Bâng khuâng xúc cảm “Giao mùa”

Bạn đọc biết nhiều đến tác giả Dương Soái kể từ khi bài thơ “Gửi em ở cuối sông Hồng” được cố nhạc sĩ Thuận Yến phổ nhạc và một số ca sĩ thành danh đã chọn trong chương trình biểu diễn của mình.

Cũng từ đó anh lần lượt xuất bản 3 tập thơ: Đất lạ - năm 1991; Gửi em ở cuối sông Hồng - năm 1998 và gần đây là tập Giao mùa. 

Bốn mươi ba bài, tập hợp tản mạn những bài thơ viết từ thập niên bẩy mươi của thế kỷ trước đến nay cho ta thấy sự chuyển biến sâu sắc về nội dung và hình thức trong hành trình thơ. Nghĩ về thơ, Dương Soái viết: “Chẳng bao giờ tôi muốn/thơ tôi như chiếc kèn đồng/nếu bất ngờ thơ được người yêu mến/thì đấy là điệu vần của thanh âm” (Nói hộ vần thơ). Khiêm tốn vậy, song vì những bài thơ được viết từ cảm xúc thực, mang hơi thở cuộc sống nên có sự hấp dẫn riêng. Có thể chia những bài thơ trong tập thành 2 thời kỳ: Trước và sau năm 1985.

Trước năm 1985, cảm xúc chủ đạo của thơ Dương Soái là ca ngợi công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội trên quê hương Hoàng Liên Sơn; ca ngợi cuộc đấu tranh chống Mỹ cứu nước, bảo vệ biên giới phía Bắc và bước đầu gắn với công cuộc đổi mới của đất nước. Đây cũng nằm trong xu thế chung của văn chương thời đại lúc bấy giờ.

Sáng tác của anh hướng về quê hương làng Lỗ: “Hương bưởi ngạt ngào/tiếng sóng xôn xao” và sông Châu: “Ngã ba của lời hẹn ước/Ngày về hiểu hết lòng nhau/Dù sông chia ba hướng nước/Ai lòng riêng một trước sau” (Ngã ba sông Châu). Đặc biệt, mảnh đất Hoàng Liên Sơn nơi anh sống và công tác đã có sự cuốn hút bước chân tuổi trẻ. Ở đây cũng đang hừng hực khí thế công trường: “Đất nước dựng xây/Đồi quê hương vươn mình hăm hở”. Những con người mới với: “Cô gái nông trường đôi tay như mê/Lùa trong lá xanh hái búp về kịp lứa”; người thầy thuốc trong bệnh viện hay bao con người bình dị khác: “Anh đội trưởng  một tay đi coi nước, lội đồng/Đồng chí bí thư sâu sát từng công việc”. Nhất là những chiến sĩ đứng vững trên trận tuyến chống quân xâm lược bảo vệ quê hương:

Đánh thắng bọn giặc này, chiến sĩ ta vụt lớn

Hóa Phù Đổng thiên thần trên đất ải Lê Hoa.

(Sắt thép trên đỉnh pháo đài)

Bước vào thời kỳ đổi mới, thơ Dương Soái có sự chuyển hướng nhạy bén hơn. Suy nghĩ về cuộc sống, về thời đại được gửi gắm vào thơ qua những hiện tượng nho nhỏ như “Tiếng chim trong rừng phố”, “Đặc sản nhà quê, “Gốc khế bạn xưa” đến “Xem chèo”, “Cảm nghĩ phòng tranh hay “Góp ý”…  Anh băn khoăn trước vấn nạn phá rừng, hủy hoại môi trường: “Đồi đỏ lói như rừng chảy máu/Chim trốn biệt tăm, nai hoẵng hết đường về”; trăn trở bởi nghịch lý thời công nghiệp: “Người nhà quê quen dùng đồ công nghiệp/Người công nghiệp phố phường ưa đặc sản nhà quê”. Và đôi lúc ưu tư trước nhân tình biến đổi khi bất chợt xem một cảnh chèo: “Ai giết trăn, chém đại bàng/Có công phải mượn tiếng đàn gửi trao” hay gặp lại “Gốc khế bạn xưa”:

Phố quen, nhà lạ thay chủ khác

Cây khế bạn yêu họ chặt rồi

Nảy xuân, gốc cũ chồi ngơ ngác

Đọt mầm chua thoảng nỗi bạn… ôi!

Càng từng trải, kinh nghiệm sống cũng đem lại cho anh cái nhìn sâu sắc về nghề nghiệp, con người và về Đảng. Đối với con người thì giá trị, tầm vóc không phải như tờ lịch bóc: “Phận ngày hoặc mỏng tang trên tờ giấy xỉn/Hoặc kềnh cang hình hài với vô số những lời răn” mà là phẩm chất trí tuệ và sự cống hiến. Nhà thơ cũng nhận xét khá độc đáo song có lý khi đưa ra cách tính tuổi Đảng bằng cộng thêm tuổi của những người trẻ tuổi đã sớm hy sinh vì sự nghiệp đấu tranh giành lại độc lập cho dân tộc, hạnh phúc cho nhân dân:

Tuổi Đảng là tuổi Tám mươi Xuân

Cống hiến hy sinh: Tuổi chấp hành, thường vụ

Chi bộ xin cộng thêm tuổi những người mãi trẻ

Cho đảng viên tuổi liền mạch thắm hồng!

