“Vì sao lại chia xa… vì sao chẳng mãi mãi”

LCĐT - Những năm 90, khi đó tôi nhỏ xíu, gia đình tôi chuyển từ miền xuôi lên Lào Cai lập nghiệp. Trong ký ức bộn bề ngày xưa ấy, tôi nhớ ngày học cấp 2, cấp 3, nhà trường bắt đầu phân luồng, hướng nghiệp, chúng bạn đứa thích làm hướng dẫn viên du lịch, đứa thì thích làm tiếp viên hàng không để đi khắp bốn bể, năm châu, riêng tôi lại thích cuộc sống bình yên của thành phố nhỏ, nên chọn ngành giáo dục, mong ước sau này về dạy học gần gia đình.

Vậy nhưng duyên trời định, tốt nghiệp đại học, tôi học lên cao học rồi gắn bó với Hà Nội. Cô giáo trẻ khởi nghiệp, rồi cả cuộc sống gia đình nhỏ nơi Thủ đô khiến tôi lúc nào cũng như con thoi giữa một guồng quay lớn. Em trai tôi tốt nghiệp đại học ra trường cũng đi làm ở một sư đoàn thuộc Quân khu 2, thành thử nhà cửa chỉ có bố mẹ tôi ở. Nhiều lúc rảnh rỗi ngắm những tấm ảnh ngày xưa cũ mà nhớ, nhớ bố, nhớ mẹ, nhớ khoảng trời đầy ắp kỷ niệm. Nhưng rồi sau những lúc lặng lòng, nhịp sống lại cứ thế chảy trôi, nhiều lắm cũng mỗi năm đôi lần tôi về thăm nhà.

“Vì sao lại chia xa… vì sao chẳng mãi mãi” ảnh 1
Bao yêu thương xin gửi lại ngày xa.

Cách đây 3 tháng, mẹ gọi điện cho tôi nói bố mẹ tính bán nhà về quê ở cho gần họ hàng và gần hai chị em tôi. Quê tôi ở Hà Tây cũ, nghĩ đến chuyện mỗi lần nhớ mẹ chỉ cần chạy ù đôi tiếng đồng hồ mà tôi mừng rơn, nhưng rồi nghĩ sẽ bán căn nhà ở Lào Cai, tôi thấy lòng hụt hẫng. Bán nhà đi có nghĩa tôi đâu còn chốn đi về nơi ấy. Bán nhà đi cũng có nghĩa mỗi khi ai đó hỏi, tôi đâu có thể nói: “Em là người Lào Cai!”. Mảnh đất xinh đẹp ấy đã nuôi dưỡng cả tuổi thơ và thanh xuân tôi tươi đẹp biết nhường nào!

Nghe mẹ gọi điện, tôi muốn ào ngay về khung trời kỷ niệm để được vỗ về, ấp iu, như sợ để lâu nó sẽ tuột khỏi tay mình. Nhưng khi đó mới bước vào đầu năm học, công việc bộn bề lại thêm dịch bệnh căng thẳng nên tôi chưa thể về thăm. Sau đó vài lần trong các cuộc điện về, mẹ vẫn kể chưa bán được nhà vì năm nay dịch bệnh nên giá cả thấp, chưa được giá, nên mẹ chưa bán. Chẳng hiểu sao tôi cũng có ý lừng chừng, có lúc còn bảo mẹ cứ thư thư ra tết bán, xem có được giá hơn không. Thực tình nói ra câu ấy tôi đâu có nghĩ đến giá cả gì, mà chỉ định sẽ đón một cái tết nữa cùng gia đình tại mảnh đất dấu yêu như một lời tri ân, tạm biệt cho vẹn tròn.

Ấy vậy mà đùng một cái, cách đây 1 tuần, mẹ gọi điện báo tin mẹ đã bán được nhà. Tôi như chết lặng, không còn thời gian nữa rồi, phải về ngay thôi. Ngồi trên chuyến xe nhanh “chạy suốt” mà lòng tôi như lửa đốt.

Tôi về đúng hôm mẹ tổ chức bữa cơm chia tay bà con hàng xóm trước ngày về quê. 28 năm gắn bó, nên các bác, các cô, các chú vốn là “người dưng” nhưng như anh em ruột. Ai cũng nói chúc mừng bố mẹ tôi cả một đời “tha hương” nay cũng được về quê cha, đất tổ an cư, nhưng trong giọng tràn đầy xúc cảm bùi ngùi, luyến tiếc. Mấy bà, mấy cô mau nước mắt còn sụt sùi khiến mẹ tôi khóc theo. Tôi cũng trốn vào phòng dấm dứt. Lòng cứ ngổn ngang: Sao cứ phải chia xa, sao không là mãi mãi!

