời lan tỏa sức sống khiến vạn vật trút bỏ già nua, cằn cỗi để trở lại về tuổi đôi mươi. Điều ấy khiến con người nhiều lần phải suy ngẫm, trầm tư. Trong mỗi chúng ta như được “tắm gội” bằng sự hào hứng. Tình yêu chưa khi nào đến muộn, chỉ cần trong tim ta vẫn vẹn nguyên như mùa yêu đầu…

Tháng Giêng của phương Đông nồng nàn hơi thở mùa xuân. Trong lớp sương mù và mưa phùn bịn rịn bỗng bừng lên tiếng trống hội. Lễ hội như một thứ ánh sáng nhiệm màu rọi vào tâm hồn. Mặc cho cái rét trở lại, mặc cho mưa nặng hạt, đường trơn, những nàng sơn nữ vẫn lội đèo, những thôn nữ vẫn rảo bước qua đường làng đến với hội Xuân. Náo nức ấy đến từ khăn áo cất giữ trong thương nhớ, từ hơi thở chờ đợi người yêu thương. Tình yêu ấy lan tỏa vào cỏ cây hóa tình Xuân.

Cũng vào độ ấy, ứng với dương lịch của người phương Tây là Valentine - ngày lễ của tình yêu. Khi được du nhập vào từng nền văn hóa, từng ngày lễ có sự biển đổi, mang sắc thái khác nhau. Hiển nhiên, người chưa được nhận lời yêu coi đó là cơ hội, với người đang yêu thì đó là cái cớ để nhân lên sự tha thiết. Người đã bước qua vấp ngã, đổ vỡ của tình cảm thấy đó là ký ức pha lê.

Nhưng, còn một cách tiếp cận khác, Valentine còn là mùa yêu rộng lớn. Chúng ta yêu kỷ niệm, yêu cuộc sống, yêu những gì thân thuộc, yêu những nụ cười, từ giọt mồ hồi thấm xuống đất hôm qua đến trái ngọt đầu cành hôm nay… Tình yêu đồng hành cùng sự sống.

Chỉ ít ngày nữa, trên hè phố sẽ đầy ắp hoa và những gói quà mà tâm điểm là thanh chocolate với vị ngọt đắng. Tình yêu luôn là sự đỏng đảnh, chấp chới giữa hai trạng thái đó! Ngọt ngào, say đắm pha lẫn lo âu, yêu thương và hờn ghen đan xen trong mỗi con người...!

Thật tình cờ và thú vị, ngày tình yêu thuộc về mùa xuân nhưng cũng thật éo le, biết bao nhiêu sự đơn phương, dang dở cũng ập đến trong mùa tươi đẹp ấy. Còn nhớ bó hoa của chàng trai nào đó gài mãi ở bên tường rào gỗ, cô gái ấy đã không đón nhận, anh cũng không nỡ mang đi. Hoa cứ héo dần theo thời gian, mối tình câm ấy chìm vào quên lãng.

Mùa yêu đánh dấu sự phơi trải, kiên gan từ cây cỏ đến con người. Có những mầm cây căng tràn nhựa sống bị gió mưa bẻ gãy. Ở nơi vết thương đó nhựa bầm lại, nó không còn hồ hởi, ngạo nghễ nữa mà trầm lắng, trổ ra những nhánh chắc chắn. Tình yêu với ánh sáng mặt trời chưa bao giờ mất đi, bản năng vươn mình chưa bao giờ tàn lụi nhưng đã tìm thấy cách yêu riêng, yêu sâu sắc và bền bỉ hơn.

Với những con người hằng ngày mải miết trên phố cũng vậy. Vết thương của tình yêu đôi lứa, sự vấp ngã khi bước vào cuộc đời đầy trắc trở đã dạy cho họ một bài học: Cần có một nhịp sống cho riêng mình mới vượt qua được thách thức, gian truân. Nhựa sống trong thân cây chưa bao giờ cạn, tình yêu của trong tâm hồn ta với cuộc đời này chưa bao giờ vơi, chỉ là ta có đủ dũng khí vượt qua thử thách đó hay không?

Mùa này, trên dòng sông xanh trong đã mờ đi dấu vết những trận lũ đục ngầu. Cỏ hoa chìm trong chút se lạnh mùa xuân. Có lẽ đời người cũng như con thuyền trôi trên dòng sông xuân, vừa mong manh, chòng chành, vừa lãng đãng, bay bổng. Khi chúng ta yêu, chúng ta có mùa xuân, như đang trở về tuổi thanh xuân. Tình yêu ấy chưa bao giờ cũ đi, chưa bao giờ tàn lụi mà luôn lấp lánh như giọt sương dưới ánh nắng ban mai của mối tình đầu đầy thi vị…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Viết tiếp những năm tháng không quên

Viết tiếp những năm tháng không quên

Từng có 10 năm tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vào sinh ra tử trên chiến trường, tác giả Phạm Lương Bằng mang trong mình những ký ức sâu đậm về một thời bom đạn. Những năm tháng gian khổ vừa hun đúc ý chí, vừa trở thành nguồn chất liệu sống động trong sáng tác của ông. Ở tuổi 86, ông vẫn miệt mài cầm bút, tái hiện chân thực những năm tháng chiến tranh, gửi gắm trong đó là trải nghiệm, tình đồng đội và khát vọng hòa bình.

