Bằng lăng tha thiết gọi…

LCĐT- Chừng như xuân đã cạn. Dọc bờ kênh xanh mềm mại chảy ngang lòng phố, hàng bằng lăng vừa tím đẫm một góc trời trong veo. Buổi chiều tà, những ngọn gió đầu hạ như đã đắm mình trong hơi mát từ mặt nước, trước khi ùa vào quấn quýt trên cành lá xôn xao. Gió hồn nhiên như trẻ nhỏ tìm bạn, thỏ thẻ với lòng tôi về những xa xôi mùa cũ. Khẽ níu nhịp ngày qua chầm chậm đôi chút, bước chân tôi bỗng dùng dằng, cánh bằng lăng nhỏ nhẹ chạm vai…

Vào những ngày tháng 5, những cây bằng lăng đang khoe sắc, nhuộm tím nhiều tuyến phố dưới nắng hè.
Vào những ngày tháng 5, những cây bằng lăng đang khoe sắc, nhuộm tím nhiều tuyến phố dưới nắng hè.

Sắc tím nao lòng ấy mở ra trong tôi những kín đáo rất đỗi riêng tư. “Ai ngồi mơ bóng người tri kỷ. Vụt qua nhau trong một tiếng chuông trầm”, vài dòng thơ cũ bất chợt len lỏi trong tâm trí, giữa lúc từng hồi chuông đổ vang động cả bóng chiều. Cơn cớ từ đâu những kỷ niệm tình đầu lại mơ hồ hiện ra trước mắt, giữa một mùa hoa vừa chớm nồng nàn?

Tôi giấu mình vào những ưu tư, dường như thinh lặng đang cất tiếng. Lòng bâng quơ tự hỏi, người có còn giữ lại ánh nhìn cũ luênh loang sắc tím, một chiều nao đi giữa sương mờ? Từng gợn mây man mác tựa những áng thơ ai chép lên trời, bóng bằng lăng như vết mực tím loang dài vào giấc mơ diệu vợi. Thời gian trôi, thời gian trôi, những mùa hoa đến hẹn rực rỡ lại phai tàn. Buông và níu, hợp và tan, những dở dang lại khiến lòng người hoài khắc khoải. Người ta thường khao khát lấp đầy những khoảng trống, nhưng chẳng nhận ra vạn vật trên thế gian đều có riêng một giới hạn và đôi khi trái tim cũng cần một điểm dừng, khép lại những vời xa.

Ẩn sau vòng tay của lá, bầy ve thả từng chuỗi thanh âm xao xác gọi mùa. Dường như chúng đã tỏ tường sự hữu hạn của kiếp ve sầu nên say đắm, nồng nhiệt hết mình trong bản xướng ca. Bằng lăng có ngỏ điều chi vào gió, mà những cánh gió như cũng rưng rưng, se sẽ lay nhẹ tà áo mỏng? Tựa hồ hoa cỏ quanh mình cũng có ngôn ngữ, tiếng nói riêng. Một miền hoa tím đến mộng mị như thôi thúc người ta sao không dịu dàng với nhau hơn. Những vân nắng long lanh đan cài phía khung cửa khép hờ, thầm gửi một thông điệp hãy ngoái nhìn những chân phương quanh mình. Tiếng mưa đầu mùa thẻ thọt, rủ rỉ, gọi những thân tình cùng ngồi lại bên nhau, lặng nghe lời chân thật của mỗi con tim đã tự mình vá víu bao vết xước từ đời sống này… Thứ ngôn ngữ ấy vẫn âm thầm gói trong nắng mưa, cây cỏ, chỉ còn đợi ta mở lòng là nghe thấy.