Tôi sẽ nhớ lắm, nhớ từng tháng, từng ngày xưa ấy với bao câu chuyện buồn, vui của tôi, của những người tôi yêu thương. Kỷ niệm như những thước phim quay chậm chảy tràn trong trí nhớ. Tôi nhớ những ngày cùng đứa bạn thân đạp chiếc xe cà tàng đi học dọc đường Hoàng Liên ngày giá rét mà trên cánh mũi vẫn lấm tấm mồ hôi. Nhớ những buổi trưa hè phụ mẹ đi bán hàng ở cửa khẩu dưới cái nắng “cháy da, cháy thịt”. Nhớ những ngày cùng lũ bạn đùa nghịch bên bờ sông Hồng lộng gió. Nhớ những người bạn đã cùng tôi đi qua bao mùa mưa nắng, nhớ thầy cô, nhớ sân trường, cửa lớp, nhớ cả những người tôi không thân, không quen nhưng đều là người Lào Cai.

Chuẩn bị cho chuyến “hồi hương” nên bao đồ đạc, mẹ đã dọn đi cả, căn phòng trống hoác mà sao tôi thấy bí bức và ngột ngạt quá chừng. Tôi mở toang cửa sổ, gió từ ngoài bờ sông Hồng thổi vào lồng lộng. Ngắm dòng sông với những nhịp nước chảy xuôi chợt thấy dòng đời cũng như dòng sông vậy, đã trôi đi có trở lại bao giờ, dẫu ta có nhớ thương, có gào khóc cũng chỉ là vô vọng!

Tôi lấy xe phóng ào qua những góc thân quen, đây đường Nhạc Sơn, nhánh 5, Cốc Lếu, kia Hồng Hà, cầu Cốc Lếu, Phố Mới… Tạm biệt Lào Cai! Tạm biệt tuổi thơ tôi, thanh xuân tôi, hãy mãi bình yên nhé! Tôi sẽ mãi lưu bên những vùng ký ức đẹp!

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Độc đáo trang phục người Xá Phó ở Lào Cai

Độc đáo trang phục người Xá Phó ở Lào Cai

Cộng đồng người Xá Phó (một nhóm thuộc dân tộc Phù Lá) sinh sống ở những vùng núi cao như xã Mường Bo (tỉnh Lào Cai). Đến nay, người Xá Phó vẫn còn gìn giữ được nét đẹp trong trang phục truyền thống, tạo nên bản sắc văn hóa độc đáo.

"Gánh” lộc trời sáng mùng Một

"Gánh” lộc trời sáng mùng Một

Tết cổ truyền của người Khơ Mú được gọi là “Mạ chiêngz” với nhiều phong tục, tập quán riêng biệt làm nên bản sắc độc đáo của dân tộc này. Những phong tục, tập quán của người Khơ Mú mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc, được người dân gìn giữ và bảo tồn, trong đó tục lấy nước đầu năm mới là một tục lệ đặc sắc có từ lâu đời.

Sẵn sàng cho Lễ hội Đền Ken năm 2026

Sẵn sàng cho Lễ hội Đền Ken năm 2026

Trong không khí những ngày đầu xuân Bính Ngọ, xã Chiềng Ken đang khẩn trương hoàn tất các phần việc phục vụ tổ chức Lễ hội Đền Ken năm 2026. Công tác chuẩn bị được triển khai đồng bộ từ hạ tầng, nội dung chương trình đến phương án đảm bảo an ninh, trật tự.

Xu hướng lì xì online ngày Tết

Xu hướng lì xì online ngày Tết

Giữa nhịp sống hiện đại và làn sóng chuyển đổi số mạnh mẽ, phong tục lì xì đầu năm - nét đẹp văn hóa truyền thống của người Việt đang khoác lên mình “chiếc áo mới”. Lì xì online dần trở thành lựa chọn quen thuộc của nhiều người dân Lào Cai, đặc biệt là giới trẻ.

Độc đáo phong tục Tết của người Dao tuyển

Độc đáo phong tục Tết của người Dao tuyển

Người Dao tuyển sinh sống ở các xã Bát Xát, Bảo Thắng, Bảo Yên, Mường Khương, Bắc Hà và phường Lào Cai. Đồng bào có nghi lễ đón Tết độc đáo và các sinh hoạt văn hóa dân gian giàu tính nghệ thuật, nhân văn và tính giáo dục.

