Đập cánh giữa không trung là bộ phim Việt Nam gây tiếng vang ở nhiều liên hoan phim quốc tế năm nay kể một câu chuyện đầy bạo liệt, u tối về cuộc sống nhưng vẫn mang màu sắc lạc quan và lãng mạn.
Nguyễn Hoàng Điệp là nhà sản xuất của Bi, đừng sợ - tác phẩm độc lập của điện ảnh Việt Nam từng gây chú ý ở các liên hoan phim quốc tế vào năm 2010 và cũng từng tạo nên vô số tranh cãi. Đập cánh giữa không trung là bộ phim đầu tay chị làm đạo diễn và là dự án được ấp ủ trong suốt 5 năm. Cũng giống như con đường của Bi, đừng sợ; Đập cánh giữa không trung đã phải tìm kiếm nguồn tài trợ từ các nhà sản xuất nước ngoài và chật vật trong hành trình đến với khán giả trong nước. Sau khi chu du khắp Venice, Toronto, Kim Mã, Hollywood; Đập cánh giữa không trung có cơ hội được “đập cánh” ở nước nhà trong Liên hoan phim Quốc tế Hà Nội lần thứ 3.
Đập cánh giữa không trung là câu chuyện của Huyền và những người đàn ông xung quanh cô. Họ đến rồi đi, trở về rồi lại biến mất, để lại một cô gái tuổi đời còn chưa tới 20 phải đối mặt với sự bế tắc không lối thoát. Ở lứa tuổi vẫn còn vô tư, mải chơi; chuyện có thai ngoài ý muốn với Huyền khiến mọi thứ xung quanh tối sầm lại, đôi mắt ngây thơ của cô không còn đủ tinh để nhìn rõ trong bóng tối. Đúng lúc cần một chỗ dựa thì người bạn trai của Huyền, vốn cũng chỉ là một cậu bé mới lớn lại mải mê kiếm tiền từ thú vui chọi gà. Dường như cái tin Huyền có bầu cũng là một cú sốc với Tùng, khiến chàng trai trẻ ấy hoang mang, lo sợ không kém bạn gái và chỉ biết chọn cách ra đi, rũ bỏ để khỏi phải suy nghĩ gì.
Huyền giống như một cánh chim đang mê mải đập cánh giữa không trung nhưng chẳng biết phải bay về hướng nào. Bão tố ập tới càng khiến cho chú chim ấy cảm thấy lạc lõng, cô đơn và tiếp tục đập cánh một cách tuyệt vọng cho tới khi toàn thân trở nên trĩu nặng. Huyền mất phương hướng, không biết mình muốn gì. Cô cứ chần chừ giữa việc giữ lại đứa bé hay bỏ đi, để rồi cuối cùng, ngày này qua ngày khác, bụng Huyền cứ thế to dần lên. Khi mà cả thế giới xung quanh sụp đổ, có lẽ việc trút bỏ một gánh nặng nào đó cho bản thân cũng chẳng còn quan trọng nữa. Bộ phim với lối kể ngày này qua ngày khác giống như những trang nhật ký của Huyền - hôm nay có gì xảy ra, ngày hôm sau có gì đặc biệt. Dần dần, người xem bị cuốn vào cái thế giới của những người trẻ hiện đại mà ở đó, ai cũng bị mất phương hướng và mang trong mình một gánh nặng nào đó. Với Huyền, đó là gánh nặng về tương lai, tiền bạc. Ở Tùng là gánh nặng về trách nhiệm. Với Linh là gánh nặng giới tính và với Hoàng là một nỗi ám ảnh kỳ lạ. Cái thế giới trong Đập cánh giữa không trung được xây dựng đầy u ám, bi quan nhưng lại mang tông màu lãng mạn và đậm chất thơ. So với Bi, đừng sợ thì Đập cánh giữa không trung là một tác phẩm dễ xem hơn đối với khán giả đại chúng vì câu chuyện rõ ràng. Về tính hình tượng và cách tạo dựng không khí, bố cục đa lớp nghĩa; Phan Đăng Di vẫn nhỉnh hơn một chút về tay nghề đạo diễn nhưng ở Nguyễn Hoàng Điệp cho thấy một sự mềm mại, tinh tế và hài hước hơn trong lối kể chuyện. Nguyễn Hoàng Điệp dường như cũng là một “cánh chim trong bão” khi suốt 5 năm, chị bôn ba đi nhiều liên hoan phim quốc tế, gặp gỡ và tìm cách thuyết phục từng nhà sản xuất để xin từng khoản kinh phí cho Đập cánh giữa không trung. Chính vì thế mà dự án này còn được đứng tên bởi ba nhà đồng sản xuất đến từ Pháp, Đức, Na Uy. Với thời gian chuẩn bị kỹ và một tư duy điện ảnh cá tính, Hoàng Điệp đã tạo nên một Đập cánh giữa không trung chỉn chu mà chị hoàn toàn có thể tự hào.
Bộ phim cũng có thể coi là một tia sáng lạc quan cho điện ảnh Việt Nam trong thời gian gần đây. Giữa thời buổi các phim hài về đề tài miền Tây Nam Bộ hay phim thương mại nửa vời đang lũng đoạn thị trường phim ảnh trong nước theo thị hiếu số đông, vẫn có một lớp đạo diễn như Phan Đăng Di, Nguyễn Hoàng Điệp không dễ dàng thỏa hiệp và âm thầm “đập cánh” để những câu chuyện của họ vươn xa tới thế giới.