Mùa hoa ô môi ở miền Tây

Trong cái không gian mộc mạc, đơn sơ hoang dại ấy, xứ sở đồng bằng đã kết nên mùa hoa ô môi, cũng tim tím, cũng xuyến xao và cũng rất đỗi trữ tình.

Hoa ô môi.

Hoa ô môi.

Mỗi miền quê thường có một loài hoa đặc trưng, để khi nhắc đến xứ sở nào đó, người ta không khỏi bồi hồi nhớ những hàng hoa nở một cách huy hoàng rực rỡ. Miền Tây Nam Bộ nổi tiếng là xứ miệt vườn thôn dã, miền đất mới khai phá tròm trèm 300 năm tuổi, nhưng lại là nơi có nhiều mùa hoa dại làm xao xuyến lòng người. Ngó dòng sông mênh mông trôi, thấy những cánh hoa lục bình nho nhỏ mà khi kết thành bè trổ tím cả dòng trôi. Ngó về Thất Sơn, nơi hiếm hoi giữa đồng bằng có núi, thấy mùa phượng vĩ trổ đỏ triền núi Sam, biết ngày ve sầu cũng bắt đầu râm ran mùa sinh sản. Và cũng trong cái không gian mộc mạc, đơn sơ hoang dại ấy, xứ sở đồng bằng đã kết nên mùa hoa ô môi, cũng tim tím, cũng xuyến xao và cũng rất đỗi trữ tình.

Khi không khí mùa xuân ấm áp ươm mầm cho muôn hoa đua nở sắp qua đi, mùa hè lại về, mang đến những trận “hạn Bà Chằng” dữ dội. Tháng ba, trong cái không khí nóng oi như thiêu đốt, đất có nơi đã khô nứt chân chim, vậy mà bông ô môi lại chọn tháng ba để trổ những chùm hoa đẹp nhất của đời mình.

Những ngày tháng ba này, đi dọc các vùng Đồng Tháp Mười, Tứ Giác Long Xuyên và đặc biệt là miệt cù lao Phú Tân của tỉnh An Giang, dễ dàng bắt gặp những cây ô môi đang xòe chùm chùm bông tím đặc trưng dọc dài theo những tuyến đường, lung lay trước gió.

Không rõ cây ô môi được mang đến từ nơi khác, hay là cây bản địa của đồng bằng miền Tây Nam Bộ, nhưng các cụ cao niên ở đây kể rằng, từ nhỏ, các cụ đã thấy cây ô môi mọc nhiều ở quê mình, và các cụ cố (của các cụ) cũng bảo là ô môi đã có mặt ở xứ sở này từ xa xưa lắm.

Dù có nguồn gốc từ nơi khác (như lục bình được người Pháp mang sang), hay do con chim nào đó tha hạt từ phương xa tới, thả lại xứ đồng bằng, để rồi ô môi vươn lên cho hoa kết trái thì ô môi bao đời vẫn là loài cây gắn bó thân thiết với người dân miền Tây, đặc biệt là khoảng trời tuổi thơ, mấy ai thiếu cái mùi vị của trái ô môi chua chua, chát chát!

Ô môi được trồng (và cả tự mọc hoang dại) ở miền Tây là loại cây thân gỗ, cao lớn, mỗi năm trổ hoa một lần, thường rơi vào khoảng tháng ba. Hoa ô môi có đôi nét giống hoa phượng, mang màu tím rất đặc trưng. Ven các đường lộ nông thôn, hoặc các kinh rạch, người ta trồng ô môi để lấy bóng mát, nên thường chúng mọc dọc dài ven đường.

Những buổi rong ruổi giữa trưa trên con đường vắng gặp hàng ô môi tỏa bóng mát, tôi thấy như mình vừa được tưới tươi trở lại, như sự hoang vắng của con đường không còn, và cái nắng gay gắt tháng ba dường như cũng dịu dịu đi. Đó là chưa kể đến những hàng cây rực rỡ chùm chùm bông kết trên tán ở môi tim tím, nhìn từ xa như những khối máy tím đậu lại trên tán lá giữa trưa hè.