 (Góp ý)

Trong tập thơ, cái riêng tư cũng được tác giả chú ý thể hiện đa dạng: niềm vui mẹ già được nhìn thấy ánh sáng sau khi làm phẫu thuật mắt, lời ru con ngọt ngào bà mẹ trẻ, vẻ đẹp mặn mà con gái nơi suối tắm, bâng khuâng lúc giao mùa, tình yêu lứa đôi. Những tình cảm đó luôn hồn nhiên, trong sáng, theo thời gian  ngày càng trầm tĩnh hơn “Và anh nữa chắc là thu chớm nửa/Mà tình em như đang độ chín muồi/Thời gian cứ biếc màu thu tiếc nuối/Tóc anh thì lấm tấm tuyết sương rơi” (Chớm nửa mùa thu).

Gắn với nghiệp thơ, nhà thơ xác định “Xin cho thơ tôi chung thủy trước sau/Như trái tim giữ cho đời nhịp sống/Đừng trách thơ tôi vì sao nhiều khát vọng/Vì sao cháy bỏng tình đời/Bởi cuộc đời thơ chỉ có một mà thôi”. Và cứ thế “điệu vần của thanh âm” đã có sự thăng hoa. Nếu như buổi ban đầu tứ thơ còn dàn trải, nhiều bài sa vào diễn ca thì sau này thơ đã cô đọng, hàm xúc hơn để có những “Ngòi Thia”, “Thành phố nơi tôi sống”… làm tiền đề cho trường ca. Cái mạnh của thơ Dương Soái là ngôn ngữ gần gũi cuộc sống, không cầu kỳ bóng bẩy mà rất gợi, giàu tính triết lý:

Ô hay tuổi ngỡ giờ đi chậm

Đông còn vớt đuổi rắc lây phây

  (Phố  Bàng)

Hay:

Vậy mà người cứ ngầm ngóng mơ mê

Ngày tháng đến, ngày tháng đi, ngày tháng…

Cái đã có chắc gì còn ló rạng

Cái đang cầm đâu hẳn chỉ cầm qua

  (Giao mùa)

Tuân thủ phương châm sáng tạo đã đặt ra, tiếng lòng của tác giả “Gửi em ở cuối sông Hồng” sẽ luôn luôn “là khúc cao trào cuốn người đi giết giặc” khi Tổ quốc bị xâm lăng; “Là tiếng lúa rì rào, là nét riêng xóm mạc/Là êm đềm câu hát những dòng sông” để thơ của anh ngày càng được bạn đọc yêu mến.   

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Dấu ấn đổi mới tại Liên hoan Phát thanh toàn quốc lần thứ XVII

Dấu ấn đổi mới tại Liên hoan Phát thanh toàn quốc lần thứ XVII

Lần đầu tiên đưa hạng mục Podcast vào nội dung dự thi, mở rộng các cơ quan báo chí tham gia và có sự góp mặt của giám khảo quốc tế, Liên hoan Phát thanh toàn quốc lần thứ XVII-Quảng Ninh 2026 ghi dấu bước chuyển mạnh mẽ của báo chí phát thanh trong kỷ nguyên số, hướng tới tính chuyên nghiệp, hiện đại và hội nhập.

Giữ "hồn" trang phục bản địa

Giữ "hồn" trang phục bản địa

Trong quá trình phát triển du lịch, việc giữ gìn, phát huy giá trị văn hóa truyền thống đang được các địa phương và ngành chức năng của tỉnh chú trọng thực hiện, trong đó, bảo tồn trang phục các dân tộc thiểu số là nội dung được quan tâm.

Giỗ Tổ Hùng Vương 2026: Khôi phục lại lễ hội dân gian đường phố

Giỗ Tổ Hùng Vương 2026: Khôi phục lại lễ hội dân gian đường phố

Năm 2026, tại lễ Giỗ Tổ Hùng Vương và Tuần Văn hóa - Du lịch đất Tổ năm Bính Ngọ 2026, tỉnh Phú Thọ sẽ khôi phục Lễ hội văn hóa dân gian đường phố, kết nối với chương trình “Sắc màu du lịch” và công diễn các tiết mục xuất sắc tại Liên hoan văn nghệ quần chúng, tạo chuỗi hoạt động văn hóa - nghệ thuật liên hoàn phục vụ nhân dân và du khách.

Các thành viên Câu lạc bộ Minh Tân 3 hội họp, trao đổi kinh nghiệm, kỹ thuật và nét văn hoá đặc sắc của môn thể thao truyền thống bắn nỏ

Giữ lửa văn hóa từ những cánh nỏ

Vào mỗi buổi chiều, sân tập nhỏ của tổ dân phố Minh Tân 3, phường Yên Bái (Lào Cai) lại vang lên tiếng dây nỏ bật mạnh, mũi tên lao vun vút và tiếng cười nói rộn ràng. Từ vài người yêu thích ban đầu, Câu lạc bộ bắn nỏ Minh Tân 3 đã trở thành điểm hẹn văn hóa, góp phần gìn giữ và lan tỏa bản sắc truyền thống của đồng bào các dân tộc miền núi.

fb yt zl tw