[E-Magazine]

“Mẹ” Minh

“Mẹ” Minh ảnh 1

LCĐT - Tôi đến thăm một người đặc biệt, được mệnh danh là người mẹ “đông con” nhất ở bản Mông Sảng Pả (nay là thôn Tòng Già), thị trấn Nông trường Phong Hải, huyện Bảo Thắng. Ẩn trong vóc dáng hao gầy, khuôn mặt khắc khổ của người phụ nữ ấy là một câu chuyện đẹp như cổ tích giữa đời thường.

“Mẹ” Minh ảnh 2

Chồng mất sớm, các con trưởng thành, lập gia đình ở xa, vậy nhưng ngôi nhà của chị Nguyễn Thị Thanh Minh, sinh năm 1968, tổ dân phố số 1, thị trấn Nông trường Phong Hải luôn rộn rã tiếng cười. Bao năm qua, người dân nơi đây đã quen với hình ảnh người mẹ hao gầy chăm đàn con thơ dù không phải ruột thịt.

“Mẹ” Minh ảnh 3
Hành trình tới lớp của những đứa trẻ không khi nào vắng bóng “mẹ” Minh.

Ngôi nhà nhỏ ấy là chốn đi về của Cư Văn Tùng, Giàng Seo Vang, Ma Seo Hoàng, Ma Thị Thương, 4 đứa trẻ khác họ, nhưng có cùng “mẹ” Minh trong suốt những ngày thơ ấu. Nếu tính cả các cháu đã được nuôi dưỡng trong những năm học trước thì “mẹ” Minh có tới 14 đứa con, đều là những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn ở bản Mông Sảng Pả, được chị nhận về nuôi dưỡng trong những ngày tháng học mầm non.

Chỉ có một mình gánh gồng công việc, lặng thầm chăm chút từ bữa ăn, giấc ngủ cho 4 đứa trẻ thơ, nên một ngày của “mẹ” Minh thường bắt đầu từ sáng sớm, trước khi lũ trẻ ngủ dậy và tạm gác lại khi những đứa con bắt đầu say giấc đêm khuya. Tất cả mọi việc từ cơm nước, tắm giặt đến dỗ dành con ngủ, chăm con cả những lúc ốm đau, “mẹ” Minh làm hết mà không một lời than thở. Mỗi tuần, cuộc sống làm “mẹ” của chị bắt đầu từ thứ Hai, khi những đứa trẻ được bố mẹ cho “hạ sơn” xuống trường và tạm dừng ở ngày thứ Sáu, khi chúng được bố mẹ đón về.

“Mẹ” Minh ảnh 4

“Ngày trước khi tôi còn dạy học ở phân hiệu Sảng Pả, sáng nào mấy mẹ con cũng dậy sớm để lũ trẻ kịp ăn uống rồi tới lớp. Những ngày đông, trời mới tờ mờ sáng, 4 - 5 mẹ con rời nhà, đèo nhau trên chiếc xe máy cũ, vượt 7 km đường trơn trượt, lóc xóc để tới lớp mà lòng nơm nớp sợ rơi con trên đường”, chị Minh nhớ lại. Giờ đây khi đã nghỉ hưu, sức khoẻ vơi dần, những đứa trẻ được đi học gần nhà hơn nên “mẹ” Minh ngày đôi lần đón đưa con trên chiếc xe đạp cũ.

Hành trình 6 năm qua đã giúp chị Minh có vô vàn kỷ niệm. Trong đó chị nhớ mãi kỷ niệm ôm bé Cư Thị Chứ đi bệnh viện trong đêm khuya do viêm phổi. Quãng đường 5 km đêm ấy là chặng đường dài nhất chị Minh từng đi bởi vừa lo cho đứa nhỏ đang sốt cao, khó thở, chị vừa nghĩ về những đứa trẻ đang ngủ ở nhà không có ai trông coi.

Những đứa trẻ mới lên 4, lên 5 tuổi, vẫn còn rất nhỏ để hiểu chuyện và tự lập. Vậy nên suốt 6 năm qua, chị Minh đã quen với việc con trẻ khóc khi nhớ nhà, đòi mẹ. “Trẻ thì cứ khóc, mình thì không biết tiếng Mông để dỗ, có khi đứa này khóc, đứa khác lại khóc theo. Vậy là tôi đi hỏi, học những câu tiếng Mông để dỗ dành”.

