Thêm yêu mảnh đất dưới chân mình

LCĐT - Tôi không nhớ mình đã viết bao nhiêu chữ về những thứ viển vông ở trên đời. Rất ít ngày tôi không viết gì. Viết như một nhu cầu, một thói quen và viết vì mưu cầu cuộc sống. Nhưng cũng có những ngày trống rỗng, tôi không muốn viết, không thể viết. Tôi ngó qua cửa kính, nhìn bầu trời mùa xuân u ám, mưa lạnh. Phía xa xa những ngôi nhà hiện lên sau hàng xoan khẳng khiu, trơ trụi. Tôi chợt thấy nó cũng đẹp đấy chứ, một nét đẹp buồn. Tôi thuộc tuýp người trầm lặng, thích ở một mình, nên cửa nhà thường hay đóng lại. Nhưng trong thế giới một mình đó tôi lại thường viễn tưởng xa xôi. Mỗi khi ngắm một bức ảnh đẹp nào đó tôi lại ước gì mình đang được đứng ngay ở đó.

Một vùng đất phủ đầy tuyết trắng, trên hàng cây từng chùm quả chín đỏ đẹp như cổ tích. Một mái nhà nằm bên bờ hồ, con đường mòn như dải lụa uốn quanh thung lũng xanh mướt cỏ đẹp đến mơ hồ. Một ngôi làng cổ đầy hoa nằm ngay bên bờ sông, những con thuyền cập bến mang theo dấu chân của du khách khắp nơi tìm đến. Tôi mê đắm trước cảnh sắc xứ người. Đã có lúc tim tôi thắt lại khi nghĩ rằng cả đời mình chắc sẽ không có cơ hội được đặt chân đến những vùng đất ấy. Tôi tự trách mình đã phung phí tuổi trẻ vì những điều không đáng. Đã để quá nhiều thứ ghìm bước chân khát khao bay nhảy của mình. Bây giờ tôi đã trở thành người mẹ của những đứa con. Vùng trời của tôi là góc bếp, xó nhà vang tiếng con cười vui vào ngày khỏe mạnh, khóc lóc mè nheo trong những ngày đau ốm.

Có một điều kỳ lạ là ban ngày ta hay nghĩ đến nhiều vùng đất xa xôi nào đó, nhưng trong mỗi giấc mơ lại thường chỉ có nơi duy nhất hiện về. Đó là vùng đất của ký ức với ngôi nhà cũ, mảnh vườn xưa và con đường thơ ấu. Khi đó, chúng ta còn là những đứa trẻ đen nhẻm, tha thiết với mọi thứ xung quanh. Thế giới của chúng ta lúc đó là cánh đồng trước mắt, khu rừng sau nhà, tôm tép dưới con mương nhỏ quanh năm róc rách. Chúng ta hạnh phúc bởi những điều bình dị nhất: một xâu muỗm béo, túi quả mâm xôi đỏ lịm trên tay, mấy con dế đồng bị nhốt trong chai nhựa đang sục sạo tìm đường thoát thân… Không có xó xỉnh nào, ngõ ngách nào mà chúng ta không tìm tòi, khám phá. Chúng ta khi ấy còn chưa kịp viễn tưởng xa xôi. Thấy cuộc sống xung quanh có quá nhiều điều cần khám phá. Yêu cỏ cây hoa lá, những con vật nhỏ, hòn sỏi ven đường. Một tình yêu căng tràn, tuyệt đối. Khác với chúng ta của bây giờ, không yêu nổi con đường trước mặt, tán xanh kề bên. Lười biếng và hoài nghi ngay cả những thứ gần gũi nhất.

