Điều đặc biệt ở bức tranh duy nhất Van Gogh từng bán

Từng vẽ tới 900 bức tranh nhưng khi còn sống, họa sĩ Van Gogh chỉ bán duy nhất bức "Vườn nho đỏ"

Vườn nho đỏ là một trong những bức tranh phong cảnh vùng Provence (Pháp) có màu sắc ấn tượng nhất của Van Gogh. Tác phẩm này được biết tới nhiều chủ yếu bởi đây là sáng tác duy nhất mà họa sĩ đã bán. Người chủ mới chi ra 400 franc để sở hữu bức tranh của Van Gogh được trưng bày tại Brussels (Bỉ) vào tháng 3/1890. Bốn tháng sau đó, họa sĩ người Hà Lan tự sát.

Phát hiện về cách vẽ của Van Gogh

Bức tranh hiện lưu giữ tại Bảo tàng Pushkin ở Moscow (Nga). Khi tiến hành bảo quản tranh, các chuyên gia đã sử dụng những kỹ thuật hiện đại, khám phá ra những chi tiết quan trọng trong quá trình vẽ bức Vườn nho đỏ. Van Gogh đã ép trực tiếp sơn từ tuýp lên toan để vẽ mặt trời và bầu trời, đôi khi dùng ngón tay để làm phẳng màu vẽ.

Phân tích cho thấy màu sắc của bầu trời hiện tại đã bị nhạt hơn so với ban đầu. Họa sĩ cũng thay đổi nhân vật trong tranh. Theo đó, người đàn ông đứng trên đường phía trên bên phải vốn là một phụ nữ mặc váy, áo sơ mi trắng và đội mũ.

tranh-van-gogh-982.jpg
Bức "Vườn nho đỏ" của Van Gogh tạo ấn tượng mạnh với màu sắc rực rỡ.

Bức tranh ra đời sau buổi đi dạo ngang qua vườn nho của Van Gogh và họa sĩ Paul Gauguin vào chiều muộn tháng 10/1888. Ở Provence, nho thường được hái vào tháng 9 nhưng năm đó, vụ thu hoạch đến muộn hơn.

Van Gogh viết cho em trai Theo: "Có những chùm nho nặng cả cân - nho năm nay thật tuyệt. Một vườn nho màu đỏ như rượu vang đỏ. Ở phía xa, vườn chuyển sang màu vàng, những cánh đồng màu tím và lấp lánh sắc vàng phản chiếu ánh hoàng hôn sau cơn mưa”.

Mặc dù Van Gogh thích vẽ thực cảnh ngoài trời nhưng ông đã hoàn thành Vườn nho đỏ trong studio bằng trí tưởng tượng của mình. Theo Art Newspaper, Gauguin khuyến khích Van Gogh sáng tạo hơn thay vì tả thực. Không còn nghi ngờ gì nữa, hai nghệ sĩ đã thảo luận về khung cảnh vườn nho khi họ trở về sau chuyến đi dạo bên ly rượu vang đỏ địa phương.

Bức tranh tạo ấn tượng mạnh với màu sắc rực lửa. Bên phải tranh tựa như có một dòng sông nhưng thực ra đó là con đường loang loáng nước sau cơn mưa. Mặt trời khổng lồ lặn vào buổi chiều cuối thu tạo nên bầu trời màu vàng kỳ lạ.

Ở phía trên bên trái, hàng cây che bóng con đường chạy từ Arles về phía đông bắc. Ở đường chân trời, về phía bên phải, người xem có thể thấy tàn tích xa xa của tu viện Montmajour được sơn màu xanh nhạt.

Tác phẩm tăng giá vùn vụt

Tháng 4/1889, Van Gogh gửi bức tranh cho em trai Theo ở Paris. Tác phẩm được treo trong căn hộ mà Theo vừa chuyển đến cùng vợ, Jo Bonger.

Vài tháng sau, tranh của Van Gogh được chọn để trưng bày tại Brussels. Ông đã nhờ Theo gửi bức Vườn nho đỏ đi triển lãm. Tại đó, họa sĩ người Bỉ Anna Boch mua tác phẩm với giá 400 franc và giữ đến năm 1907.

