Tuy nhiên, thực tiễn cho thấy, ở một số nơi, một số lĩnh vực, kết quả đạt được chưa tương xứng với mục tiêu đề ra. Có chủ trương đúng, trúng và cần thiết, nhưng triển khai chậm, hiệu quả chưa rõ nét. Khoảng cách giữa tinh thần nghị quyết và chuyển biến trong đời sống không phải là hiện tượng cá biệt, mà là vấn đề cần được nhìn nhận thẳng thắn.
Sau thành công Đại hội XIV của Đảng, yêu cầu đưa nghị quyết vào cuộc sống càng trở nên cấp thiết. Tại Hội nghị toàn quốc quán triệt và triển khai thực hiện Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng, Tổng Bí thư Tô Lâm nhấn mạnh: “Để đáp ứng yêu cầu ngày càng cao đối với tiến trình phát triển của đất nước trong giai đoạn mới, chúng ta phải thống nhất và dứt khoát về tư duy xuyên suốt là chuyển mạnh từ "nói" sang "làm", từ nhận thức thành hành động. Văn kiện Đại hội đã chỉ rõ, kiên quyết khắc phục triệt để tình trạng "nói nhiều làm ít", "nói hay, làm dở", "nói không đi đôi với làm", chấm dứt lối làm việc quan liêu, hình thức. Mỗi cấp ủy, mỗi tổ chức đảng, mỗi cán bộ, đảng viên, đặc biệt người đứng đầu, phải nêu cao tinh thần trách nhiệm, gương mẫu đi đầu trong việc biến quyết sách thành hiện thực”. Từ đây đặt ra yêu cầu đối với giai đoạn tới đó là mọi biểu hiện trì trệ, né tránh, đùn đẩy trong khâu thực hiện càng phải được nhận diện và xử lý nghiêm túc.
Trong nhiều trường hợp, nghị quyết không thiếu định hướng, không thiếu giải pháp. Vấn đề nằm ở tổ chức thực hiện. Có nơi sau khi quán triệt, ban hành kế hoạch là coi như hoàn thành nhiệm vụ; việc theo dõi, đôn đốc thiếu quyết liệt; sơ kết, tổng kết thiên về báo cáo tiến độ hơn là đánh giá hiệu quả thực chất. Khi kết quả chưa đạt yêu cầu, kiểm điểm còn chung chung, chưa làm rõ trách nhiệm cá nhân, nhất là trách nhiệm người đứng đầu.
Một biểu hiện đáng lưu ý là tình trạng “đá bóng trách nhiệm”. Việc thuộc thẩm quyền địa phương nhưng chờ bộ, ngành hướng dẫn thêm; việc đã được phân cấp nhưng vẫn xin ý kiến lên trên để “chắc chắn”; có quy định rồi nhưng vẫn chờ văn bản cụ thể hơn. Mỗi lần chờ đợi ấy kéo dài thêm thời gian xử lý, làm lỡ cơ hội phát triển và gia tăng chi phí xã hội. Không ít hồ sơ, dự án, thủ tục bị ách lại không phải vì thiếu cơ sở pháp lý, mà vì thiếu quyết đoán. Khi trách nhiệm không được cá thể hóa rõ ràng, khi việc né tránh không bị xử lý nghiêm, thì động lực hành động tất yếu suy giảm.