Giới thiệu tác giả - tác phẩm: Nguyễn Xuân Mẫn

Sinh năm 1948, từng tham gia chiến đấu tại Cánh Đồng Chum (Lào) đầu những năm 70 của thế kỷ trước, tác giả Nguyễn Xuân Mẫn (còn có bút danh là Nguyễn Tân Hào) bắt đầu say viết văn khi tuổi đời không còn trẻ.

Trong thời gian công tác tại Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh Lào Cai, ông là cộng tác viên tích cực của Báo Lào Cai, Tạp chí Văn nghệ Lào Cai và một số tờ báo, tạp chí khác, từ đây, tác giả tìm được lối đi trong sáng tác của mình, đó là bút ký và truyện ngắn. Đặc biệt, khi trở thành hội viên Hội Văn học - Nghệ thuật Lào Cai, hội viên Hội Văn học - Nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam, sức viết của Nguyễn Xuân Mẫn càng dồi dào. Ông có nhiều tác phẩm hay về vùng đất đã từng gắn bó trên vùng cao Lào Cai. Trong hơn 10 năm cầm bút, Nguyễn Xuân Mẫn có nhiều tác phẩm được giải thưởng của Hội Văn học - Nghệ thuật Lào Cai, các cuộc thi do Tỉnh ủy, UBND tỉnh phát động.

Tác giả đã cho ra mắt tập truyện ngắn: Trở về quá khứ (xuất bản năm 2008) và tập bút ký Cây lúa vùng cửa thác (xuất bản năm 2009). Mặc dù, tuổi đã khá cao nhưng hiện nay, Nguyễn Xuân Mẫn vẫn lặn lội đi qua nhiều vùng đất để tìm tư liệu mới, tràn đầy hơi thở cuộc sống phục vụ cho những sáng tác của mình.

Nhà hoang (Truyện ngắn)

Sểnh và thằng Phù Thông - em trai nó theo người ta sang bên Trung Quốc thu hoạch chuối thuê. Xấu hổ vì bộ quần áo thêu rất đẹp bị nhựa chuối bám loang lổ, công việc lại vất vả nên Sểnh định bỏ về. Nhìn má cô gái Dao của Việt Nam lúc nào cũng như quả đào sắp chín nhưng làm ăn uể oải, một gã người Trung Quốc nói tiếng Kinh lơ lớ: Mày muống lằng nhiều tiền đi với tao, mỗi tháng không dưới bảy khìn tiền Tàu, lại khôông khổ lố! Chiều hôm ấy, Phù Thông và mấy người nữa đợi mãi không thấy Sểnh ra bến đò mà trời đã tối nên đành phải về.

Một buổi chiều tà ba năm sau, có chiếc xe taxi đỗ giữa bản Lồ Suối Tủng. Mấy người đi hái rau lợn về, tò mò chạy lại xem. Người phụ nữ trên xe bước xuống cười cười vẫy tay chào, nghe tiếng gọi mới biết là Sểnh. Nó mặc chiếc váy ngắn khoe ra cặp đùi trắng nõn to như khúc chuối rừng đã tước bẹ ngoài, tấm áo nó cũn cỡn như mặc nhầm của trẻ con, trơ cái rốn lõm như chén bị sứt. Mọi người tíu tít hỏi nó đi đâu lâu mà chẳng có tin tức. Thay câu trả lời, nó mở ví cho mỗi người một trăm đồng tiền Trung mới cứng, bảo bằng hai trăm nghìn đồng tiền Việt.

Người ta kháo nhau con Sểnh bị bán cho ổ chứa mại dâm tận Côn Minh. Kẻ lại bảo nó lấy lão già người Trung Quốc giàu lắm nên lừa lão vét sạch tiền. Người thì bảo nó đi bán thân nhưng mọi chuyện chẳng ai biết rõ, chỉ có điều bây giờ nó giàu.

