Quay về E-magazine Theo dõi Báo Lào Cai trên Google News
Sống chậm để yêu, để giữ gìn...

Sống chậm để yêu, để giữ gìn...

Tôi đến Mù Cang Chải vào buổi sáng sớm, khi sương mù còn bám trên mái nhà. Chiếc xe nhỏ cứ nhẹ nhàng men theo con đường uốn lượn như dải lụa bên những nương ruộng bậc thang. Dù đã nhiều lần đến với nơi này, nhưng lần đầu tiên tôi định hình cho mình một chuyến đi thật dài, thật sâu ở Bản Thái. Trong lòng đầy háo hức, thật khó tả!

0:00 / 0:00
0:00

Xuống xe hít thở không khí mát lành, nghe tiếng gọi của núi rừng và thầm nghĩ về cái sự đặc biệt của bản người Thái nằm giữa những bản làng của người Mông - là điểm nhấn khác biệt hay là điều tuyệt vời của sự đan xen văn hoá. Cầm cuốn sổ nhỏ, tôi bắt đầu đặt bút như thói quen của người làm báo - nhưng lần này, tôi muốn để ngòi bút chậm lại.

2.jpg

Con đường dốc, những khúc cua khiến tôi nôn nao, nhưng khi nhìn thấy những mái nhà thấp thoáng giữa núi non khiến mọi mệt mỏi đều tan biến. Dù ở xã Mù Cang Chải thật cao nhưng cách chọn nơi dựng nhà muôn đời và ở bất cứ nơi nào của người Thái vẫn vậy.

“Người Thái ăn theo nước” là câu nói dân gian, chỉ lối sống dựa vào sông, suối để canh tác và sinh hoạt. Chính vì vậy, Bản Thái ở xã Mù Cang Chải bám theo dòng suối uốn lượn, bên những thửa ruộng trải dài, tạo nên Bản Thái yên bình và thương nhớ.

Trên đường bê tông vào bản dễ dàng gặp bà con người Thái thân thiện, luôn chào đón khách bằng nụ cười hiền hậu và ánh mắt sáng như dòng suối. Homestay nhà chị Điêu Thị Hiền là điểm đến. Cảm nhận đầu tiên của tôi là ở đây, mọi thứ đều diễn ra thật chậm, không phải họ lười biếng mà vì họ giữ nhịp sống bền bỉ của thiên nhiên.

Ngày đầu tiên ở Bản Thái, sáng sớm thức giấc đã nghe tiếng gà gáy. Tôi theo tiếng gọi ấy ra sân, nhìn thấy ánh lửa bập bùng trong bếp, trên tay chị Hiền đang đảo nhẹ nồi xôi nếp. Hạt xôi tím quện với hương lá nếp, mùi ngai ngái của gạo nương làm tôi nhớ về bữa cơm quê ngày thơ ấu.

Người Thái ăn mặn, ăn no để bắt đầu ngày lao động, nhưng bữa sáng của họ không vội vàng, họ ngồi thành vòng tròn, trò chuyện, kể cho nhau nghe về tin tức của bản. Dường như ở đây, bữa ăn là nghi thức kết nối.

3.jpg

Người già trong nhà kể cho tôi nghe về mùa lúa, về cách họ chọn giống lúa nương, về chuyện gặt hái. Mỗi câu chuyện đều được kể chậm rãi, kèm theo cử chỉ nhẹ nhàng như tay lấy bát, múc xôi, trao cho nhau miếng ngon. Tôi chợt nhận ra rằng khi con người sống chậm, ăn chậm, họ có thời gian để chuyện trò, nhớ về nguồn gốc của thức ăn, trân trọng mồ hôi, công sức của chính mình và người lao động.

Tôi theo chị Hoàng Thị Hà - người phụ nữ Thái ngoài bốn mươi tuổi ra thăm đồng. Chị búi tằng cẩu cao, mặc áo cỏm màu đen thẫm, đôi chân in hằn vết lam lũ. Chị đi chậm, tay cầm theo chiếc dao nhỏ. Thăm đồng chỉ là phụ, còn việc chính là chị Hà hái các loại rau cho bữa trưa.

Tay thoăn thoắt cắt những cây rau dại ven đường, chị Hà đưa ánh mắt chậm rãi về thửa ruộng lúa đang vào độ chín. Chị kể về chuyện cày cấy, mỗi vụ cấy là một chu kỳ lặp lại, đánh dấu sự chuyển giao giữa các mùa, sự tương tác giữa con người và đất trời.

Chị còn kể cho tôi nghe về cách mẹ đã dạy chị cách gieo cấy lúa theo từng giai đoạn, cách nghe tiếng mưa mà biết khi nào nên gieo, nên cấy. “Mẹ tôi không bao giờ nói nhiều. Bà chỉ làm và cho tôi thấy. Những việc làm ấy quan trọng hơn lời nói” - chị Hà nói với tôi.