Tôi về vùng đất bên sông này sống cũng đã mấy năm. Hằng ngày chỉ quanh quẩn mỗi con đường đưa con đến trường, đi chợ, vài nơi hay mua sắm. Cánh đồng trước nhà chỉ cần băng qua đường là tới. Con tôi từng chạy sang thả diều mỗi buổi chiều mùa hè. Chồng tôi thường mang về từ đó vài nắm rau má, tàu bay hay mấy ngọn rau mơ mọc trên hàng rào một thửa ruộng cấy cỏ ngọt cho bò nào đó. Tôi hay đứng trên sân thượng ngó đàn chim sẻ, cò trắng bay đầy trên cánh đồng. Ngó đàn bò thong thả gặm cỏ mỗi ngày. Nhưng tôi chưa từng bước chân băng qua đường để có thể đứng trên cánh đồng, chạm vào rơm rạ. Ta cứ mải mường tượng về một vùng đất xa xôi nào đó. Mà đâu biết rằng nếu ta đang ở đó chắc gì đã yêu nổi cái lạnh giá của vùng trời tuyết trắng. Chắc gì đã thấy thích vùng đất ẩm ướt mưa, những đồi cỏ trải dài lặng im, những ngọn núi cô đơn không tiếng vọng. Chúng ta thường thấy cỏ phía bên kia đồi xanh hơn, cát của bờ bên kia sông lấp lánh. Mà quên mất sự ấm áp lan tỏa dần dưới dấu chân nơi mà ta đang đứng…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Dấu ấn đổi mới tại Liên hoan Phát thanh toàn quốc lần thứ XVII

Dấu ấn đổi mới tại Liên hoan Phát thanh toàn quốc lần thứ XVII

Lần đầu tiên đưa hạng mục Podcast vào nội dung dự thi, mở rộng các cơ quan báo chí tham gia và có sự góp mặt của giám khảo quốc tế, Liên hoan Phát thanh toàn quốc lần thứ XVII-Quảng Ninh 2026 ghi dấu bước chuyển mạnh mẽ của báo chí phát thanh trong kỷ nguyên số, hướng tới tính chuyên nghiệp, hiện đại và hội nhập.

Giữ "hồn" trang phục bản địa

Giữ "hồn" trang phục bản địa

Trong quá trình phát triển du lịch, việc giữ gìn, phát huy giá trị văn hóa truyền thống đang được các địa phương và ngành chức năng của tỉnh chú trọng thực hiện, trong đó, bảo tồn trang phục các dân tộc thiểu số là nội dung được quan tâm.

Giỗ Tổ Hùng Vương 2026: Khôi phục lại lễ hội dân gian đường phố

Giỗ Tổ Hùng Vương 2026: Khôi phục lại lễ hội dân gian đường phố

Năm 2026, tại lễ Giỗ Tổ Hùng Vương và Tuần Văn hóa - Du lịch đất Tổ năm Bính Ngọ 2026, tỉnh Phú Thọ sẽ khôi phục Lễ hội văn hóa dân gian đường phố, kết nối với chương trình “Sắc màu du lịch” và công diễn các tiết mục xuất sắc tại Liên hoan văn nghệ quần chúng, tạo chuỗi hoạt động văn hóa - nghệ thuật liên hoàn phục vụ nhân dân và du khách.

Các thành viên Câu lạc bộ Minh Tân 3 hội họp, trao đổi kinh nghiệm, kỹ thuật và nét văn hoá đặc sắc của môn thể thao truyền thống bắn nỏ

Giữ lửa văn hóa từ những cánh nỏ

Vào mỗi buổi chiều, sân tập nhỏ của tổ dân phố Minh Tân 3, phường Yên Bái (Lào Cai) lại vang lên tiếng dây nỏ bật mạnh, mũi tên lao vun vút và tiếng cười nói rộn ràng. Từ vài người yêu thích ban đầu, Câu lạc bộ bắn nỏ Minh Tân 3 đã trở thành điểm hẹn văn hóa, góp phần gìn giữ và lan tỏa bản sắc truyền thống của đồng bào các dân tộc miền núi.

fb yt zl tw