Cơn nức nở của trẻ được “mẹ” Minh xoa dịu bằng những tiếng “dà lao” (nín đi), “chi quờ” (đừng khóc nữa), để chúng yên tâm dựa vào vai người mẹ không có công sinh nhưng nặng công nuôi dưỡng mà mơ tiếp những giấc mơ ngọt ngào.

“Mẹ” Minh ảnh 5

Trước đây, chị Minh là cô giáo của Trường Mầm non thị trấn Nông trường Phong Hải và sau này là giáo viên Trường Mầm non số 2 thị trấn Nông trường Phong Hải. Khoảng thời gian từ năm 2014 – 2017, chị dạy học ở phân hiệu Sảng Pả.

Sảng Pả khi ấy có một xóm nhỏ với 9 hộ đồng bào Mông sống biệt lập trên núi cao, trong khi phân hiệu mầm non cách xóm nhỏ 2 tiếng đi bộ trên con đường mòn lởm chởm đá. Bởi vậy mà những đứa trẻ ở trên cao chẳng thể tới lớp do bố mẹ bận việc ruộng nương, không thể đưa đón con đi học mỗi buổi.

“Mẹ” Minh ảnh 6

Trong ký ức của thầy giáo Nguyễn Văn Lai, từng là giáo viên “cắm bản” ở nơi đây thì xóm Sảng Pả trước đây từng có phân hiệu tiểu học. Các anh chị tiểu học học trong lớp, còn những em ở tuổi mầm non ngồi bên hiên ngóng vào xem, hoặc tha thẩn chơi ngoài sân, tự trông nhau trong lúc bố mẹ bận việc.

Năm 2017, điểm trường bị xoá, học sinh tiểu học được đưa về học nội trú ở điểm trường chính, những đứa trẻ mầm non chẳng còn nơi để đến, trong khi việc đưa con xuống phân hiệu mầm non dưới thấp là quá khó với những gia đình người Mông ở Sảng Pả trên. Trăn trở, day dứt khi nhìn những đứa trẻ suốt ngày quẩn quanh trên núi, xa vời với con chữ, chị Minh quyết định ngược núi để vận động các hộ gửi con cho chị chăm sóc, để những đứa trẻ được đến trường vui học.

Xa nhà từ sớm, những đứa trẻ ở bản Mông hiểu chuyện và dần có ý thức tự lập.
Xa nhà từ sớm, những đứa trẻ ở bản Mông hiểu chuyện và dần có ý thức tự lập.

Từ năm 2017 đến nay chị Minh duy trì nuôi 4 đến 5 cháu nhỏ ở rẻo cao Sảng Pả. Tự nguyện gánh vác việc làm mẹ vẫn được chị lặng thầm làm ngay cả khi về hưu (tháng 9/2021) với việc nhận nuôi 4 cháu là Tùng, Vang, Thương, Hoàng.

Ngày chị Minh bàn với gia đình việc nhận nuôi trẻ cũng là lúc chị gánh trên vai nỗi lo của người mẹ đang nuôi 2 con theo học chuyên nghiệp. Với khoản tiền lương ít ỏi, chị Minh vừa lo cho 2 con học hành vừa chăm sóc con nuôi, quá nhiều khó khăn, vất vả đến với người phụ nữ bé nhỏ vào thời điểm ấy.

“Nhiều người bảo tôi hâm, thích lo chuyện bao đồng, già rồi không nghỉ ngơi còn đi làm mẹ. Vậy nhưng mỗi khi nghe lũ trẻ gọi “mẹ”, “cô” lẫn lộn nhưng đầy non nớt, ngọt ngào, được thấy chúng vui vẻ tới trường, tôi liền quên hết”, chị nói.

“Mẹ” Minh ảnh 8

Sự “bao đồng” của chị đã giúp cho những đứa trẻ đồng bào Mông ở Sảng Pả có được niềm vui đến trường. Trong nghẹn ngào, anh Ma Seo Chửng, người có đến 3 đứa con được chị Minh nuôi dạy cho biết: Gia đình tôi không có xe máy để đi lại, nên khi nào tranh thủ mượn được xe tôi mới chở con xuống trường để học. Năm ngoái được cô Minh mua cho chiếc xe cũ, tôi mừng quá! Tôi càng phải quyết tâm cho con đi học.