Mùa ô môi thường kéo dài chừng một tháng, sau đó, hoa sẽ đậu trái thành từng chùm một treo lủng lẳng trên cây. Trái ô môi có vỏ dày và cứng màu đen nhánh, dài, sần sùi từng mắc (ô) và có mùi rất đặc trưng. Có những trái dài đến cả cánh tay của đứa trẻ.

Một thời, trái ô môi là món quà quê thơm thảo, món trái cây chua mà ngọt lịm lòng của những đứa trẻ nghèo miền quê thôn dã. Bọn trẻ mỗi trưa thường tụ tập lại những cây ô môi dại, tranh nhau trèo, bẻ trái. Trái bẻ xuống, phải dùng dao róc vỏ, để lộ ra bên trong những mắt ô môi xếp từng tầng như ngôi nhà chung cư cao lớn. Trong mỗi “tầng chung cư” đó là thịt và hạt ô môi.

Có người bảo, thịt trái ô môi có màu đen, khi ăn dễ dính lại ở môi cái màu đen nhánh đó, nên cây mới được gọi là ô môi. Ô có nghĩa là màu đen, ô môi là đôi môi màu đen... Nhưng cũng có người lại lý giải rằng, cây tên ô môi là bởi khi róc vỏ của trái ra, dễ thấy từng thớ thịt nằm trong từng ô, mỗi ô như một đôi môi xinh xắn....

Và dẫu mang ý nghĩa gì đi nữa thì bao đời qua, ô môi luôn là thứ cây trái vừa mang mùi vị vừa mang màu sắc đậm nét trong lòng người dân miền sông nước...

Tôi nhớ những năm tuổi thơ của mình, dẫu nhà nghèo nhưng trong mắt lũ bạn nhìn tôi, thấy rõ chúng thèm thuồng được làm con của ba má tôi biết mấy. Bởi sau nhà, ông cố ngoại có trồng mấy cây ô môi, sau đời ông đến đời ông bà ngoại, rồi đến đời má tôi thì cây đã cao lớn, mỗi mùa cho hàng trăm trái.

Má tôi mỗi năm đều trông vào mùa ô môi rộ trái. Má sẽ bẻ dựa lại đầy trong nhà, đem bỏ mối cho thương lái, rồi những trái ô môi của nhà tôi theo chân những người bán hàng rong lang thang khắp nơi, tới cổng trường học, tới ngôi chợ nghèo heo hút hoặc chiếc ghe hàng cọc cạch chạy dọc theo những dòng kinh tận Miệt Thứ, U Minh.

Một thời, tôi ăn ô môi đến chán chê, và khi cảm giác chán chê ấy vừa đến cũng là lúc mùa trái ô môi đã bắt đầu cạn. Năm sau, khi những trái ô môi non đầu tiên nhú ra trên nách lá của cây, tôi đã bắt đầu thèm thuồng tưởng tượng đến mùi vị từng thớ ô môi trong miệng. Cái cảm giác thật khó cưỡng lại, nỗi nhớ lại có dịp làm mình làm mẩy với tôi khi cứ ngóng trông hoài, mong sao trái mau chín tới.

Một thời, những thứ quà bánh của trẻ con miền sông nước chỉ đơn giản là cóc ổi, mía ghim, ô môi, cơm nổ... như thế. Cứ hết năm này sang năm khác, mỗi mùa bánh trái lại đến rồi đi, mỗi mùa hoa lại tiếp nối nhau nở rộ. Vậy mà hết đám trẻ này đến đám trẻ khác vẫn không thôi xao xuyến, rung động trước những thứ bánh trái dân dã miệt vườn.

Một thời, những người yêu nhau hay ví tình yêu đẹp như bông ô môi, mà buồn cũng lại như bông ô môi. Thứ niềm vui mãnh liệt mà dịu dàng, thứ nỗi buồn cũng hết sức thiết tha và đằm thắm, như lời bài hát Bông ô môi của nhạc sĩ Sơn Hạ: "Bông ô môi rơi đầy trước ngõ. Theo gió chiều trôi cuốn tình ta. Bông ô môi còn đây bao nỗi nhớ. Dưới cơn mưa chiều se thắt lạnh hồn ai"...

