Người đi ngược về phía thời gian

Cuộc sống luôn có bất ngờ, đó là những điều kì diệu không báo trước. Sự tình cờ như một định mệnh lại thay đổi cuộc đời và số phận của con người. Trong vũ trụ bao la này có một số nhân vật được chọn để làm những công việc không phải ai cũng làm được. Đó là câu chuyện của hai vợ chồng Nguyễn Sang - Kim Thanh đến với việc điêu khắc tượng danh nhân Việt Nam khi đã vào tuổi trung niên.

Hiện nay, tại không gian phòng truyền thống của Đại học Quốc gia TP Hồ Chí Minh đang trưng bày 300 tác phẩm điêu khắc các danh nhân văn hóa Việt Nam của hai vợ chồng tài hoa. Tượng đài danh nhân của hai vợ chồng điêu khắc gia còn xuất hiện tại 20 trường học ở các tỉnh phía Nam và hiện hữu tại khắp các cung đường của Tổ quốc như Huế, Bình Định, Kiên Giang, Cần Thơ, hay trong bộ sưu tập của Bảo tàng Phụ nữ Nam bộ, Bảo tàng Côn Đảo…

Nhà điêu khắc Kim Thanh nhận giải thưởng Đào Tấn thay chồng - cố điêu khắc gia Nguyễn Sang.

Giữa nắng hè như đổ lửa, người phụ nữ đó xuất hiện trong căn phòng trao giải thưởng Đào Tấn (Giải thưởng Văn học - Nghệ thuật xuất sắc) đã gây nên sự tò mò cho khán phòng hôm đó. Hoặc có lẽ, bà không phải là người xa lạ với nhiều người nhưng đây là lần đầu tiên tôi được nhìn thấy bà và nghe mọi người giới thiệu là nữ điêu khắc gia Kim Thanh (có Giải thưởng Đào Tấn từ năm 2015). Bà đã đi hơn nghìn cây số để nhận giải thưởng cho chồng là cố nhà điêu khắc Nguyễn Sang, mới mất hồi năm ngoái.

Có lẽ, những người đặc biệt thường có phong cách khác biệt. Và người ta hay mường tượng về điêu khắc gia phải là đàn ông. Vậy mà, trước mặt tôi lại là một phụ nữ mặc một chiếc áo bằng vải bố, quần bò ống rộng thoải mái, trên đầu quấn chiếc khăn rằn đặc trưng miền Tây - Nam bộ. Điều tôi ấn tượng hơn cả là phần thưởng cho những cá nhân và tập thể được Giải thưởng Đào Tấn là một bức tượng nhỏ - danh nhân văn hóa Đào Tấn - do chính tay bà chế tác. Bức tượng nhỏ trông rất có hồn, đẹp một cách kì lạ, cuốn hút. Quả là bà sở hữu một đôi bàn tay vàng và một cảm xúc rất dữ dội, nồng nàn. Phải có tình yêu thương với nhân vật, và một sự thăng hoa tuyệt đối với công việc mới có thể ra một sản phẩm độc đáo đến thế.

Hai vợ chồng nhà điêu khắc Nguyễn Sang - Kim Thanh có một mối lương duyên trời định. Hồi học cấp III, Nguyễn Sang học trên Kim Thanh một lớp. Năm lớp 10, bàn học của Kim Thanh gần cửa sổ, thi thoảng thấy có ánh mắt ở ngoài cửa nhìn chằm chằm vào mình. Trời ơi, lúc đó đang là thiếu nữ mới lớn, mơ mộng trăng sao, thấy cuộc sống bồng bềnh như một áng mây hồng. Chàng học sinh lớp trên lại còn cố tình để bị đúp chuyển xuống lớp dưới được học chung với cô bé dễ thương mà mình ngày nhớ đêm mong. Thầy cô giáo lại xếp Kim Thanh kèm Nguyễn Sang học. Cậu bạn người gầy gò, bao nhiêu môn học ghi chép trong có duy nhất một quyển vở cuộn tròn, đút túi quần, ngày ngày đạp xe đến trường. Dáng vẻ lãng tử, phiêu du. Kim Thanh thấy cậu bạn cũng ngồ ngộ, hay hay.

