Theo quy định hiện hành, người lao động thuộc diện tham gia BHXH bắt buộc chủ yếu là những người làm việc theo hợp đồng lao động hoặc có quan hệ lao động được xác lập rõ ràng. Trong khi đó, đa số shipper đang hợp tác với các nền tảng số theo hình thức đối tác, không ký hợp đồng lao động nên chưa thuộc nhóm tham gia BHXH bắt buộc.
Thực tế này khiến nhiều shipper đối mặt với nguy cơ thiếu hụt các chế độ an sinh khi gặp rủi ro nghề nghiệp, tai nạn lao động hoặc khi hết tuổi lao động. Dù có thu nhập từ hoạt động giao nhận hàng hóa, không ít người vẫn chưa tham gia BHXH tự nguyện do thu nhập chưa ổn định hoặc chưa có điều kiện đóng góp lâu dài.
Luật BHXH 2024 đã mở rộng thêm một số nhóm đối tượng tham gia BHXH bắt buộc, bao gồm cả người làm việc theo thỏa thuận có trả công, chịu sự quản lý, điều hành và giám sát của một bên, kể cả khi không mang tên hợp đồng lao động. Tuy nhiên, việc xác định mối quan hệ giữa các nền tảng công nghệ và shipper vẫn là vấn đề cần tiếp tục được làm rõ trong quá trình triển khai.
Các chuyên gia lao động cho rằng việc nghiên cứu cơ chế bảo hiểm phù hợp cho lao động nền tảng là cần thiết nhằm thu hẹp khoảng trống an sinh xã hội. Điều này không chỉ giúp bảo vệ quyền lợi của người lao động công nghệ mà còn góp phần mở rộng độ bao phủ của hệ thống BHXH trong bối cảnh nền kinh tế số ngày càng phát triển.
Trong thời gian tới, cùng với sự gia tăng của lực lượng lao động làm việc trên các ứng dụng số, việc hoàn thiện khung pháp lý và chính sách an sinh đối với shipper, tài xế công nghệ được kỳ vọng sẽ trở thành một trong những nội dung trọng tâm trong quá trình phát triển thị trường lao động hiện đại và bền vững.