Và không ít lần, tôi chứng kiến cảnh những bà mẹ mất con, những người vợ mất chồng vì chiến tranh, vén khăn chấm nước mắt khi nghe câu vọng cổ trong bài Bên rặng ô môi, một sáng tác nổi tiếng của soạn giả Viễn Châu, được ông hoàng đĩa nhựa Tấn Tài thể hiện hết sức mùi mẫn, da diết và cảm động. Ô môi rụng cánh đầy sông. Mấy mùa hoa nở, mấy năm đợi chờ...

Nếu bông ô môi đẹp hồn nhiên như người con gái dịu dàng, đằm thắm thì trái ô môi cũng mang một vẻ đẹp như những chàng trai xứ sở đồng bằng rắn rỏi, mặn mòi, mà hết sức thơm thảo và đặc trưng. Chính nhờ vẻ đẹp đấy, ô môi không chỉ được trồng ở rất nhiều nơi, đến ngày nay, còn trở thành tên gọi của những miền đất như: Bến đò Ô Môi ở cù lao Ông Hổ (thành phố Long Xuyên, An Giang), hay cầu Ô Môi (còn có tên khác là cầu Bà Bướm) ở Thành phố Hồ Chí Minh...

Lịch sử đã chứng minh, những thứ trở thành tên địa danh là những thứ bất tử trong lòng người. Ô môi không chỉ đi vào lòng người bằng một loài cây hoang dại quê nhà, mà còn là địa danh nơi bến đò nỗi nhớ, nơi mỗi chiều có đứa học trò ngóng đò, nhìn hướng cây ô môi cổ thụ trên bến mà mong sao đò mau qua...

Bây giờ, những hàng ô môi vẫn còn đó ở nhiều nẻo đồng bằng. Ô môi rụng trái rồi lên cây, ô môi được người ta trồng để che nắng, để lấy gỗ làm củi hoặc giữ đất đai không sạt lở là chủ yếu. Ít ai nghĩ rằng trồng ô môi để lấy trái như xưa, bởi những trái ô môi một thời là thứ quà quê nay không còn được bọn trẻ ưa chuộng nữa. Những quầy hàng ven trường học trải đầy trái ô môi chỉ còn trong ký ức của thế hệ từ nửa đầu “9X” trở về trước. Tuy nhiên, sự đẹp hồn nhiên mà rực rỡ, đằm thắm mà lộng lẫy của bông ô môi dường như vẫn còn sức thu hút lòng người.

Lạ thay, thứ bông quê mùa, hoang dại ven đường cũng đủ làm người ta xuyến xao rung động đến nước kéo theo chùm chùm nỗi nhớ hiện về, cũng chẳng khác gì bông đang đơm ở lòng người giữa thời công nghệ 4.0.

Zingnews

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Lô Lô Chải và nếp nhà trình tường

Lô Lô Chải và nếp nhà trình tường

Cách cột cờ Lũng Cú 1,5km, làng Lô Lô Chải, xã Lũng Cú (Tuyên Quang) nép mình dưới chân núi Rồng. Từng là một trong những làng nghèo nhất vùng cao nguyên đá, thế nhưng giờ đây Lô Lô Chải đã đổi thay nhờ du lịch.

Cần tăng cường công tác quản lý nhà nước đối với hoạt động dù lượn tại xã Tú Lệ

Cần tăng cường công tác quản lý nhà nước đối với hoạt động dù lượn tại xã Tú Lệ

Cùng với sự phát triển của du lịch trải nghiệm, hoạt động bay dù lượn tại xã Tú Lệ đã trở thành sản phẩm du lịch hấp dẫn, thu hút đông đảo du khách. Tuy nhiên, trước sự phát triển nhanh của loại hình du lịch mạo hiểm này, việc tăng cường công tác quản lý nhà nước nhằm bảo đảm an toàn và giữ gìn hình ảnh điểm đến đang trở thành yêu cầu quan trọng.

Khai thác tiềm năng du lịch đường mòn tại Việt Nam

Khai thác tiềm năng du lịch đường mòn tại Việt Nam

Với khoảng 3/4 diện tích là đồi núi, địa hình đa dạng cùng nhiều cảnh quan còn giữ được nét nguyên sơ, Việt Nam sở hữu nhiều điều kiện thuận lợi để phát triển các loại hình du lịch khám phá thiên nhiên hùng vĩ, hoang sơ như leo núi mạo hiểm, chạy đường mòn, kết hợp cùng những trải nghiệm văn hóa bản địa đặc sắc.