Hai năm sau, Ivan Morosov, nhà sưu tập và chủ xưởng dệt ở Moscow (Nga), trở thành chủ sở hữu mới của bức tranh. Giá bán đã tăng lên 30.000 franc, một dấu hiệu cho thấy sự nổi tiếng nhanh chóng của Van Gogh.

Bộ sưu tập của Morosov được quốc hữu hóa vào năm 1918. Năm 1948, bức Cánh đồng nho đỏ được chuyển giao cho Bảo tàng Pushkin tới bây giờ.

Một vấn đề gây tranh cãi là bức tranh được đóng khung vàng cầu kỳ, có lẽ từ thời điểm được Morosov mua lại. Tuy nhiên, Van Gogh lại không thích một thứ hào nhoáng như vậy. Trong một bức thư gửi em trai, ông đưa ra quan điểm của riêng mình về việc đóng khung: “Những thanh gỗ đơn giản được đóng đinh và sơn”.

tranh-cua-gauguin-983.jpg
Bức "Sự khốn khổ của con người" do Gauguin vẽ.

Họa sĩ Gauguin, người bạn đồng hành của Van Gogh, cũng vẽ một bức tranh mô tả vườn nho nhưng gợi tới cảm xúc khác hẳn.

Bức tranh được đặt tên là Sự khốn khổ của con người (tháng 11/1888), tập trung vào một người phụ nữ u sầu có dáng hình được lấy cảm hứng từ xác ướp Peru mà họa sĩ đã nhìn thấy trong bảo tàng Paris. Phía sau cô là hai hàng dây leo dày đặc, một vài người đang khom lưng, trên nền đất màu son đậm.

Bản thân Gauguin tin rằng đây là “bức tranh đẹp nhất” trong năm của mình. Mặc dù tựa đề u ám nhưng tác phẩm cũng sớm tìm được người mua - nghệ sĩ Emile Schuffenecker.

Theo Việt Nam Net

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Nơi gặp gỡ của những tâm hồn đồng điệu

Nơi gặp gỡ của những tâm hồn đồng điệu

Câu lạc bộ Nghệ thuật Sao Mai Mường Lò được thành lập năm 2018 với 25 hội viên, tuổi từ 50 - 70. Trong những năm qua, Câu lạc bộ đã trở thành nơi giao lưu, gặp gỡ của các hội viên có chung đam mê, sở thích văn hóa, văn nghệ, đặc biệt là những câu hát dân ca ngọt ngào, đằm thắm.

Câu lạc bộ Trống Lạc Hồng - điểm hẹn văn hóa của người yêu nghệ thuật ở phường Sa Pa

Câu lạc bộ Trống Lạc Hồng - điểm hẹn văn hóa của người yêu nghệ thuật ở phường Sa Pa

Giữa nhịp sống hiện đại, Câu lạc bộ Trống Lạc Hồng ở phường Sa Pa đang trở thành điểm hẹn văn hóa gắn kết cộng đồng. Không chỉ là nơi tập luyện văn nghệ, câu lạc bộ đang trở thành điểm kết nối tinh thần của nhiều người dân địa phương, đặc biệt là người trung và cao tuổi. Những buổi sinh hoạt đều đặn với tiếng trống rộn ràng, điệu múa sôi động không chỉ tạo sân chơi bổ ích mà còn góp phần giữ gìn bản sắc văn hóa, lan tỏa tinh thần đoàn kết trong cộng đồng dân cư.

Khi lời thơ cất thành giai điệu

Khi lời thơ cất thành giai điệu

Trong đời sống âm nhạc Việt Nam, có nhiều ca khúc quen thuộc được khơi nguồn từ thơ ca. Những vần thơ khi cất lên thành giai điệu trở nên gần gũi và giàu cảm xúc hơn với người nghe. Tại Lào Cai, nhiều tác phẩm của tác giả Nguyễn Văn Hoàn đã được các nhạc sĩ phổ nhạc, mang sức sống mới cho thơ ca và lan tỏa hình ảnh quê hương, con người vùng cao qua âm nhạc.

Tạo sức sống cho văn hóa truyền thống

Tạo sức sống cho văn hóa truyền thống

Sớm cụ thể hóa bằng nhiều hoạt động thiết thực, trong đó mục tiêu lấy bảo tồn di sản làm nền tảng, lấy văn hóa làm nội lực để phát triển, bản sắc văn hóa được nuôi dưỡng từ chính sự tự giác và lòng tự hào của mỗi người dân Mường Lai.

