Túi thuốc của bà

LCĐT - Bà tôi không biết chữ nhưng lại thuộc 3.254 câu lục bát Truyện Kiều, 4.610 câu truyện thơ nôm Phạm Công - Cúc Hoa và cả kho tàng truyện cổ tích Việt Nam. Ngày bé, mỗi buổi sáng, tôi thường theo bà đi thả bò ngoài đồng Ba, nghe bà đọc Phạm Công - Cúc Hoa nhiều đến nỗi giờ tôi vẫn nhớ “Trời cao thăm thẳm mấy tầng/Tuy cao muôn trượng mà gần tấc gang/Xét xoi thiện ác đôi đàng/Trắng đen chẳng lẫn rõ ràng gương soi”. Đến giờ tôi vẫn cảm thấy khó hiểu, tại sao bà không biết chữ mà có thể thuộc nhiều thơ nôm dài đến thế.

Bà tôi còn biết rất nhiều bài thuốc dân gian, bởi thời của bà làm gì có điều kiện thăm khám bệnh viện thường xuyên như bây giờ. Tôi còn nhớ, năm học lớp 3, bố mẹ đưa tôi về ở với bà trong ngôi nhà trên đồi um tùm cây xanh. Xung quanh là hàng trăm, hàng vạn loại cây rừng quanh năm mơn mởn. Bà tôi rất thích ăn rau đắng cảy xào trứng. Mỗi lần gà mái trong chuồng đẻ được vài quả trứng, bà sẽ luộc lòng đào phần tôi 2 quả. Còn lại bà men theo đường mòn lên đồi loáng cái đã cầm một chiếc nón bên trong đựng đầy rau đắng cảy về xào với trứng. Thứ rau có vị đắng ngắt nhưng bà bảo nuốt vào sẽ thấy ngọt thanh nơi cuống họng. Cũng bởi sống giữa thiên nhiên, nên bà sưu tầm được rất nhiều bài thuốc chữa bệnh từ thảo dược hiệu quả.

Mỗi lần bà cảm thấy trong người không được khỏe, đau đầu, mỏi người, sổ mũi, bà lại đưa cái chậu cho tôi và bảo “cho bà xin tí nước tiểu út ơi!”… Bà đem thứ nước màu vàng nhạt ấy cho vào cối giã cùng lá nhọ nồi, diếp cá và một vài loại lá khác. Cẩn thận cho vào một mảnh vải sạch vắt kiệt lấy nước, bà nhắm mắt uống một hơi, ngày làm việc của bà lại bắt đầu như chưa hề có mệt mỏi. Những năm tháng sống bên bà, tôi chưa từng thấy bà vì cảm ốm mà phải nằm một chỗ. Mỗi lần lên đồi chăm cây về, bà thường hái đầy chiếc túi vải những loại lá cây rừng rồi phơi khô ở mảnh sân trước nhà.

Năm tôi học lớp 4, một lần sốt cao, người nóng như hòn than. Nửa đêm, bà cầm chiếc đèn sắp hết pin, chỉ còn chút ánh sáng đỏ oạch ra sau vườn, bà hái mấy cây sẵn có cho vào cối giã vắt lấy nước. Biết tôi thích ngọt, bà cho nhiều đường để dễ uống. Cốc nước có mùi nồng nồng của rau diếp cá, mùi hăng hăng của nhọ nồi và cả mùi hắc của lá cúc tần. Bã của những cây đó bà gói vào chiếc khăn xô đắp lên đầu tôi. Khoảng hai ngày sau, tôi đã khỏi ốm. Bà lại lấy cái cuốc ra sau vườn đào khóm sả, vặt mấy ngọn hương nhu, lá bưởi, tía tô, cúc tần… cho tất cả những thứ ấy vào nồi nước đun sôi. Bà bảo tôi ngồi trên một chiếc ghế cao, dưới nền nhà cạnh chiếc ghế bà đặt nồi nước đang nghi ngút khói, bà chùm chăn kín đầu bảo tôi ngồi trong đó cho mồ hôi toát ra, cơn ốm vì thế mà cũng qua đi nhẹ nhàng.

