Khoảng trời quê ngoại

Đi qua những vội vã, xô bồ, tấp nập, người ta lại muốn tìm về chốn bình yên để nương náu cảm xúc, tìm cho mình những ký ức dịu êm của những ngày còn chưa vội vã.

Khoảng trời bình yên trong tôi là những tháng ngày tuổi thơ nơi quê ngoại. Nơi ấy có những đồng lúa trổ bông trĩu nặng dưới ánh hoàng hôn quê, có tiếng sáo diều vi vút và những chú trâu béo núc ních nằm thảnh thơi bên lũy tre. Tuổi thơ tôi là những buổi chạy nhảy khắp đồng quê, đuổi theo lũ cào cào, châu chấu, mồ hôi mướt mải nhưng vẫn không quên hít hà hương lúa mới.

Nhớ những ngày chạy theo cậu đi kéo vó, người lấm lem bùn đất, nhưng vẫn hào hứng mong chờ mỗi lần cất vó xem "chiến lợi phẩm" của cậu. Có cá, có tôm, to có, nhỏ có nhảy tanh tách trong vó. Vậy là chiều về thể nào tôi cũng được cậu đãi một bữa thịnh soạn.

Ảnh minh họa: baolongan.vn

Ảnh minh họa: baolongan.vn

Ký ức tuổi thơ tôi còn có những tháng ngày êm đềm bên bà ngoại, bên những bữa cơm đạm bạc mà sao khắc ghi vào tâm trí, để khi lớn lên rồi, tôi vẫn không sao quên được cái vị ngon ngọt, mát lành của những bữa cơm ấy.

Ngoại tôi khéo lắm, kiểu gì cũng lo cho chúng tôi được bữa ăn trọn vẹn. Khi được gửi về quê với ngoại, những bữa cơm tuổi thơ không có thật nhiều món như bây giờ, chỉ là bát canh suông, vài con tép, vài con cá khô hay vài miếng đậu phụ, ấy thế mà qua bàn tay của ngoại, hương vị ấy theo tôi tới khi tóc đã điểm sương.

Tôi thường hay tìm về khoảng ký ức khi ở cùng với ngoại. Những bữa cơm với ngoại trên manh chiếu trước hiên nhà, ngoại có gì cũng gắp cho tôi, vừa gắp, ngoại vừa luôn miệng “ăn đi con!”. Ngoại biết tôi phải xa quê, xa bố mẹ nên có lẽ ngoại chiều tôi hơn hẳn các em con các cậu, các dì. Có củ khoai, củ sắn vùi, ngoại cũng luôn dành phần cho tôi trước.

Sau này đi học đại học rồi, chị em tôi vẫn hay đạp xe về quê. Lúc thì dì cho vài củ khoai tây, lúc thì cậu lại cho vài con cá, vài cân gạo, ấy thế mà giúp chị em tôi vượt qua bao khó khăn, thiếu thốn, “nuôi lớn” cả miền ký ức quê ngoại trong tôi.

Hương quê dịu ngọt khiến người ta càng sống trong bận rộn lại càng khắc khoải muốn tìm về. Ở đó là cả khoảng trời yên bình với những ruộng lúa xanh mướt mà lúc lúa trổ bông thì cả một vùng quê nhuộm màu vàng óng.

Chiều quê hương lúa theo khói lam chiều trở thành hương quê trong tâm trí, bao năm xa quê nhưng mỗi lần nhìn thấy những cánh đồng bát ngát thì hương quê lại quay trở về len lỏi trong “ngõ ngách” của ký ức. Ta chợt nhận ra, những năm tháng tuổi thơ chính là trạm dừng chân bình yên trong mỗi con người...

Theo Báo Quân đội nhân dân

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Giữ gìn bản sắc văn hóa Tày giữa nhịp sống mới

Giữ gìn bản sắc văn hóa Tày giữa nhịp sống mới

Giữa dòng chảy không ngừng của đời sống hiện đại, khi những giá trị mới len sâu vào từng bản làng vùng cao, câu chuyện giữ gìn bản sắc văn hóa truyền thống không còn là vấn đề của riêng một cộng đồng, mà trở thành mối quan tâm chung trong hành trình phát triển bền vững.