“Mẹ” Minh ảnh 9

Câu chuyện về "mẹ" Minh và xóm người Mông trên núi cao đã thôi thúc tôi đi theo những đứa trẻ khi được bố vội đón về nhà để hiểu rõ hơn hành trình tìm con chữ. 12 giờ mặt trời đứng bóng, dưới cái nắng chang chang của ngày hè, mấy bố con anh Ma Seo Chửng gắng sức đi qua bãi đất lầy sau trận mưa hôm trước đang giữ chặt bánh xe, rồi tiếp đó là những con dốc cao vút, lởm chởm đất đá.

Dù đã cố hết sức nhưng chiếc xe “già nua” của anh Chửng cũng không thể thắng nổi những con dốc. Sau một hồi hì hụi đẩy, anh Chửng quyết định gửi xe ở nhà người quen dưới chân dốc. Dường như đã quen, những đứa trẻ vui vẻ dắt díu nhau, “đội” nắng trên mái đầu nhỏ xinh, ngược núi để về nhà trên quãng đường vòng vo chừng 2 giờ đi bộ.

“Mẹ” Minh ảnh 10

Gian nan đường về nhà.

Con đường ấy đã ghi bao dấu chân của trẻ em người Mông Sảng Pả xuôi dốc đi tìm chữ. Và cũng trên con đường ấy, “mẹ” Minh đã ròng rã bao tháng ngày lội non vận động các gia đình cho mình được đón con em của họ đi học.

Lặng lẽ đi theo những bước chân nhỏ xinh, tôi miên man nghĩ về câu chuyện của “mẹ” Minh và những đứa trẻ nơi rẻo cao này. Trong hành trình tới lớp đầy nhọc nhằn là biết bao câu chuyện, khát khao được gửi vào trong đó.

“Mẹ” Minh ảnh 11
Không chỉ vượt đoạn đường gập ghềnh, những đứa trẻ còn phải vượt cả nỗi nhớ nhà trên hành trình tới lớp.

Đó là ước muốn con trẻ được học chữ, gieo niềm tin đổi đời cho thế hệ sau của những ông bố, bà mẹ người Mông, như lời anh Giàng Seo Tếnh “cả đời tôi chẳng biết viết tên của mình, khổ lắm! Giờ khó đến mấy, tôi vẫn muốn con được đi học, biết đọc, biết viết”. Nỗi khát khao ấy đã thôi thúc những người làm cha, làm mẹ ở rẻo cao Tòng Già hôm nay giấu đi nỗi nhớ, gửi đứa con thơ cho “mẹ” Minh nuôi dạy.

Đó còn là hành trình lớn trước tuổi của những đứa trẻ, phải xa nhà, xa mẹ cha khi mới chỉ lên 3, lên 4 tuổi, để được học tập, vui chơi như bao bạn nhỏ đồng trang lứa.

“Mẹ” Minh ảnh 12

Những niềm vui con trẻ khi được tới lớp học tập, được “mẹ” Minh chăm sóc.

Và trong câu chuyện ấy, tôi nghĩ về “mẹ” Minh, người phụ nữ “bao đồng”, gánh trên đôi vai mọi vất vả, nhọc nhằn. Từ trái tim đầy yêu thương, chị viết nên câu chuyện cổ tích giữa đời thường. Câu chuyện đong đầy tình người ấy làm vơi đi những gian nan trên hành trình đặc biệt của những đứa trẻ chốn này. Đó không chỉ là hành trình tới lớp để được vui chơi ở tuổi mầm non mà phía trước còn là hành trình đi tìm tương lai sáng tươi của đám trẻ nơi rẻo cao Tòng Già bốn mùa mây phủ.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Phụ nữ Lào Cai thi đua làm theo lời Bác

Phụ nữ Lào Cai thi đua làm theo lời Bác

“Non sông gấm vóc Việt Nam do phụ nữ ta, trẻ cũng như già, ra sức dệt thêu mà thêm tốt đẹp, rực rỡ” - Lời căn dặn của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong bức thư gửi phụ nữ cả nước ngày 08/3/1952 đã trở thành kim chỉ nam cho các thế hệ phụ nữ Lào Cai. Bằng ý chí tự lực và khát vọng cống hiến, chị em phụ nữ nơi biên cương đã và đang viết nên những câu chuyện truyền cảm hứng, đóng góp quan trọng vào sự phát triển bền vững của địa phương.