Giữ gìn di sản từ những cổ vật xưa

Giữ gìn di sản từ những cổ vật xưa

Trong dòng chảy của đời sống xã hội hiện đại, có những di sản văn hóa quý giá của lịch sử dân tộc dần bị mai một rồi mất đi theo năm tháng, chỉ còn trong những câu chuyện kể. Vậy nhưng, nơi mảnh đất biên cương Lào Cai vẫn có những người dù không phải là nhân viên bảo tàng hay chuyên viên ngành văn hóa, nhưng tâm huyết với công việc sưu tầm, gìn giữ những hiện vật nghìn năm tuổi để thế hệ sau hiểu hơn về lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Giữ hồn trà cổ

Giữ hồn trà cổ

Ở nơi cao gần 1.400 m so với mực nước biển, cây chè không chỉ là sinh kế, mà còn là ký ức, là niềm tự hào, là “hồn cốt” của người Mông trên đỉnh Suối Giàng (xã Văn Chấn) từ bao đời. Cây chè đang được gìn giữ theo cách rất riêng, bắt đầu từ giáo dục bài bản, giúp thế hệ trẻ nơi đây vun đắp tình yêu, niềm tự hào, sớm hình thành ý thức trân quý và gìn giữ di sản mà cha ông đã trao truyền.

Lặng thầm giữ gìn sắc màu văn hoá

Lặng thầm giữ gìn sắc màu văn hoá

Giữa nhịp sống hiện đại, ở thôn Kiên Lao, xã Quy Mông có nghệ nhân Hà Thị Thanh Tịnh lặng lẽ gìn giữ làn điệu dân ca, điệu múa truyền thống của dân tộc mình bằng tất cả đam mê và trách nhiệm. 

Giáo dục văn hóa địa phương cho thế hệ trẻ

Giáo dục văn hóa địa phương cho thế hệ trẻ

Trong kỷ nguyên số, sự bùng nổ các nền tảng trực tuyến xuyên biên giới kéo theo sự xâm nhập của các yếu tố gây xung đột giá trị và tác động tiêu cực đến việc gìn giữ và phát huy giá trị lịch sử, truyền thống, nhất là đối với người trẻ. Do vậy, cấp ủy, chính quyền các địa phương trong tỉnh đóng vai trò là “lá chắn” bảo vệ bản sắc, xây dựng sức đề kháng văn hóa cho thanh niên.

Khi văn hóa trở thành tài nguyên du lịch

Khi văn hóa trở thành tài nguyên du lịch

Trong xu thế phát triển du lịch hiện nay, nhiều địa phương không còn dừng ở việc “khoe” cảnh quan thiên nhiên, mà đã chuyển sang gìn giữ, khai thác chiều sâu giá trị văn hóa. Tại Tú Lệ, hướng đi này đang được lựa chọn một cách rõ ràng - coi văn hóa là tài nguyên cốt lõi, là nền tảng để phát triển du lịch gắn với sinh kế lâu dài.

Nghĩa Đô - miền quê đáng sống

Nghĩa Đô - miền quê đáng sống

Phát triển du lịch cộng đồng gắn với nông nghiệp bền vững, giữ vững an ninh trật tự, xây dựng địa bàn không ma túy - đó là cách mà xã Nghĩa Đô, tỉnh Lào Cai đang kiên trì thực hiện, từng bước kiến tạo một miền quê đáng sống.

Mang bản sắc xuống phố bằng tư duy kinh tế

Mang bản sắc xuống phố bằng tư duy kinh tế

Năm 2025, tốt nghiệp đại học loại Giỏi nhưng không chọn con đường ổn định nơi phố thị - Giàng Thị Gấm, dân tộc Mông (23 tuổi) sinh ra và lớn lên ở thôn Ngã Ba, xã Si Ma Cai đã trở về quê hương khởi nghiệp với việc mở cơ sở Thiết kế trang phục dân tộc Mông cách tân - Mongi tại thôn Sản Sín Pao, xã Sín Chéng.

fb yt zl tw