Cái quý nhất là cuộc sống và danh dự

1. “Cái quý nhất của con người là cuộc sống và danh dự sống, bởi đời người chỉ sống có 1 lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí; để khỏi hổ thẹn vì những việc làm ty tiện, đớn hèn, cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời - sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, giải phóng con người, mang lại hạnh phúc cho Nhân dân!”.

Đó là đoạn văn được Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trích dẫn từ cuốn sách “Thép đã tôi thế đấy” trong bài phát biểu nhân ngày lễ đồng chí được nhận Huy hiệu 55 tuổi Đảng, tổ chức ngày 2/2/2023.

“Thép đã tôi thế đấy” là cuốn tiểu thuyết được coi như tự truyện của nhà văn Nikolai Ostrovsky. Sinh năm 1904, lớn lên đúng thời kỳ bão táp Cách mạng tháng Mười Nga, 15 tuổi, ông đã tham gia chiến đấu, xung phong trong làn mưa đạn, trong gió lạnh tuyết băng, chống bọn phản động, dù bị thương cũng không chịu rời trận tuyến, lâm bệnh thương hàn nặng vẫn ở lại trên công trường xây dựng đường sắt. Những năm tháng chiến tranh và lao động cống hiến khắc nghiệt đã hủy hoại sức khỏe, khiến năm 23 tuổi, ông bị bại liệt toàn thân; năm 24 tuổi, ông mù cả hai mắt.

Vô cùng tuyệt vọng, có lúc ông đã định tự tử để kết liễu đời mình, nhưng sau cùng, tinh thần người cộng sản trẻ tuổi nhất định sống có ích cho đến hơi thở cuối cùng đã khiến ông nảy ý định phải tiếp tục cuộc chiến đấu mới trên mặt trận văn học. Cây bút đã thay cây súng trong tay ông, để kể lại cuộc đời trai trẻ, tuy ngắn ngủi nhưng vô cùng vinh quang của chính ông. Năm 1932, trải qua biết bao khó khăn, mệt mỏi và đau đớn về thể xác, ông đã viết xong cuốn tiểu thuyết mang vóc dáng tự truyện, trong đó Pa-ven Koóc-xa-ghin là hóa thân của tác giả.

“Thép đã tôi thế đấy” từng được coi là thánh kinh mới của thế hệ thanh nhiên Xô Viết, là cuốn sách gối đầu giường của bao thế hệ thanh niên Việt Nam, kể từ Lý Tự Trọng, người thanh niên Cộng sản Việt Nam đầu tiên, tới hàng triệu thanh niên trong cách mạng và kháng chiến.

Đoạn văn thể hiện nhân sinh quan cộng sản cao đẹp này đã được nhiều bạn trẻ trên khắp thế giới thuộc lòng và lấy làm châm ngôn sống, phương châm sống của đời mình.

2. Nhân dân ta vốn có truyền thống yêu quý cuộc sống và trọng danh dự. Người là hoa của đất. Người làm ra của, của không làm ra người. Người còn, của còn. Danh dự quý hơn vàng. Tốt danh hơn lành áo. Danh thơm còn mãi, tiếng xấu lưu truyền. Tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa. Hổ chết để da, người chết để tiếng.

“Thép đã tôi thế đấy” ra đời năm 1935. Tháng 7/1938, Tố Hữu viết: “Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ. Mặt trời chân lý chói qua tim”. Nhà thơ đã thể hiện niềm vui sướng, say mê không thể kìm nổi của mình khi nhận ra lẽ sống mới, sống với lý tưởng dâng hiến cho cách mạng của người cộng sản.

Ngày nay, đọc đoạn văn trích trong “Thép đã tôi thế đấy” không thể không nhớ tới những câu thơ của nhà thơ Thanh Thảo: “Chúng tôi đi không tiếc đời mình. Nhưng tuổi hai mươi làm sao không tiếc. Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc”. Mấy câu thơ giản dị mà xúc động ấy chính là tiếng nói con tim của thế hệ thanh niên Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

3. Trong hoàn cảnh hiện tại, việc nhắc lại đoạn văn thể hiện nhân sinh quan cao quý của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng có ý nghĩa thời sự, kịp thời, nhất là trong những ngày này, khi một số vụ đại án bị phát hiện, chứng tỏ sự tha hóa về chính trị, lý tưởng, đạo đức, lối sống có dấu hiệu nghiêm trọng trong không ít cán bộ, đảng viên có chức quyền.