Những nữ bí thư chi bộ tiêu biểu

Những nữ bí thư chi bộ tiêu biểu

Ở cơ sở, bí thư chi bộ được xem là “cánh tay nối dài” của Đảng, trực tiếp lãnh đạo, dẫn dắt các phong trào tại thôn, tổ dân phố. Nhiều nữ bí thư chi bộ bằng bản lĩnh, trách nhiệm và sự tận tâm đã trở thành hạt nhân tiêu biểu trong công tác xây dựng Đảng, tạo nên những chuyển biến tích cực ở cơ sở.

Người chèo lái “con thuyền” Nghĩa Hưng

Người chèo lái “con thuyền” Nghĩa Hưng

Những ngày cuối tháng 2, tôi có dịp trở lại xã Nghĩa Tâm, tìm về thôn Nghĩa Hưng để gặp Bí thư Chi bộ tiêu biểu Tống Văn Hồi. Xen giữa màu xanh của quế là những ngôi nhà xây nằm dọc con đường bê tông uốn lượn... Nhìn vào bức tranh đó, bất kể ai cũng cảm nhận được cuộc sống của người dân nơi đây đang từng ngày thay da đổi thịt.

aa

Học Bác trở thành động lực phát triển ở Cảm Nhân

Thời gian qua, xã Cảm Nhân ghi nhận nhiều chuyển biến tích cực trong phát triển kinh tế - xã hội và xây dựng nông thôn mới. Kết quả đó bắt nguồn từ việc học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh, được cụ thể hóa bằng những việc làm gần dân, vì dân, tạo chuyển biến rõ nét trong nhận thức và hành động của cán bộ, đảng viên và Nhân dân.

Công an xã Mỏ Vàng học và làm theo Bác

Công an xã Mỏ Vàng học và làm theo Bác

Việc học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh giờ đây không chỉ là yêu cầu chính trị thường xuyên mà đã trở thành việc làm tự giác, nền nếp của cán bộ, đảng viên Công an xã Mỏ Vàng. Thông qua những việc làm cụ thể, sát thực tiễn, Chi bộ Công an xã đã tạo chuyển biến rõ nét trong công tác xây dựng Đảng, bảo đảm an ninh, trật tự, qua đó, củng cố niềm tin của Nhân dân đối với sự lãnh đạo của Đảng.

Nữ bí thư chi bộ tận tụy vì dân

Nữ bí thư chi bộ tận tụy vì dân

Thấm nhuần lời dạy của Bác: "Đảng mạnh là do chi bộ tốt, chi bộ tốt là do đảng viên đều tốt". Để đảng viên trong chi bộ đều tốt, chị Đặng Thị Thu, Bí thư Chi bộ thôn Chanh Yên, xã Thác Bà luôn gương mẫu đi đầu, trách nhiệm, tận tụy với công việc, trở thành người thắp lửa niềm tin để từng đảng viên so mình phấn đấu.

Niềm tự hào của bản

Niềm tự hào của bản

Những năm qua, từ các chính sách phát triển giáo dục vùng đồng bào dân tộc thiểu số, cùng tinh thần vượt khó, nghị lực vươn lên, nhiều học sinh, sinh viên dân tộc thiểu số trên địa bàn tỉnh không chỉ trở thành con ngoan, trò giỏi, đạt thành tích cao trong học tập, rèn luyện, mà còn trở thành niềm tự hào cho gia đình, làng bản…

Liên Sơn: Học Bác trở thành động lực phát triển

Liên Sơn: Học Bác trở thành động lực phát triển

Những năm gần đây, xã Liên Sơn ghi nhận nhiều chuyển biến tích cực trong phát triển kinh tế - xã hội và xây dựng nông thôn mới. Kết quả đó bắt nguồn từ việc học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh, được cụ thể hóa bằng những việc làm gần dân, vì dân, tạo chuyển biến rõ nét trong nhận thức và hành động của cán bộ, đảng viên và Nhân dân.

Học Bác xây dựng cuộc sống ấm no

Học Bác xây dựng cuộc sống ấm no

Giữa vùng đồi núi xanh thẳm của xã Nghĩa Tâm, thôn Rẹ 2 hôm nay đã “thay da đổi thịt”, đường liên thôn được bê tông hóa, những cánh đồng lúa trĩu bông, đồi rừng keo, quế, bồ đề nối dài tít tắp... Những đổi thay đó gắn liền với nhiệt huyết của Bí thư Chi bộ thôn Nguyễn Văn Tiệm - người luôn khắc ghi lời Bác trong mỗi hành động, việc làm cụ thể vì cuộc sống ấm no của Nhân dân.