Tôi cảm nhận được triết lý sống của người Thái - sống theo nhịp của đất, tin vào kinh nghiệm truyền đời hơn những lời hoa mỹ.

Đêm ở bản là lúc người lớn quây quần bên nhau, đặc biệt với các gia đình kinh doanh dịch vụ du lịch. Không có nhiều điện thoại, tivi cũng chẳng ồn ã; thay vào đó là ánh lửa bập bùng, tiếng nói thì thầm và những câu chuyện được kể bên bếp lửa. Tôi ngồi cạnh một nghệ sĩ bản làng thổi khèn được mời đến phục vụ du khách tại nhà chị Hiền. Tiếng khèn trầm, mượt mà, như gói cả nỗi nhớ của núi vào từng nốt nhạc. Tiếng khèn gọi nhau, gọi tình, gọi mùa đến, mùa đi.

Khi tiếng khèn đến cao trào là lúc vòng xoè nho nhỏ bắt đầu. Những cô gái, chàng trai múa nhịp nhàng trong tiếng trống nhỏ rộn ràng. Tôi nhìn thấy những đôi mắt đỏ hoe, nụ cười e ấp, những bàn tay nắm chặt như giữ một lời hẹn. Ở đây, tình yêu cũng được vun đắp chậm rãi, không vội vàng. Nhịp sống chậm giúp con người dành thời gian cho nhau, để nhìn, để hiểu và để chờ…

4.jpg

Ngày thứ hai ở Bản Thái, tôi đến ngồi dưới mái hiên nhà mẹ chồng của chị Hiền là bà Lương Thị Quánh. Tuy gia đình bà Quánh không kinh doanh dịch vụ du lịch nhưng lại rất sẵn lòng đón khách tới chơi. Bà Quánh kể về truyền thuyết của người Thái Tạo Xuông, Tạo Ngần, về những ngày đói kém... Bà kể bằng giọng thật, từng chi tiết, từng tên người, từng con suối. Tôi lắng nghe, ghi chép, cảm nhận rằng ký ức của người già là tài sản vô giá của cộng đồng.

Bà nói: “Con cháu bây giờ đi xa, nhiều khi quên bản. Nhưng bản vẫn ở đó, như viên đá trong suối, bị nước mài mòn nhưng không mất đi”. Lời của bà làm tôi chùng lòng. Sống chậm với người Thái không chỉ là an hưởng, nó còn là giữ gìn, bảo tồn.

Không phải mọi thứ ở đây đều yên bình. Tôi nghe được lo âu trong giọng nói của những người trẻ, là học hành, việc làm, di cư. Nhiều cô gái trẻ rời bản sau khi tốt nghiệp, ra thành phố tìm việc, hy vọng thay đổi cuộc đời, một số người trở về và cũng có người ở lại. Sự phát triển du lịch cũng mang theo cả hai mặt, kinh tế thì tăng lên, nhưng giá trị văn hoá dễ bị thương mại hoá. Người Thái ở đây muốn giữ bản sắc, nhưng cũng cần đổi mới để sống tốt hơn.

Một buổi chiều mưa, tôi ngồi trong nhà sàn, nghe tiếng mưa rơi trên mái, xem những giọt nước tuôn trên kẽ gỗ. Tôi nghĩ về cách người Thái ở đây đang làm du lịch. Họ đang tận dụng, khai thác tối đa văn hoá, thiên nhiên để tạo thành các sản phẩm du lịch độc đáo như trải nghiệm làm ruộng, làm thổ cẩm, ngâm tắm nước lá rừng… tất cả tạo thành mạch nối giữa con người và thiên nhiên, giữa hiện đại và văn hoá truyền thống.

Tôi cũng nhận ra mình học được sự kiên nhẫn, làm việc chăm chỉ, chờ cây lớn, chờ mùa tới. Thành quả không đến trong một đêm, mà là phần thưởng của thời gian. Sống chậm không có nghĩa là lùi lại, đó là chọn sống theo một nhịp độ khác, biết chờ đợi và trân trọng. Ở đây, khái niệm thành công không chỉ là tiền tài, còn là sự bền vững, là mái ấm, là đứa con lớn lên khỏe mạnh giữa bản.