Rồi một lần tôi sơ ý làm đứt tay chảy rất nhiều máu, bà ngắt vội búp cây chó đẻ ngoài cổng, nhai nhuyễn, sau đó đắp vào ngón tay tôi. Bà bảo cây chó đẻ có tác dụng cầm máu nhanh. Hay mỗi lần tôi ngạt mũi, đêm ngủ húng hắng ho, bà thường bôi chút dầu gió vào cổ, vào mũi cho tôi ngon giấc.

Tuổi thơ lớn lên cùng bà tôi cũng học được tác dụng của nhiều loại cây. Hương nhu, cúc tần, tía tô, lá bưởi giải cảm; diếp cá có tác dụng hạ sốt; cây nhọ nồi làm giảm đau, thậm chí thuốc lào còn có thể cầm máu rất tốt…

Dịch Covid-19 bùng phát và ngày càng phức tạp. Kỳ lạ thay, nhiều người bắt đầu chia sẻ một số bài thuốc dân gian như của bà. Ngoài kia dường như củ sả, lá bưởi, các loại lá xông cũng tăng giá. Theo kinh nghiệm của những người từng mắc Covid-19, ngoài những loại thuốc theo đơn của bác sỹ hướng dẫn điều trị, người bệnh có thể tự xông bằng thảo dược thiên nhiên cũng là một cách đẩy lùi dịch bệnh. Bà cũng gửi cho tôi một túi thuốc và dặn dò cẩn thận. Tôi nhớ bà, dịch bệnh khiến bao lâu rồi tôi không được về thăm bà. Nhà bà vẫn ở trên quả đồi mướt xanh cây cối với những loại thảo dược sẵn có trong tự nhiên. Mong dịch bệnh nhanh chóng qua đi, để cuộc sống trở về trạng thái bình thường vốn có, hy vọng với kho tàng những bài thuốc dân gian của các thế hệ người Việt Nam đi trước, góp phần phòng, chống, đẩy lùi dịch bệnh.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Câu lạc bộ Trống Lạc Hồng - điểm hẹn văn hóa của người yêu nghệ thuật ở phường Sa Pa

Câu lạc bộ Trống Lạc Hồng - điểm hẹn văn hóa của người yêu nghệ thuật ở phường Sa Pa

Giữa nhịp sống hiện đại, Câu lạc bộ Trống Lạc Hồng ở phường Sa Pa đang trở thành điểm hẹn văn hóa gắn kết cộng đồng. Không chỉ là nơi tập luyện văn nghệ, câu lạc bộ đang trở thành điểm kết nối tinh thần của nhiều người dân địa phương, đặc biệt là người trung và cao tuổi. Những buổi sinh hoạt đều đặn với tiếng trống rộn ràng, điệu múa sôi động không chỉ tạo sân chơi bổ ích mà còn góp phần giữ gìn bản sắc văn hóa, lan tỏa tinh thần đoàn kết trong cộng đồng dân cư.

Khi lời thơ cất thành giai điệu

Khi lời thơ cất thành giai điệu

Trong đời sống âm nhạc Việt Nam, có nhiều ca khúc quen thuộc được khơi nguồn từ thơ ca. Những vần thơ khi cất lên thành giai điệu trở nên gần gũi và giàu cảm xúc hơn với người nghe. Tại Lào Cai, nhiều tác phẩm của tác giả Nguyễn Văn Hoàn đã được các nhạc sĩ phổ nhạc, mang sức sống mới cho thơ ca và lan tỏa hình ảnh quê hương, con người vùng cao qua âm nhạc.

Tạo sức sống cho văn hóa truyền thống

Tạo sức sống cho văn hóa truyền thống

Sớm cụ thể hóa bằng nhiều hoạt động thiết thực, trong đó mục tiêu lấy bảo tồn di sản làm nền tảng, lấy văn hóa làm nội lực để phát triển, bản sắc văn hóa được nuôi dưỡng từ chính sự tự giác và lòng tự hào của mỗi người dân Mường Lai.