Khi Sểnh nói sẽ xây nhà hai tầng thì thằng Phù Thông về chửi toáng lên: Tôi không thèm cái tiền làm gái! Đập tay xuống mặt bàn, con chị vênh mặt: Ba năm tao đi vắng, vợ chồng mày mua được mỗi cái xe máy cũ, nhà vẫn nguyên bố để lại mà sắp đổ rồi. Nếu gió lốc, vợ chồng mày nhanh chân chạy, để mẹ già bị đè chết à? Sớm hôm sau người ta thấy vợ chồng em trai đèo con lên ở nhờ nhà ngoại.

Chỉ mấy tháng, ngôi nhà hai tầng mái bằng nằm chềnh ềnh trên nền cũ thay ngôi nhà xiêu vẹo. Nhiều người nói mỉa: Mái nhà ngửa mới hứng được nhiều tiền! Con Sểnh còn mua giường tủ, bàn ghế sơn bóng lộn rồi còn chở ti vi to như cái chiếu và hai chiếc loa thùng như đôi quan tài dựng đứng góc nhà. Mỗi lần về nó mở nhạc Tây, nhạc Tàu điếc tai cả bản như khoe của với mọi người. Nó còn làm một chuyện mà xưa nay cả Phìn Chải chưa ai làm được, đó là xây mộ cho bố nó. Thằng Phù Thông đứng ngoài nhà xây quát: Người Dao mình chỉ khi nào trong nhà có chuyện không tốt mới động cuốc đến mộ. Nếu chị làm đừng trách tôi! Con Sểnh chửi: Đồ thất hiếu! Tao được hồn bố phù hộ nên phải đền ơn, không cần đến mày!

Chuyện ngôi nhà hai tầng và ngôi mộ ông Phú thọt vừa lắng dần thì người ta lại kháo nhau mỗi lần con Sểnh về nhà là lại có nhiều người đàn bà con gái đến chơi. Họ thì thụt đến và đi, rì rầm bàn với nhau những gì trong cái nhà xây cửa kính kín như bưng ấy bên ngoài không nghe thấy. Nhưng chính những người thề với nó quyết giữ kín mọi chuyện lại giấu đầu hở đuôi. Họ thẽ thọt khoe sẽ cho con gái theo Sểnh sang Trung Quốc làm ăn. Cứ mỗi lần con Sểnh về là cũng có hai ba cô bỏ nhà đi. Công an xã có gọi người nhà lên hỏi thì đều được họ trả lời: Cháu đi làm ăn xa, chưa kịp xin giấy tạm vắng. Một hôm người ta đồn nhau rằng con Sểnh bị bắt quả tang đưa bốn cô gái vượt biên định bán sang Trung Quốc. Cả xã Phìn Chải nhốn nháo như trâu lồng, ngựa phi. Bà Mẩy trên Nậm Giàng bán ba con trâu, đưa tiền cho Sểnh để chạy cho con gái đi làm công nhân điện tử tận Thượng Hải, nhưng ba năm nay tiền mất mà bặt tin con. Cô Díu, chị em họ với Sểnh giao cho nó hai trăm đồng bạc trắng nhờ làm thủ tục xuất cảnh cho con gái sang Trung Quốc học nghề may, nhưng không thấy con về. Mất con, mất bạc, mất trâu... nên người ta kéo đến ngôi nhà hai tầng duy nhất của xã đòi. Chẳng hiểu do trời hành hay ma rừng, ma suối về đòi ăn mà từ ngày được ở nhà tầng, mụ Lở Cói ốm đau liên miên, bao nhiêu thuốc con gái mang về cho uống cũng không khỏi. Đang thiêm thiếp bởi mấy hôm liền bị bệnh không cho ngủ, mụ giật mình nghe những tiếng la hét, tiếng đập cửa thình thình. Thằng Phù Thông phải đứng ra thay chị nó cho người ta khuân đồ đạc bắt nợ. Ngôi nhà hai tầng đã bị tháo hết cánh cửa, dây và bóng điện cũng bị gỡ sạch mà vẫn còn gần hai chục tờ giấy viết tay của chị nó nợ người ta, tính ra tiền hơn một tỷ đồng.  