Bài 2: Từ mùa vàng đến sinh kế bền vững

DU LỊCH VÙNG CAO: VƯỢT “MÙA VỤ” ĐỂ PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG Bài 2: Từ mùa vàng đến sinh kế bền vững

Sau mùa lúa chín rực rỡ trên những thửa ruộng bậc thang ở Mù Cang Chải, dòng du khách dần thưa vắng. Thực tế này cho thấy đặc điểm khá rõ của du lịch vùng cao: lượng khách tăng nhanh vào những thời điểm “mùa đẹp”, nhưng giảm mạnh trong các tháng còn lại của năm.

Để Lũng Pô trở thành điểm sáng du lịch

Để Lũng Pô trở thành điểm sáng du lịch

Thôn Lũng Pô, xã A Mú Sung có vị trí địa lý đặc biệt, nơi dòng suối Lũng Pô hòa vào sông Hồng, cũng là điểm đầu tiên sông Hồng chảy vào lãnh thổ Việt Nam. Nơi đây có công trình cột cờ Lũng Pô và cột mốc số 92 được nhiều du khách đến tham quan, trải nghiệm. Hiện nay, cấp ủy, chính quyền địa phương đang tìm giải pháp tháo gỡ khó khăn để xây dựng cột cờ Lũng Pô trở thành điểm sáng du lịch nơi biên giới.

“Nữ hoàng” giữa đại ngàn

“Nữ hoàng” giữa đại ngàn

Tháng 3 về, khắp núi rừng Tây Bắc như bừng tỉnh sau mùa đông giá lạnh, cây cối đâm chồi, nảy lộc, muôn hoa khoe sắc. Giữa muôn loài hoa của núi rừng, có loài hoa được mệnh danh là “nữ hoàng” của các loài hoa, chỉ mọc ở những đỉnh núi cao chót vót nơi quanh năm ẩn hiện trong sương gió là hoa đỗ quyên. Tháng 3 về, nhiều du khách khắp nơi lại đến với những đỉnh núi cao của Lào Cai để bước vào hành trình leo núi, ngắm hoa đỗ quyên khoe sắc giữa đại ngàn.

Tập huấn phát triển du lịch nông nghiệp sinh thái cho các hộ kinh doanh lưu trú trên địa bàn xã Nghĩa Đô

Tập huấn phát triển du lịch nông nghiệp sinh thái cho các hộ kinh doanh lưu trú trên địa bàn xã Nghĩa Đô

Ngày 12/3, tại bản Mường Kem, xã Nghĩa Đô, nhóm thực hiện đề tài “Nghiên cứu phát triển mô hình du lịch nông nghiệp sinh thái bền vững trong xây dựng nông thôn mới tại huyện Bắc Hà và Bảo Yên, tỉnh Lào Cai (cũ)”, đã tổ chức buổi tập huấn cho 40 học viên đến từ các hộ kinh doanh lưu trú trên địa bàn kỹ năng vận hành và truyền thông du lịch cho cộng đồng địa phương.

Hai thành phố của Việt Nam vào top tốt nhất thế giới

Hai thành phố của Việt Nam vào top tốt nhất thế giới

"Thẳng thắn mà nói, châu Á sở hữu một số thành phố hiện đại và thú vị nhất thế giới. Vì vậy, không có gì ngạc nhiên khi khu vực này một lần nữa thể hiện phong độ ấn tượng trong danh sách top 50 thành phố tốt nhất thế giới năm 2026 vừa được Time Out công bố", tờ báo của Anh nhận xét.

Khám phá nông thôn Việt Nam qua lăng kính đa phương tiện

Khám phá nông thôn Việt Nam qua lăng kính đa phương tiện

Trong dòng chảy của kỷ nguyên số, công nghệ không chỉ là xu hướng tất yếu mà còn trở thành nhịp cầu kết nối cảm xúc. Nắm bắt điều này, Trung tâm Thông tin du lịch (Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam) vừa ra mắt ấn phẩm điện tử chuyên đề "Du lịch nông thôn", mang đến một không gian trải nghiệm sống động, gần gũi về làng quê Việt Nam.

fb yt zl tw