Qua đi những cơn gió đầu mùa, tình cảm nảy sinh từ những ngày còn ở trên ghế nhà trường. Tình yêu trong sáng của lứa tuổi học trò dắt díu nhau để cả hai học chung trường Cao đẳng Sư phạm Long An. Ra trường, trái tim Kim Thanh bị tan chảy bởi tình cảm nóng rực như ngọn lửa của Nguyễn Sang. Chàng “trói” nàng bằng ánh mắt, “buộc” nàng bằng nụ cười, "nhốt” nàng bằng tình cảm chân thành của một kẻ si tình. Và rồi, họ chính thức thuộc về nhau, đám cưới được tổ chức khi cả hai ra trường.

Kim Thanh làm giáo viên dạy ở Trường cấp II, III Đức Hòa. Nguyễn Sang vào quân ngũ. Cuộc sống của những năm đầu giải phóng khó khăn, để đảm bảo cuộc sống cho gia đình, sau này ông giải ngũ bươn chải làm nhiều nghề, từ lái xe, làm công nhân trong nhà máy, xí nghiệp. Có giai đoạn hai vợ chồng Nguyễn Sang- Kim Thanh còn trở thành nhà thầu cho thuê xe ôtô. Người đưa đến mối duyên nghề cho vợ chồng nhà điêu khắc đến với bộ môn nghệ thuật này lại chính là cậu con trai. Đó là khi cậu bé đạt giải nhất quận về nặn tượng, cả hai vợ chồng không ai bảo ai, đều có chung một suy nghĩ: “Đứa bé này có năng khiếu giống mình, được thừa hưởng gen nghệ thuật từ bố mẹ”. Nhớ lại những giai đoạn đã qua, bà trầm ngâm bảo: “Biết là tài hoa đấy nhưng có ai dậy đâu mà học, cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu vì lúc đó cả hai vợ chồng đều đã lớn tuổi”.

Năm 1999, trong một chuyến du lịch ra Bình Định, đến khu di tích lịch sử, Kim Thanh ngẩn người trước bức tượng Quang Trung - Nguyễn Huệ. Bà thầm nghĩ nước mình có rất nhiều anh hùng dân tộc, những người có công với đất nước, tên tuổi của họ trường tồn và sống mãi trong lòng con dân đất Việt, với nước non Việt Nam.

Hai vợ chồng nhà điêu khắc Nguyễn Sang - Kim Thanh.

Trở về nhà, bà trăn trở, suy tư làm sao để có thể tạc tượng những anh hùng dân tộc Việt Nam. Ý nghĩ đấy cứ trăn trở trong suốt những tháng ngày đấy. Qua báo đài hai vợ chồng tìm hiểu, hiện có Tô Sanh, ông là một nhà điêu khắc uy tín và tài năng hàng đầu. Hai vợ chồng quyết tìm bằng được nhà điêu khắc Tô Sanh để xin học. Trớ trêu thay, ông Tô Sanh lúc đó đã 76 tuổi, vừa qua một cơn bạo bệnh, ốm thập tử nhất sinh, đang nằm viện điều trị bệnh tim.

Nhà điêu khắc Tô Sanh nằm trên giường bệnh, hé mắt nhìn hai vợ chồng Nguyễn Sang- Kim Thanh cất giọng: “Anh chị là nhà báo à?”, Kim Thanh lễ phép thưa: “Dạ không, hai vợ chồng con muốn đến học điêu khắc từ thầy ạ”. Ánh mắt của nhà điêu khắc Tô Sanh sáng lên: “Anh chị đã học vẽ bao giờ chưa?”. “Dạ, chúng con chưa được học ạ”. Nhà điêu khắc Tô Sanh lại hỏi: “Anh chị đã nặn tượng bao giờ chưa?”. “Dạ, vợ chồng con cũng chưa được học ạ” . Nhà điêu khắc Tô Sanh lại cất giọng: “Nghề này khó lắm chứ không dễ đâu nhé”. Cuộc gặp trong bệnh viện không thể ngồi lâu vì quy định giờ thăm của bệnh nhân. Nhà điêu khắc Tô Sanh lấy điện thoại và địa chỉ của hai vợ chồng, ghi cẩn thận ra một cuốn sổ nhỏ. Ngay sau khi ra viện vào những ngày giáp Tết, nhà điêu khắc tìm đến ngôi nhà hai vợ chồng học sinh đặc biệt này.