Điều đặc biệt trong những ngày ở Bản Thái là dù mỗi bữa cúng lễ hay một bữa ăn bình thường thì mọi người vẫn tưởng nhớ về tổ tiên như một lời cảm ơn vì đã cho bữa cơm hôm nay. Tôi như được chạm vào niềm tin của họ thông qua lời mời ăn, thông qua hành động nâng mời rượu…

5.jpg

Ngày tôi rời bản, trời trong, nắng sớm chiếu lên từng thửa ruộng bậc thang lấp lánh ánh vàng. Tôi ôm bà chủ nhà, người Thái vẫn nồng nhiệt như lúc đón tạo thành ký ức đẹp cho mỗi người khách. Họ cho tôi vài củ khoai, một túi gạo nương, một chiếc túi thổ cẩm nhỏ xinh. Tôi nâng niu từng món quà như lời hẹn sẽ trở lại, sẽ kể lại, sẽ giữ những ký ức này trong tim.

Trên đường xuống, tôi dừng lại ở khúc cua, nhìn xuống thung lũng, nhìn những mái nhà nhỏ nép mình trong sương. Tôi tự nhủ, sống chậm ở Bản Thái là bài học dạy ta nhìn lại bản thân, học cách lắng nghe, biết trân trọng những điều nhỏ bé. Tôi mang về nơi phố thị những câu chuyện, những khuôn mặt, những hạt gạo nương và một tâm thức khác - nhắc mình “giữa dòng đời vội vã, hãy học cách sống chậm, để yêu, để hiểu và để gìn giữ”.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Người Hà Nhì vui Tết Gạ Ma O

Người Hà Nhì vui Tết Gạ Ma O

Người Hà Nhì đen là cộng đồng dân tộc thiểu số sinh sống tại một số xã vùng cao, biên giới khu vực Bát Xát với bản sắc văn hóa độc đáo. Một năm của người Hà Nhì đen thường có nhiều lễ hội, trong đó mở đầu bằng Tết Gạ Ma O.

Giữ gìn lễ hội Khai hạ của người Mường ở Liên Sơn

Giữ gìn lễ hội Khai hạ của người Mường ở Liên Sơn

Tại xã Liên Sơn, người Mường sinh sống tập trung ở các thôn: Ả Thưởng, Ả Hạ, Bản Vãn, Ao Luông, Gốc Bục, Gốc Bóp. Trải qua nhiều thế hệ, cộng đồng người Mường nơi đây vẫn gìn giữ được kho tàng văn hóa truyền thống phong phú, trong đó có lễ hội Khai hạ - một nghi lễ dân gian mang đậm bản sắc, được tổ chức thường niên vào ngày mùng 7 tháng Giêng âm lịch.

Thủ tướng Phạm Minh Chính gặp mặt nghệ sĩ, nhà báo, vận động viên tiêu biểu nhân dịp năm mới Bính Ngọ 2026

Thủ tướng Phạm Minh Chính gặp mặt nghệ sĩ, nhà báo, vận động viên tiêu biểu nhân dịp năm mới Bính Ngọ 2026

Chiều 23/2, tại Hà Nội, Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính gặp mặt, chúc Tết các nhà văn hóa, trí thức, văn nghệ sĩ, nhà báo, phóng viên, vận động viên, huấn luyện viên, đại diện các doanh nghiệp văn hóa, du lịch, doanh nhân tiêu biểu trong lĩnh vực văn hóa, thể thao và du lịch.

Đặc sắc Lễ hội đình Làng Dọc

Đặc sắc Lễ hội đình Làng Dọc

Cứ mỗi độ xuân về, người dân xã Việt Hồng lại nô nức tham gia Lễ hội đình Làng Dọc - lễ hội dân gian mang đậm sắc thái văn hóa của người Kinh và người Tày cổ. Đây không chỉ là dịp cầu cho mạ xanh, lúa tốt, mùa màng bội thu mà còn gửi gắm ước vọng về cuộc sống an lành, no ấm, hạnh phúc.

Lễ Xên Đông - nét văn hóa đặc sắc của người Thái Mường Lò

Lễ Xên Đông - nét văn hóa đặc sắc của người Thái Mường Lò

Trong cộng đồng người Thái, lễ Xên Đông (còn gọi là lễ hội cúng rừng) thường được tổ chức vào đầu năm mới. Đây là nghi lễ truyền thống mang ý nghĩa cầu mong một năm mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, đời sống ấm no, vạn vật sinh sôi, thể hiện sự gắn bó hài hòa giữa con người với thiên nhiên.

Lào Cai tăng cường quản lý tổ chức lễ hội đầu xuân Bính Ngọ 2026

Lào Cai tăng cường quản lý tổ chức lễ hội đầu xuân Bính Ngọ 2026

Những ngày đầu Xuân Bính Ngọ 2026, trên khắp các làng bản, phố phường tỉnh của Lào Cai rộn ràng không khí lễ hội; tiếng trống hội tưng bừng, cờ ngũ sắc tung bay hòa quện với khói hương lan tỏa trong nắng sớm. Dòng người thành kính hướng về chùa, đền, đình và các di tích linh thiêng, gửi gắm ước vọng về một năm mới an khang, mùa màng tươi tốt, gia đình ấm no, hạnh phúc.