Đời người sống chỉ có 1 một lần. Không những thế, nhân sinh bách tuế vi kỳ, trăm năm là hạn, đời người sống được trăm năm là kiệt cùng. Cuộc sống vì có hạn nên càng quý giá. Quý giá nên con người sống luôn có 3 điều ước ao: Một là khỏe mạnh, sống lâu, hai là sống đầy đủ, sung túc về mặt vật chất, ba là được sống trong danh dự, trong sự mãn nguyện về tinh thần, tức là được hưởng sự vui vẻ, yêu thương, mến mộ và kính trọng của họ hàng gia tộc, bạn bè và cộng đồng.

Trong 3 điều ấy thì điều thứ 3 xem ra là quan trọng nhất. Quan trọng vì đó là cái yếu tố nói nên cái giá trị làm người. Cho nên, dẫu gia sản có đến ba dẫy bảy tòa thì khi chết cũng có mang đi được đâu! Thêm nữa, tiền bạc mất đi có thể kiếm lại được, còn danh dự một khi đã mất đi thì coi như mất hết, chỉ còn là những ô danh để người đời mai mỉa.                             

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Những bí thư chi bộ "7 dám, 3 hơn"

Những bí thư chi bộ "7 dám, 3 hơn"

Mang nhiệt huyết, trách nhiệm với Đảng, với Nhân dân, đội ngũ bí thư chi bộ ở Lào Cai đang trở thành những “hạt nhân” quan trọng trong phát triển kinh tế - xã hội ở cơ sở. Với tinh thần “7 dám, 3 hơn” - dám nghĩ, dám nói, dám làm, dám chịu trách nhiệm, dám đổi mới sáng tạo, dám đương đầu với khó khăn, thử thách, dám hành động vì lợi ích chung; quyết liệt hơn, linh hoạt hơn, hiệu quả hơn - họ là người lãnh đạo, là người truyền cảm hứng, dẫn dắt cộng đồng vượt qua khó khăn, vươn lên phát triển.

Giải bài toán thiếu cán bộ chuyên môn ở cơ sở

Giải bài toán thiếu cán bộ chuyên môn ở cơ sở

Sau sáp nhập, mô hình chính quyền địa phương hai cấp tại tỉnh Lào Cai vận hành theo hướng tinh gọn, giảm số lượng đầu mối, tăng hiệu lực, hiệu quả quản lý. Tuy nhiên, thực tế triển khai cho thấy, nhiều xã, phường vẫn đối mặt với khó khăn về nguồn nhân lực, đặc biệt là cán bộ chuyên môn ở các lĩnh vực trọng yếu như đất đai, y tế, xây dựng…

Trung đoàn 121: Để việc học tập và làm theo Bác trở thành nhu cầu tự giác

Trung đoàn 121: Để việc học tập và làm theo Bác trở thành nhu cầu tự giác

Việc nêu gương học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh ở Trung đoàn 121, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Lào Cai không chỉ là phong trào mà đã thực sự trở thành nhu cầu tự giác hằng ngày của mỗi cán bộ, chiến sĩ. Điều này góp phần trực tiếp xây dựng cấp ủy đảng trong sạch vững mạnh, đơn vị vững mạnh toàn diện “mẫu mực, tiêu biểu”.

Sáng mãi phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”

Sáng mãi phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”

Trở về từ chiến trường, những cựu chiến binh trên địa bàn tỉnh tiếp tục phát huy phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" trong cuộc sống đời thường. Không chỉ gương mẫu trong phát triển kinh tế, giảm nghèo, các cựu chiến binh còn tích cực tham gia xây dựng nông thôn mới, giữ gìn an ninh, trật tự và lan tỏa những giá trị tốt đẹp trong cộng đồng.

Viết trang sử mới dưới dãy Hoàng Liên

Viết trang sử mới dưới dãy Hoàng Liên

Sau giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, Đảng bộ, chính quyền và Nhân dân các dân tộc Lào Cai đã đi qua hành trình nhiều gian khó để vươn lên. Từ một tỉnh biên giới với xuất phát điểm thấp, hạ tầng thiếu đồng bộ, Lào Cai hôm nay đang từng bước khẳng định vai trò là “cực tăng trưởng” của vùng trung du và miền núi phía Bắc, viết tiếp “trang sử mới” dưới dãy Hoàng Liên Sơn.

Để “chắc móng, vững nền”

Để “chắc móng, vững nền”

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng căn dặn: “Chi bộ là nền móng của Đảng, chi bộ tốt thì mọi việc sẽ tốt”. Lời dạy ấy không chỉ mang ý nghĩa định hướng, mà còn là thước đo cho hiệu quả của công tác xây dựng Đảng ở cơ sở. Tại xã Lao Chải - địa bàn vùng cao còn nhiều khó khăn, việc nâng cao chất lượng sinh hoạt chi bộ đang được đặt ở vị trí trung tâm, như giải pháp căn cơ để củng cố hệ thống chính trị từ gốc, đảm bảo cho “chắc móng, vững nền”.

fb yt zl tw