Sau khi xem tổng quan nét người, nhà điêu khắc lấy hết tâm huyết truyền nghề cho hai vợ chồng Nguyễn Sang - Kim Thanh như những đứa con ruột thịt. Giờ học từ 6 giờ sáng đến 6 giờ tối, học vẻn vẹn trong 6 ngày thì thầy lại phải nhập viện. Duyên hai vợ chồng làm học trò của nhà điêu khắc Tô Sanh đến tự nhiên như vậy. Trong 6 ngày được truyền nghề từ nhà điêu khắc nổi tiếng Tô Sanh, hai vợ chồng đã mầy mò, chăm chỉ rèn rũa và bị cuốn vào với nỗi đam mê không thể nào thoát ra như một định mệnh.

Nhà điêu khắc Kim Thanh kể: “Thầy nói là văn ôn võ luyện, nghề dạy nghề. Hữu xạ tự nhiên hương. Trên đời, muốn trở thành nhân tài, lao động cần mẫn có ngày vinh quang. Đường học vấn mênh mang như trời bể, dẫu bạc đầu đâu dễ thành danh”.

Họ đã trở thành hai nhà điêu khắc tài ba bằng mối duyên tình cờ như thế. Nữ điêu khắc bảo: “Cả hai vợ chồng đều nhận giải thưởng Đào Tấn. Vinh quang này chính là của thầy -nhà điêu khắc Tô Sanh. Vì nếu không có nhà điêu khắc Tô Sanh thì sẽ không có Nguyễn Sang - Kim Thanh hôm nay”.Trong căn nhà vườn ở quận 10 thành phố Hồ Chí Minh, hai vợ chồng điêu khắc gia đã tạo nặn vô số tượng danh nhân Việt Nam, bà mẹ Việt Nam anh hùng, những vị thiền sư…. Nữ điêu khắc gia Kim Thanh thổ lộ: “Nghề này khó lắm, người ta tưởng mình dụ người ta để lấy tiền. Ai kêu làm. Làm phải trả tiền. Tiền đâu trả?!... Nhưng không có tiền thì vẫn làm. Làm vì đam mê. Làm riết để chật nhà, không có chỗ để vẫn thích làm bởi vì mình được làm công việc mình thích mà thấy công việc đấy có ích, không phải ai cũng làm được”.

Từ ngày chồng mất vì căn bệnh ung thư máu, hưởng dương 68 tuổi, con chim vui khi có đôi có cặp, bà buồn rầu trong căn nhà trống vắng, những kí ức về chồng qua những hình tượng điêu khắc vẫn giăng kín khắp căn phòng, ngoài sân. Bà nói: “Anh sống một đời tinh khiết, trong sạch. Lúc sắp ra đi, theo di nguyện của anh không chôn cất mà hỏa thiêu rồi đem rắc tro cốt ra biển. Tôi cũng làm theo di nguyện của chồng. Sau 49 ngày lấy hũ tro cốt ở chùa về, tôi đi phà ra biển Vũng Tàu, giữa sóng biển trùng khơi, tôi rải tro cốt của anh hòa vào với thiên nhiên, đất trời…”.

Báo Văn nghệ Công an

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Khi âm nhạc kết nối di sản

Khi âm nhạc kết nối di sản

Khi những giai điệu vang lên trong không gian của các địa danh lịch sử, chúng không chỉ mang đến giá trị giải trí mà còn làm sống lại ký ức, giúp bảo tồn và phát huy giá trị di sản theo cách sáng tạo.