Nơi gắn kết âm nhạc và sẻ chia

Nơi gắn kết âm nhạc và sẻ chia

Mỗi tuần hai buổi, tại một quán cà phê nhỏ ở phường Yên Bái, những người có chung niềm đam mê nghệ thuật lại tụ họp. Họ cùng nhau hát, cùng đàn và chia sẻ tình yêu âm nhạc qua từng giai điệu. Không sân khấu lớn, không ánh đèn rực rỡ, nhưng chính sự giản dị ấy đã tạo nên một không gian nghệ thuật gần gũi, ấm áp. Đây cũng là nơi sinh hoạt quen thuộc của các thành viên Câu lạc bộ Nghệ thuật Tre Xanh, những con người đến với âm nhạc bằng tất cả niềm đam mê và tinh thần gắn kết.

Những bức tranh chờ ngày ra mắt

Những bức tranh chờ ngày ra mắt

Với người họa sĩ, hạnh phúc lớn nhất là được sáng tác và nhìn thấy tác phẩm của mình đến với công chúng. Thế nhưng tại Lào Cai, dù đội ngũ hơn 40 họa sĩ vẫn miệt mài sáng tạo, không ít tác phẩm vẫn chưa có cơ hội trưng bày. Sự thiếu hụt không gian và hoạt động triển lãm đang khiến nhiều bức tranh phải lặng lẽ “chờ ngày ra mắt”.

Nghề sáng tạo phía sau sân khấu

Nghề sáng tạo phía sau sân khấu

Đằng sau mỗi tiết mục ca múa ấn tượng trên sân khấu, bên cạnh nỗ lực của diễn viên là tâm huyết của người biên đạo. Họ là người đứng phía sau, miệt mài ấp ủ và chăm chút từng động tác, sắp xếp đội hình, lựa chọn âm nhạc, ánh sáng, trang phục… để tất cả hòa quyện thành một tổng thể hài hòa, tạo nên những tác phẩm giàu cảm xúc, chạm tới người xem.

Tình yêu Tổ quốc trong các tác phẩm đoạt Giải thưởng Văn học - Nghệ thuật tỉnh

Tình yêu Tổ quốc trong các tác phẩm đoạt Giải thưởng Văn học - Nghệ thuật tỉnh

Đi qua những cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại, tình yêu Tổ quốc vẫn luôn là ngọn lửa rực cháy trong tâm khảm những người nghệ sĩ. Tại Giải thưởng Văn học - Nghệ thuật tỉnh năm 2025, một lần nữa, tình yêu Tổ quốc được khẳng định mạnh mẽ. Đó là sự kết nối giữa quá khứ hào hùng và hiện tại kiên trung, được các tác giả tái hiện bằng tất cả sự trân trọng, lòng biết ơn và ý thức gìn giữ giá trị thiêng liêng của dân tộc.

Mạch nguồn cảm xúc

Mạch nguồn cảm xúc

Khi sông Hồng và sông Chảy hòa chung trên dải đất Lào Cai đã tạo nên "phù sa phì nhiêu" cho những nghệ sĩ thăng hoa trong không gian nghệ thuật mới. Sự giao thoa giữa nét hùng vĩ của núi rừng Tây Bắc và nhịp sống hối hả của đô thị cửa ngõ đã tạo nên "mạch nguồn cảm xúc" dạt dào.

[Ảnh] Ngựa trong những bức ảnh mùa xuân

[Ảnh] Ngựa trong những bức ảnh mùa xuân

Ngược vùng cao Lào Cai không khó để gặp hình ảnh những chú ngựa thồ thong dong lên nương, xuống chợ phiên, tung vó trên trên đường đua... trở thành nguồn cảm hứng sáng tác đầy cảm xúc cho những nhiếp ảnh gia yêu mến chiều sâu văn hóa nơi mảnh đất biên cương.  

Đầu năm xông đất nghệ sĩ tuổi Ngọ

Đầu năm xông đất nghệ sĩ tuổi Ngọ

Theo quan niệm dân gian, người tuổi Ngọ thường quý trọng tự do, năng động và tràn đầy năng lượng. Với những văn nghệ sĩ tuổi Ngọ, họ luôn có chất rất riêng. Trong thời khắc đất trời sang xuân, mỗi nghệ sĩ mang một hy vọng, ước mơ về năm mới, nhưng điểm chung giữa những thế hệ là được cống hiến hết mình cho nghệ thuật.

Lào Cai khai mạc Triển lãm mỹ thuật “Sắc hoa xuân”

Lào Cai khai mạc Triển lãm mỹ thuật “Sắc hoa xuân”

Sáng 7/2, tại trụ sở Hội Liên hiệp Văn học - Nghệ thuật tỉnh (cơ sở 2), phường Lào Cai, Hội Liên hiệp Văn học - Nghệ thuật tỉnh khai mạc Triển lãm mỹ thuật chủ đề “Sắc hoa xuân” lần thứ Nhất, chào mừng kỷ niệm 96 ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (3/2/1930 - 3/2/2026), mừng Xuân Bính Ngọ 2026 và Chào mừng thành công Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng.

fb yt zl tw