Con Sểnh không về. Chẳng ai thèm lấy ngôi nhà hai tầng trừ nợ vì sợ xúi quẩy nên rau lang rừng, dây bìm bìm thi nhau bò kín mái và đêm xuống, đàn dơi đuổi muỗi tự do bay vào nhà kêu chí chí.

Tháng 4 năm 2012

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Dấu ấn đổi mới tại Liên hoan Phát thanh toàn quốc lần thứ XVII

Dấu ấn đổi mới tại Liên hoan Phát thanh toàn quốc lần thứ XVII

Lần đầu tiên đưa hạng mục Podcast vào nội dung dự thi, mở rộng các cơ quan báo chí tham gia và có sự góp mặt của giám khảo quốc tế, Liên hoan Phát thanh toàn quốc lần thứ XVII-Quảng Ninh 2026 ghi dấu bước chuyển mạnh mẽ của báo chí phát thanh trong kỷ nguyên số, hướng tới tính chuyên nghiệp, hiện đại và hội nhập.

Giữ "hồn" trang phục bản địa

Giữ "hồn" trang phục bản địa

Trong quá trình phát triển du lịch, việc giữ gìn, phát huy giá trị văn hóa truyền thống đang được các địa phương và ngành chức năng của tỉnh chú trọng thực hiện, trong đó, bảo tồn trang phục các dân tộc thiểu số là nội dung được quan tâm.

Giỗ Tổ Hùng Vương 2026: Khôi phục lại lễ hội dân gian đường phố

Giỗ Tổ Hùng Vương 2026: Khôi phục lại lễ hội dân gian đường phố

Năm 2026, tại lễ Giỗ Tổ Hùng Vương và Tuần Văn hóa - Du lịch đất Tổ năm Bính Ngọ 2026, tỉnh Phú Thọ sẽ khôi phục Lễ hội văn hóa dân gian đường phố, kết nối với chương trình “Sắc màu du lịch” và công diễn các tiết mục xuất sắc tại Liên hoan văn nghệ quần chúng, tạo chuỗi hoạt động văn hóa - nghệ thuật liên hoàn phục vụ nhân dân và du khách.

Các thành viên Câu lạc bộ Minh Tân 3 hội họp, trao đổi kinh nghiệm, kỹ thuật và nét văn hoá đặc sắc của môn thể thao truyền thống bắn nỏ

Giữ lửa văn hóa từ những cánh nỏ

Vào mỗi buổi chiều, sân tập nhỏ của tổ dân phố Minh Tân 3, phường Yên Bái (Lào Cai) lại vang lên tiếng dây nỏ bật mạnh, mũi tên lao vun vút và tiếng cười nói rộn ràng. Từ vài người yêu thích ban đầu, Câu lạc bộ bắn nỏ Minh Tân 3 đã trở thành điểm hẹn văn hóa, góp phần gìn giữ và lan tỏa bản sắc truyền thống của đồng bào các dân tộc miền núi.

Độc đáo nét văn hóa Then của người Giáy

Độc đáo nét văn hóa Then của người Giáy

Trong đời sống văn hóa của đồng bào dân tộc Giáy ở Lào Cai, nghi lễ Then từ lâu đã trở thành một hình thức sinh hoạt văn hóa tâm linh quen thuộc, gắn bó mật thiết với đời sống cộng đồng. Giữa nhịp sống hiện đại, ở nhiều bản làng vùng cao, những thầy Then vẫn miệt mài giữ gìn nét đẹp văn hóa dân gian ấy như gìn giữ một phần hồn cốt của dân tộc mình.

fb yt zl tw