Những đảng viên mở hướng phát triển du lịch ở vùng cao Láo Vàng

Những đảng viên mở hướng phát triển du lịch ở vùng cao Láo Vàng

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn căn dặn: “Muốn hướng dẫn Nhân dân, mình phải làm mực thước cho người ta bắt chước”. Thấm nhuần lời dạy của Bác, các đảng viên người Dao ở thôn vùng cao Láo Vàng, xã Bát Xát luôn gương mẫu đi đầu, dám nghĩ, dám làm, tiên phong mở lối phát triển kinh tế từ tiềm năng, thế mạnh du lịch của địa phương.

“Đại thụ” ở Púng Luông

“Đại thụ” ở Púng Luông

Ông là đảng viên Giàng Sáy Sinh, dù đã 94 tuổi nhưng đôi mắt vẫn còn sáng và dáng đi vững chãi. Nghe ông kể chuyện về những năm tháng hoạt động cách mạng, tôi hiểu ông đã đi qua những giông bão cuộc đời, gắn với chiều dài lịch sử đấu tranh của quê hương Mù Cang Chải. Giờ đây, khi đã ở tuổi xưa nay hiếm, ông sống chậm rãi, an yên bên vợ con và các cháu ở xã Púng Luông.

Mùa A Của – cánh chim đầu đàn thôn Làng Sang

Mùa A Của – cánh chim đầu đàn thôn Làng Sang

Ở thôn Làng Sang, xã Púng Luông, cái tên Mùa A Của từ lâu đã trở nên quen thuộc với người dân nơi đây. Không chỉ là Bí thư Chi bộ thôn, đồng chí còn được người dân tin tưởng, quý mến và được ví như “cánh chim đầu đàn”, góp phần quan trọng vào quá trình đổi thay từng bước của thôn Làng Sang.

Thanh niên Lào Cai - nguồn năng lượng đổi mới sáng tạo

Thanh niên Lào Cai - nguồn năng lượng đổi mới sáng tạo

Thời gian qua, cùng với sự phát triển mạnh mẽ của kinh tế dịch vụ, du lịch và chuyển đổi số, tuổi trẻ tỉnh Lào Cai đã khẳng định rõ nét vai trò xung kích, tình nguyện trên nhiều lĩnh vực, tạo dấu ấn nổi bật trong đời sống xã hội, trở thành “nguồn năng lượng đổi mới sáng tạo”, lực lượng tiên phong góp phần kiến tạo nền kinh tế mới của địa phương.

Vững niềm tin ở Tả Củ Tỷ

Vững niềm tin ở Tả Củ Tỷ

Con đường uốn lượn theo sườn núi đưa tôi trở lại Tả Củ Tỷ vào buổi sớm mù sương. Cái lạnh buốt vùng cao len qua từng thớ vải, ngấm sâu vào da thịt, thêm những giọt mưa đông càng làm tăng cảm giác tê tái. Mặc dù đường sá đã tốt hơn rất nhiều, nhưng nhắc đến Tả Củ Tỷ vẫn gợi đến một vùng đất xa xôi, khó khăn.

Từ giải Nhất Quốc gia đến lựa chọn cống hiến

Từ giải Nhất Quốc gia đến lựa chọn cống hiến

Không tiếp cận Lịch sử như môn học ghi nhớ sự kiện, Đặng Nguyễn Châu Anh, dân tộc Dao, xã Cốc San, tỉnh Lào Cai đã lựa chọn cách học tư duy phân tích và chiều sâu nhận thức. Từ phương pháp ấy, Châu Anh đã giành giải Nhất học sinh giỏi quốc gia môn Lịch sử và tiếp tục hành trình mới trong màu áo chiến sĩ Công an Nhân dân.

Khi Nhân dân được đặt ở vị trí trung tâm

Khi Nhân dân được đặt ở vị trí trung tâm

Thấm nhuần tư tưởng “dân là gốc” của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đảng ủy, chính quyền xã Sơn Lương luôn xác định, Nhân dân là cội nguồn sức mạnh, là chủ thể của cách mạng và xây dựng đất nước; mọi công việc phải vì dân, do dân và bởi dân, nhằm đạt mục tiêu cao nhất là hạnh phúc của Nhân dân.

fb yt zl tw