Hưởng ứng Ngày sách và văn hóa đọc: Những không gian đọc sách trong thời đại số

Hưởng ứng Ngày sách và văn hóa đọc: Những không gian đọc sách trong thời đại số

Trong kỷ nguyên số với việc phát triển mạnh mẽ của các thiết bị điện tử thông minh, có rất nhiều kênh và cách để tiếp cận tri thức nhưng văn hóa đọc vẫn giữ một vị trí nhất định, là một kênh quan trọng để “công dân số” ưu tiên lựa chọn. Thế nhưng làm thế nào để lan tỏa văn hóa đọc, để người dân có được những lựa chọn thông minh, tìm về với thế giới tri thức hữu ích trên mỗi trang sách, không chỉ là trăn trở của riêng các nhà xuất bản, phát hành mà là của toàn xã hội.

Bài cuối: Gìn giữ, phát huy những mạch nguồn

Nhịp điệu Sông Hồng - vang mãi ngàn năm: Bài cuối: Gìn giữ, phát huy những mạch nguồn

Sông Hồng có tổng chiều dài 1.149 km, bắt đầu từ dãy núi Ngọa Sơn thuộc tỉnh Vân Nam (Trung Quốc), sau đó chảy qua lãnh thổ Việt Nam hơn 500 km trước khi hòa vào đại dương bao la. Trên địa phận Việt Nam, dòng sông chảy qua 9 tỉnh: Lào Cai, Yên Bái, Phú Thọ, Vĩnh Phúc, Hà Nội, Hưng Yên, Hà Nam, Nam Định và Thái Bình. Những mạch nguồn văn hóa được kết tinh, phát huy cả ngàn đời nay dọc dòng sông lớn đã tạo nên dòng chảy văn hóa, nền văn hóa sông Hồng mang những nét riêng có.

Bài 3: Lắng sâu giai điệu dân ca

Nhịp điệu Sông Hồng - vang mãi ngàn năm: Bài 3: Lắng sâu giai điệu dân ca

Cùng với tìm hiểu những di tích lịch sử văn hóa chứa đựng hoạt động tín ngưỡng tâm linh độc đáo, trong hành trình đến với vùng đất nơi sông Hồng chảy qua, chúng tôi còn được tìm hiểu, trải nghiệm không gian diễn xướng, nghệ thuật trình diễn dân gian của những làn điệu dân ca. Mỗi lời hát, điệu múa thấm đượm tình người hồn hậu, tạo nên nét văn hóa độc đáo ở các vùng quê nơi dòng "sông Mẹ" chảy qua.

Bài 2: Linh thiêng tín ngưỡng thờ Mẫu

Nhịp điệu Sông Hồng - vang mãi ngàn năm Bài 2: Linh thiêng tín ngưỡng thờ Mẫu

Trong hành trình khám phá di sản văn hóa phi vật thể dọc sông Hồng, chúng tôi có dịp đến thăm nhiều di tích lịch sử - văn hóa cấp quốc gia tại các tỉnh và tìm hiểu nhiều nét văn hóa đẹp của các địa phương, các dân tộc. Dọc dài đôi bờ dòng sông, tín ngưỡng thờ Mẫu sâu đậm trong đời sống văn hóa tâm linh của các cộng đồng.

Bài 1: Văn hóa tâm linh miền sông nước

Nhịp điệu Sông Hồng - vang mãi ngàn năm: Bài 1: Văn hóa tâm linh miền sông nước

Sông Hồng là dòng sông lớn nhất miền Bắc, được coi là dòng sông mẹ, bồi đắp phù sa cho các khu vườn ven sông trải dài từ nơi chảy vào đất Việt là Lào Cai đến hạ lưu là cửa biển Ba Lạt (tỉnh Thái Bình). Từ những bãi bồi phì nhiêu, cư dân khắp nơi đã cùng tụ họp về đây từ buổi dựng nước Văn Lang (theo các dấu tích khảo cổ, nhiều hiện vật được tìm thấy là minh chứng người Việt cổ đã cư trú ở đây từ thời kỳ dựng nước Văn Lang), tạo nên những ngôi làng cổ hàng nghìn năm.