Bà con chơi kéo co tại Lễ hội Gầu Tào.

Rộn ràng trò chơi dân gian đầu xuân

Tết đến, xuân về, khi những cánh đào phai khoe sắc khắp núi rừng Tây Bắc cũng là lúc các bản làng ở Lào Cai tưng bừng mở hội. Sau phần nghi lễ trang nghiêm, thành kính là phần hội sôi động với những trò chơi dân gian đặc sắc - hoạt động không thể thiếu trong mỗi lễ hội xuân. Tiếng khèn, tiếng trống, tiếng reo hò hòa quyện trong tiết trời xuân tạo nên bức tranh rộn ràng, trở thành điểm nhấn sinh động trong đời sống văn hóa cộng đồng các dân tộc.

Lên Bắc Hà trải nghiệm cùng ngựa đua

Lên Bắc Hà trải nghiệm cùng ngựa đua

Bắc Hà không chỉ nổi tiếng với cảnh quan tươi đẹp, văn hóa chợ phiên, nét cổ kính của Dinh thự Hoàng A Tưởng... mà còn thu hút du khách bởi lễ hội đua ngựa truyền thống - di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.

Khai mạc Lễ hội Đền Đông Cuông năm 2026

Khai mạc Lễ hội Đền Đông Cuông năm 2026

Trong hai ngày 21 và 22/02/2026 (tức mùng 05 và mùng 06 Tết), UBND xã Đông Cuông tỉnh Lào Cai đã tổ chức Lễ hội đền Đông Cuông năm 2026. Đây là lễ hội tâm linh thường niên, thu hút hàng vạn người dân địa phương và du khách thập phương về tham dự, chiêm bái và trẩy hội đầu xuân.

Lãnh đạo xã Yên Thành thực hiện nghi thức "Tịch điền".

Đặc sắc Lễ hội “Lồng Tồng” ở Yên Thành

Hàng năm, cứ mỗi độ xuân về, đồng bào dân tộc Tày, Nùng trên địa bàn xã Yên Thành lại nô nức xuống đồng thực hiện các nghi thức truyền thống với mong ước về một năm mới mùa màng bội thu, cuộc sống ấm no, hạnh phúc. Sau lễ cúng thần linh và trời đất, Ban tổ chức thực hiện nghi lễ “Tịch điền” để lấy may, lấy phúc cho dân và suôn sẻ cho vụ mùa trong năm.

Xuân về vui hội đình Bằng Là

Xuân về vui hội đình Bằng Là

Cứ vào mồng 04 - mồng 05 tháng giêng hằng năm, khi sắc xuân còn ngập tràn trên khắp các miền quê, người dân xã Chấn Thịnh lại rộn ràng tổ chức Lễ hội đình Bằng Là - một trong những sinh hoạt văn hóa tâm linh tiêu biểu của địa phương.

Ngựa trong văn hóa dân gian người Nùng Dín

Ngựa trong văn hóa dân gian người Nùng Dín

Với đồng bào dân tộc thiểu số ở vùng cao, con ngựa là vật nuôi gần gũi, thân thiết trong mỗi gia đình. Dù không là "đầu cơ nghiệp" nhưng ngựa cũng được xem là tài sản có giá trị. Người vùng cao nuôi ngựa làm phương tiện thồ hàng, làm sức kéo, thậm chí để đua tài trong dịp lễ hội truyền thống... Sự gắn bó giữa người và ngựa cũng tạo nên những nét văn hóa đặc sắc trong nếp sống của mỗi dân tộc, vùng miền, trong đó có đồng bào Nùng Dín ở Lào Cai.

Nét đẹp từ sự nguyên bản

Nét đẹp từ sự nguyên bản

Dưới những nếp nhà sàn vương khói bếp, người Dao ở xã Yên Thành đón Tết cổ truyền đậm đà bản sắc. Không cầu kỳ, phô trương, Tết của đồng bào nơi đây mang đậm lòng thành kính hướng về tổ tiên và sự giao hòa tuyệt vời với thiên nhiên đại ngàn.

Du xuân miền di sản

Du xuân miền di sản

Miền di sản văn hóa Mường Lò - vùng đất tổ của người Thái Tây Bắc, nay thuộc các phường Nghĩa Lộ, Trung Tâm, Cầu Thia luôn mang trong mình nét duyên riêng của núi rừng. Nơi đây nổi tiếng bởi vẻ đẹp thiên nhiên thơ mộng và tình người chân thành, mộc mạc. Đặc biệt, những điệu xòe ngày xuân rộn ràng, say đắm lòng người đã trở thành dấu ấn văn hóa đặc trưng, để bất kỳ ai từng đến Mường Lò đều nhớ mãi.

fb yt zl tw