Giữ gìn di sản từ những cổ vật xưa

Giữ gìn di sản từ những cổ vật xưa

Trong dòng chảy của đời sống xã hội hiện đại, có những di sản văn hóa quý giá của lịch sử dân tộc dần bị mai một rồi mất đi theo năm tháng, chỉ còn trong những câu chuyện kể. Vậy nhưng, nơi mảnh đất biên cương Lào Cai vẫn có những người dù không phải là nhân viên bảo tàng hay chuyên viên ngành văn hóa, nhưng tâm huyết với công việc sưu tầm, gìn giữ những hiện vật nghìn năm tuổi để thế hệ sau hiểu hơn về lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Giữ hồn trà cổ

Giữ hồn trà cổ

Ở nơi cao gần 1.400 m so với mực nước biển, cây chè không chỉ là sinh kế, mà còn là ký ức, là niềm tự hào, là “hồn cốt” của người Mông trên đỉnh Suối Giàng (xã Văn Chấn) từ bao đời. Cây chè đang được gìn giữ theo cách rất riêng, bắt đầu từ giáo dục bài bản, giúp thế hệ trẻ nơi đây vun đắp tình yêu, niềm tự hào, sớm hình thành ý thức trân quý và gìn giữ di sản mà cha ông đã trao truyền.

Lặng thầm giữ gìn sắc màu văn hoá

Lặng thầm giữ gìn sắc màu văn hoá

Giữa nhịp sống hiện đại, ở thôn Kiên Lao, xã Quy Mông có nghệ nhân Hà Thị Thanh Tịnh lặng lẽ gìn giữ làn điệu dân ca, điệu múa truyền thống của dân tộc mình bằng tất cả đam mê và trách nhiệm. 

Giáo dục văn hóa địa phương cho thế hệ trẻ

Giáo dục văn hóa địa phương cho thế hệ trẻ

Trong kỷ nguyên số, sự bùng nổ các nền tảng trực tuyến xuyên biên giới kéo theo sự xâm nhập của các yếu tố gây xung đột giá trị và tác động tiêu cực đến việc gìn giữ và phát huy giá trị lịch sử, truyền thống, nhất là đối với người trẻ. Do vậy, cấp ủy, chính quyền các địa phương trong tỉnh đóng vai trò là “lá chắn” bảo vệ bản sắc, xây dựng sức đề kháng văn hóa cho thanh niên.

Khi văn hóa trở thành tài nguyên du lịch

Khi văn hóa trở thành tài nguyên du lịch

Trong xu thế phát triển du lịch hiện nay, nhiều địa phương không còn dừng ở việc “khoe” cảnh quan thiên nhiên, mà đã chuyển sang gìn giữ, khai thác chiều sâu giá trị văn hóa. Tại Tú Lệ, hướng đi này đang được lựa chọn một cách rõ ràng - coi văn hóa là tài nguyên cốt lõi, là nền tảng để phát triển du lịch gắn với sinh kế lâu dài.

Nghĩa Đô - miền quê đáng sống

Nghĩa Đô - miền quê đáng sống

Phát triển du lịch cộng đồng gắn với nông nghiệp bền vững, giữ vững an ninh trật tự, xây dựng địa bàn không ma túy - đó là cách mà xã Nghĩa Đô, tỉnh Lào Cai đang kiên trì thực hiện, từng bước kiến tạo một miền quê đáng sống.

Mang bản sắc xuống phố bằng tư duy kinh tế

Mang bản sắc xuống phố bằng tư duy kinh tế

Năm 2025, tốt nghiệp đại học loại Giỏi nhưng không chọn con đường ổn định nơi phố thị - Giàng Thị Gấm, dân tộc Mông (23 tuổi) sinh ra và lớn lên ở thôn Ngã Ba, xã Si Ma Cai đã trở về quê hương khởi nghiệp với việc mở cơ sở Thiết kế trang phục dân tộc Mông cách tân - Mongi tại thôn Sản Sín Pao, xã Sín Chéng.

Lễ hội quả Còn Nghĩa Đô 2026: Tôn vinh bản sắc dân tộc Tày

Lễ hội quả Còn Nghĩa Đô 2026: Tôn vinh bản sắc dân tộc Tày

Vừa qua, tại thôn Mường Kem, UBND xã Nghĩa Đô tổ chức Lễ hội quả còn năm 2026. Sự kiện nằm trong chuỗi hoạt động chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026), 140 năm Ngày Quốc tế Lao động (01/5/1886 - 01/5/2026) và 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026).

fb yt zl tw