Gợi mở thêm hướng đi cho nhiếp ảnh

Gợi mở thêm hướng đi cho nhiếp ảnh

Ngành nhiếp ảnh Việt Nam đang trên đà phát triển mạnh mẽ cùng sự bùng nổ của công nghệ thông tin, song cũng đối mặt nhiều thách thức như định giá sản phẩm, bảo vệ bản quyền và cơ hội nghề nghiệp. Mới đây, mô hình Hợp tác xã Nhiếp ảnh và Ứng dụng đầu tiên đã hình thành tại thành phố Đà Nẵng. Nếu ý tưởng này thành công, hy vọng sẽ thúc đẩy phát triển lĩnh vực nhiếp ảnh một cách chuyên nghiệp, bền vững.

Thêm niềm vui sống từ yêu mến thơ ca

Thêm niềm vui sống từ yêu mến thơ ca

Đầu xuân, khi vùng núi cao Bắc Hà chìm trong sắc trắng mận Tam hoa, tôi tình cờ gặp bà Đặng Thị Nguyệt Ánh, 75 tuổi, ở tổ dân phố Bắc Hà 2, thị trấn Bắc Hà, huyện Bắc Hà tại Hội báo Xuân. Đối với người yêu thơ, thích đọc sách như bà Ánh thì đây chính là cơ hội để được thỏa mãn đam mê đọc và bổ sung kiến thức bổ ích từ những cuốn sách, tờ báo, tạp chí từ khắp mọi miền.

Chân dung nhà báo Ma Văn Kháng

Gặp gỡ nhà văn Ma Văn Kháng (Phần 2) Chân dung nhà báo Ma Văn Kháng

Nhà văn Ma Văn Kháng hiện đang sinh sống cùng gia đình ở Thủ đô Hà Nội. Năm nay, nhà văn bước vào tuổi 89, nhưng tinh thần và sức sáng tạo của ông thì vẫn rất mạnh mẽ. Ông vẫn là cộng tác viên thường xuyên và đều đặn của tạp chí Xây dựng Đảng, Báo Văn nghệ. Đặc biệt, ông vẫn thường xuyên gửi bài viết, truyện ngắn cộng tác với "Báo nhà" - tên gọi thân thương mà nhà văn dành cho Báo Lào Cai.

[Ảnh] Tinh hoa nghề gốm Bát Tràng

Hành trình dọc sông Hồng: [Ảnh] Tinh hoa nghề gốm Bát Tràng

Theo Đại Việt sử ký toàn thư và Dư địa chí của Nguyễn Trãi, làng gốm Bát Tràng được hình thành từ thời nhà Lý, vào khoảng thời gian vua Lý Thái Tổ dời đô từ Thăng Long ra Hoa Lư. Các sản phẩm gốm Bát Tràng đã phát triển, lưu thông rộng rãi trong nước từ thế kỷ XV, đến thế kỉ XVI, XVII phát triển mạnh mẽ và xuất khẩu ra nước ngoài. Trải qua thăng trầm của lịch sử, làng gốm Bát Tràng vẫn luôn giữ được nét đẹp truyền thống, tự hào là làng nghề gốm sứ lâu đời và nổi tiếng nhất của cả nước.

Gặp gỡ nhà văn Ma Văn Kháng (Phần 1)

Gặp gỡ nhà văn Ma Văn Kháng (Phần 1)

Nhà văn Ma Văn Kháng sinh năm 1936 tại Hà Nội. Ông đã có hơn hai thập kỷ gắn bó với mảnh đất biên cương Lào Cai. Đặc biệt, những năm tháng công tác tại Báo Lào Cai đã giúp ông đi sâu vào cuộc sống vùng cao, tích lũy vốn hiểu biết phong phú và truyền cảm hứng cho nhiều tác phẩm nổi tiếng như: Đồng bạc trắng hoa xòe, Vùng biên ải, Xa Phủ... Để hiểu hơn về cuộc đời, sự nghiệp của ông, mời quý vị và các bạn cùng theo dõi cuộc gặp gỡ của phóng viên Báo Lào Cai với nhà văn Ma Văn Kháng.

fb yt zl tw