"Dán giấy đỏ" - Dấu ấn tâm linh của người Mông

"Dán giấy đỏ" - Dấu ấn tâm linh của người Mông

Trong kho tàng văn hóa truyền thống của đồng bào dân tộc Mông có những phong tục được gìn giữ qua nhiều thế hệ như “sợi dây” bền chặt kết nối con người với tổ tiên và thế giới tâm linh. Trong đó, tục dán giấy đỏ vào dịp Tết cổ truyền là nghi lễ mang ý nghĩa thiêng liêng, gửi gắm ước vọng về năm mới bình an, may mắn và đủ đầy.

Xách nước rước may vào nhà

Xách nước rước may vào nhà

Giao thừa Tết Bính Ngọ 2026... khi đất trời giao hòa trong vũ điệu mùa xuân, khi pháo hoa bừng sáng góc phố, thắp lên niềm hân hoan trên khắp mọi miền Tổ quốc, ở cao nguyên trắng Bắc Hà, mùa xuân mới cũng dịu dàng gõ cửa từng nếp nhà.

Lì xì Tết - Giữ hồn xưa trong nhịp sống nay

Lì xì Tết - Giữ hồn xưa trong nhịp sống nay

Mỗi độ xuân về, khi không khí đoàn viên lan tỏa trong từng mái nhà, những phong bao lì xì đỏ thắm lại được nâng niu trao tay như một nét văn hóa thân thương. Đó không chỉ là món quà đầu năm, mà còn là lời chúc bình an, là cách các thế hệ trong gia đình gửi gắm yêu thương và tiếp nối những giá trị truyền thống bền lâu.

Cam Đường- Bật sức trẻ chào năm mới

Cam Đường - sức trẻ chào năm mới

Một sức trẻ ngập tràn trong mùa xuân hy vọng, thông điệp đã được gửi gắm trong chương trình Cam Đường Countdown party 2026, diễn ra tại quảng trường phường Cam Đường, tỉnh Lào Cai.

Sắc xuân Mường Lò

Sắc xuân Mường Lò

Mường Lò - nơi người Thái đã cư trú từ bao đời, mỗi độ xuân về, trong sắc hoa đào mận bung nở, lại bừng lên một sắc xuân rất riêng.

Bảo Thắng tưng bừng chào Xuân

Bảo Thắng tưng bừng chào Xuân

Hòa chung không khí đón mừng năm mới Bính Ngọ 2026, tối 16/2 (tức ngày 29 tháng Chạp năm Ất Tỵ 2025), UBND xã Bảo Thắng tưng bừng tổ chức chương trình nghệ thuật “Mừng Đảng quang vinh – Mừng Xuân Bính Ngọ 2026”.

Đầu năm xông đất nghệ sĩ tuổi Ngọ

Đầu năm xông đất nghệ sĩ tuổi Ngọ

Theo quan niệm dân gian, người tuổi Ngọ thường quý trọng tự do, năng động và tràn đầy năng lượng. Với những văn nghệ sĩ tuổi Ngọ, họ luôn có chất rất riêng. Trong thời khắc đất trời sang xuân, mỗi nghệ sĩ mang một hy vọng, ước mơ về năm mới, nhưng điểm chung giữa những thế hệ là được cống hiến hết mình cho nghệ thuật.

Độc đáo phong tục thờ mía ngày Tết

Độc đáo phong tục thờ mía ngày Tết

Trong tâm thức của người Tày xã Lâm Thượng, Tết Nguyên đán không chỉ là dịp đoàn viên mà còn là thời điểm thiêng liêng để kết nối giữa thế giới thực tại và cội nguồn tiên tổ. Hình ảnh hai cây mía vươn cao hai bên bàn thờ đã trở thành biểu tượng văn hóa đặc trưng, mang đậm triết lý nhân sinh và lòng hiếu thảo của người dân miền sơn cước.

Giữ hồn Tết cổ truyền trong đời sống hiện đại

Giữ hồn Tết cổ truyền trong đời sống hiện đại

Giữa nhịp sống hiện đại đang len lỏi từng góc phố, từng nếp nhà, không khí Tết ùa về bằng những điều rất đỗi thân quen. Ở Lào Cai, có những gia đình vẫn giữ gìn phong tục, nếp sống truyền thống như cách gìn giữ hồn cốt Tết cổ truyền của dân tộc.

Bếp lửa của người Tày

Bếp lửa của người Tày

Mùa đông giá lạnh, thật thú vị khi được ngồi bên bếp lửa sưởi ấm, uống trà, nướng ngô… Những ngày cuối đông, chúng tôi có dịp về bản ở vùng cao Lào Cai, nghe người già kể chuyện xưa, về nét văn hóa độc đáo giàu bản sắc trong “miền thiêng” không gian nhà sàn truyền thống dân tộc Tày.

fb yt zl tw