“Một chiều tôi ngồi ru tôi. Nghe đời vọng lại từng hồi điêu linh”. Dưới tán bằng lăng nhuộm tím cả ráng chiều, tôi hướng nhìn về phía những cánh diều đương thong thả bay trên bầu trời thành phố. Bóng nắng lui dần loang loáng những tầng cao xa ngái, tôi bâng quơ nghe mùa về thổn thức sau lưng. Những mùa hoa đi qua, những mùa hoa trở lại, vẫn còn đó bao niềm riêng nồng nàn…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Trao giải Cuộc thi sáng tác tranh cổ động và phát động Cuộc thi sáng tác logo tỉnh Lào Cai

Trao giải Cuộc thi sáng tác tranh cổ động và phát động Cuộc thi sáng tác logo tỉnh Lào Cai

Ngày 28/12, Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật tỉnh tổ chức tổng kết, trao giải Cuộc thi sáng tác tranh cổ động tuyên truyền chào mừng thành công Đại hội đại biểu Đảng bộ tỉnh Lào Cai lần thứ I, nhiệm kỳ 2025 - 2030, hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và phát động Cuộc thi sáng tác biểu trưng (logo) tỉnh Lào Cai.

Những tác phẩm của Huyền My đăng trên Tạp chí Văn nghệ Yên Bái (trước hợp nhất)

Khi Gen Z viết văn

Trong dòng chảy hối hả của kỷ nguyên số, có một thế hệ cầm bút mới đang âm thầm và bền bỉ khẳng định mình. Đó là những bạn trẻ yêu văn chương và muốn thể hiện năng khiếu, đam mê của mình qua sáng tác các tác phẩm.

Đồng hành cùng dòng chảy thời đại

Đồng hành cùng dòng chảy thời đại

Ngày 10/12/1951, nhân dịp khai mạc Triển lãm hội họa tại Chiêm Hóa (tỉnh Tuyên Quang), Bác Hồ đã viết thư gửi các họa sĩ. Trong thư, Bác viết: “Vǎn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận. Anh chị em là chiến sĩ trên mặt trận ấy. Cũng như các chiến sĩ khác, chiến sĩ nghệ thuật có nhiệm vụ nhất định, tức là phụng sự kháng chiến, phụng sự Tổ quốc, phụng sự Nhân dân, trước hết là công, nông, binh”. 

“Giữ lửa” văn chương cho thế hệ trẻ

“Giữ lửa” văn chương cho thế hệ trẻ

Nhà văn Nguyễn Hiền Lương - nguyên Phó Chủ tịch Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Yên Bái (cũ), hiện là Chi hội trưởng Chi hội Thơ tỉnh Lào Cai. Bên cạnh hoạt động sáng tác, ông vẫn miệt mài “giữ lửa” cho những tâm hồn trẻ yêu văn chương bằng việc đồng hành cùng học sinh qua các lớp bồi dưỡng.

Một thời áo lính

Một thời áo lính

Kỷ niệm 36 năm Ngày truyền thống Hội Cựu chiến binh Việt Nam (6/12/1989 - 6/12/2025) là dịp tôn vinh những đóng góp của các cựu chiến binh trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Festival quốc tế Âm nhạc mới Á - Âu 2025: Nơi tôn vinh các tác phẩm khí nhạc mới nhất của các nhạc sĩ Việt Nam và quốc tế

Festival quốc tế Âm nhạc mới Á - Âu 2025: Nơi tôn vinh các tác phẩm khí nhạc mới nhất của các nhạc sĩ Việt Nam và quốc tế

Sau 3 kỳ tổ chức vào năm 2014, 2016, 2018, Hội Nhạc sĩ Việt Nam tiếp tục phối hợp các ban, ngành Trung ương và Hà Nội tổ chức Festival quốc tế Âm nhạc Mới Á - Âu lần thứ IV năm 2025, diễn ra từ ngày 27/11 đến 1/12/2025 tại Hà Nội.

Khi nhà giáo viết văn, làm thơ

Khi nhà giáo viết văn, làm thơ

Dường như có một mối liên hệ đặc biệt giữa sư phạm và nghệ thuật. Ai đó từng nói, mỗi giáo viên cũng là một nghệ sĩ đặc biệt và học sinh chính là những khán giả. Nghề giáo và nghề văn đều làm công việc truyền cảm hứng, qua từng bài giảng hay qua từng trang viết, nhà giáo thắp lên ngọn lửa tình yêu cuộc sống và những giá trị mang ý nghĩa nhân văn trong trái tim mỗi người.

fb yt zl tw