Khai thác nguồn lực văn hóa dân tộc thiểu số

Khai thác nguồn lực văn hóa dân tộc thiểu số

Sau sắp xếp đơn vị hành chính, trên nền tảng nguồn lực di sản được bổ sung và không gian văn hóa giàu bản sắc, các địa phương kết hợp hài hòa giữa bảo tồn và khai thác giá trị truyền thống, từng bước hình thành các sản phẩm công nghiệp văn hóa phục vụ phát triển du lịch.

Nơi gắn kết âm nhạc và sẻ chia

Nơi gắn kết âm nhạc và sẻ chia

Mỗi tuần hai buổi, tại một quán cà phê nhỏ ở phường Yên Bái, những người có chung niềm đam mê nghệ thuật lại tụ họp. Họ cùng nhau hát, cùng đàn và chia sẻ tình yêu âm nhạc qua từng giai điệu. Không sân khấu lớn, không ánh đèn rực rỡ, nhưng chính sự giản dị ấy đã tạo nên một không gian nghệ thuật gần gũi, ấm áp. Đây cũng là nơi sinh hoạt quen thuộc của các thành viên Câu lạc bộ Nghệ thuật Tre Xanh, những con người đến với âm nhạc bằng tất cả niềm đam mê và tinh thần gắn kết.

Giữ gìn những nét hoa văn

Giữ gìn những nét hoa văn

Đan lát là một trong những nghề thủ công truyền thống của đồng bào Thái, tạo ra các sản phẩm không chỉ có giá trị sử dụng mà còn mang đậm giá trị thẩm mỹ, văn hóa. Dù nghề đan lát thủ công không còn phát triển mạnh như trước, nhưng ở vùng văn hoá Mường Lò vẫn có những người đang âm thầm gìn giữ, trao truyền nét văn hoá độc đáo này cho thế hệ trẻ.

Trồng quế mừng trẻ ra đời - phong tục đẹp của người Dao Văn Yên

Trồng quế mừng trẻ ra đời - phong tục đẹp của người Dao Văn Yên

Giữa vùng quế Văn Yên, nơi hương quế nồng nàn quyện vào từng hơi thở của núi rừng, người Dao vẫn gìn giữ phong tục đầy tính nhân văn: Trồng quế mừng trẻ ra đời. Đó không chỉ là cách họ chào đón sinh linh bé nhỏ, mà còn là lời gửi gắm tương lai vào “đất mẹ”, là sợi dây kết nối giữa các thế hệ.

Giữ bản sắc, thêm sinh kế

Giữ bản sắc, thêm sinh kế

Nhiều năm qua, chị Làng Thị Quê và nhóm phụ nữ ở thôn Bản Noỏng, xã Văn Bàn đã cùng nhau giữ nghề may thêu thổ cẩm truyền thống. Mô hình không chỉ giúp bảo tồn bản sắc của người Tày ở Văn Bàn mà còn đưa sản phẩm thổ cẩm đi khắp thị trường trong và ngoài tỉnh, tạo việc làm thường xuyên cho 7 lao động với mức thu nhập từ 6 - 7 triệu đồng/người/tháng.

Sôi nổi Ngày hội sách và văn hóa đọc trong hệ thống thư viện và nhà văn hóa trên địa bàn tỉnh

Sôi nổi Ngày hội sách và văn hóa đọc trong hệ thống thư viện và nhà văn hóa trên địa bàn tỉnh

Sáng 20/4, Trung tâm Văn hóa, Nghệ thuật, Thể thao tỉnh Lào Cai phối hợp với Trường THPT số 3 Bảo Thắng (xã Phong Hải) tổ chức Ngày hội Sách và Văn hóa đọc năm 2026 trong hệ thống thư viện và nhà văn hóa trên địa bàn tỉnh với chủ đề "Văn hóa đọc - Nền tảng tri thức cho xã hội học tập và phát triển bền vững".

Xòe Thái - niềm tự hào lan tỏa

Xòe Thái - niềm tự hào lan tỏa

Mỗi dịp tham gia trình diễn tại các chương trình, sự kiện văn hóa, lễ hội ở các tỉnh, thành phố trong nước đều là cơ hội để các nghệ nhân, diễn viên quần chúng ở Mường Lò tự hào giới thiệu, lan tỏa vẻ đẹp của điệu xòe nói riêng và bản sắc văn hóa vùng Mường Lò nói chung đến bạn bè ngoài tỉnh.

fb yt zl tw