Ngăn chặn nguy cơ làm sai lệch di sản

Sau hoạt động trình diễn hầu đồng diễn ra trong khuôn khổ một hội thảo khoa học tại Trường đại học Nghệ thuật Huế hôm 2/8, nhiều nghệ nhân, cộng đồng nắm giữ di sản bức xúc khi thực hành tín ngưỡng thờ Mẫu đã bị đưa ra khỏi phạm vi không gian thiêng của di sản, sử dụng các thành tố của di sản để trình diễn không đúng với bản chất và tính chất truyền thống của di sản.

img-0019-1987.jpeg
Nghệ nhân ưu tú Nguyễn Thị Nhỡ thực hành nghi lễ tại Phủ Phúc Sinh Trường (Thái Thụy, Thái Bình).

Di sản Thực hành tín ngưỡng thờ Mẫu Tam phủ của người Việt (UNESCO đã công nhận là Di sản phi vật thể thế giới) được thực hành bởi cộng đồng chủ thể của di sản và các nghệ nhân nắm giữ di sản, gắn với các yếu tố tín ngưỡng, tâm linh. Bởi thế, nó phải được diễn ra trong không gian thiêng của di sản, trên cơ sở tôn trọng các tập tục cụ thể của loại hình di sản này.

Mỗi di sản văn hóa phi vật thể đều có đặc tính riêng. Không phải cứ muốn là đưa một di sản đó ra khỏi không gian riêng của nó để phổ biến, trình diễn hay biến thành “hàng hóa văn hóa” để kinh doanh. Nghi lễ hầu đồng chỉ để hầu Thánh, chứ không phải để trình diễn. Đã không là nơi “cửa Thánh” (đền, phủ, điện) thì không được hầu đồng. Đem các thanh đồng đi trình diễn hầu đồng ở sân khấu tức là “hầu Thánh ở nơi không có Thánh”, biến nghi lễ hầu Thánh thành trò diễn, trong khi các thanh đồng không phải là diễn viên là điều tối kỵ của tín ngưỡng này.

Bởi thế, rất khó chấp nhận cách giải thích rằng, hoạt động biểu diễn hầu đồng và trình diễn trang phục của các giá đồng (do một số nghệ nhân ưu tú và thanh đồng miền bắc thực hiện tự phát) trong khuôn khổ hội thảo khoa học quốc tế có chủ đề “Engaging With Vietnam” chỉ là sự “diễn giải di sản” trong một không gian hẹp (để phục vụ cho nhóm đối tượng hẹp), chứ không phải hoạt động “trình diễn di sản” phục vụ công chúng trong không gian mở.

Bởi vì, hoạt động này được đưa vào chương trình tổng thể gửi kèm giấy mời cho đại biểu (được ghi trong chương trình là “hoạt động biểu diễn nghệ thuật tại chỗ”), không hề có chú thích, khuyến nghị gì về việc giới hạn đối tượng, cũng không giới hạn việc chia sẻ thông tin của người dự (qua báo mạng, livestream, mạng xã hội…).

Điều này làm ảnh hưởng tới uy tín các nghệ nhân nắm giữ di sản của miền bắc nói chung và những nghệ nhân tham gia hội thảo nói riêng. Đồng thời có thể dẫn tới xung đột trong cộng đồng chủ thể di sản văn hóa giữa các vùng miền và ảnh hưởng tới danh hiệu của di sản.

Đáng buồn là hiện đang có sự nhầm lẫn giữa thực hành với trình diễn di sản, nhất là các di sản có yếu tố tâm linh. Nhiều địa phương, tổ chức và cá nhân còn tổ chức hoạt động biểu diễn chưa phù hợp bản chất của di sản và mang tính “giải thiêng”. Hiện tượng vi phạm quy định của pháp luật, vi phạm nguyên tắc thực hành di sản văn hóa phi vật thể, đặc biệt là di sản được UNESCO ghi danh và trong Danh mục quốc gia vẫn diễn ra ở nhiều địa phương và có xu hướng gia tăng thời gian gần đây.

Thậm chí, nó còn được thực hiện bởi một số nghệ nhân ưu tú, và các hoạt động văn nghệ có hầu đồng không đúng bản chất và không gian thực hành của Di sản Thực hành tín ngưỡng thờ Mẫu; xâm phạm một số tập tục, kiêng kỵ và làm sai lệch giá trị của di sản này. Việc thực hành sai lệch di sản dẫn tới biến đổi giá trị di sản, làm ảnh hưởng đến việc xem xét thông qua Báo cáo định kỳ quốc gia mà Việt Nam phải đệ trình Ủy ban Liên Chính phủ Công ước 2003 của UNESCO về bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể (trường hợp nghiêm trọng có thể bị UNESCO rút danh hiệu).

Để tránh những hành vi làm sai lệch, biến tướng di sản, cơ quan quản lý và cộng đồng chủ thể, đối tượng thực hành di sản cần được nâng cao nhận thức về di sản văn hóa phi vật thể, để phân biệt rạch ròi “thực hành tín ngưỡng” với “trình diễn di sản”, giữa không gian thực hành văn hóa tín ngưỡng với không gian biểu diễn.

Gần đây nhất, ngày 21/7/2023, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã ban hành Công văn số 2973 gửi chính quyền các địa phương về việc tăng cường quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa phi vật thể, trong đó đề nghị chính quyền các tỉnh, thành phố tăng cường chỉ đạo sở quản lý chuyên ngành văn hóa, chính quyền các cấp và các tổ chức, cá nhân liên quan thực hiện có hiệu quả hoạt động bảo vệ và phát huy giá trị di sản theo đúng chương trình hành động quốc gia mà Chính phủ Việt Nam đã cam kết với UNESCO.

Đồng thời, nâng cao nhận thức cho nghệ nhân, người thực hành di sản và cộng đồng về giá trị của di sản văn hóa phi vật thể; có biện pháp nhắc nhở, chấn chỉnh các nghệ nhân, người thực hành, nhất là các nghệ nhân đã được phong tặng danh hiệu vinh dự Nhà nước, tham gia vào các hoạt động làm biến dạng, thực hành sai lệch di sản. Chính quyền, cơ quan chức năng cần tập trung thanh tra, kiểm tra, ngăn chặn, kịp thời xử lý nghiêm các hành vi lợi dụng việc thực hành di sản văn hóa phi vật thể để trục lợi, hoạt động mê tín dị đoan và những hành vi trái pháp luật khác...

Báo Nhân Dân

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Câu lạc bộ Trống Lạc Hồng - điểm hẹn văn hóa của người yêu nghệ thuật ở phường Sa Pa

Câu lạc bộ Trống Lạc Hồng - điểm hẹn văn hóa của người yêu nghệ thuật ở phường Sa Pa

Giữa nhịp sống hiện đại, Câu lạc bộ Trống Lạc Hồng ở phường Sa Pa đang trở thành điểm hẹn văn hóa gắn kết cộng đồng. Không chỉ là nơi tập luyện văn nghệ, câu lạc bộ đang trở thành điểm kết nối tinh thần của nhiều người dân địa phương, đặc biệt là người trung và cao tuổi. Những buổi sinh hoạt đều đặn với tiếng trống rộn ràng, điệu múa sôi động không chỉ tạo sân chơi bổ ích mà còn góp phần giữ gìn bản sắc văn hóa, lan tỏa tinh thần đoàn kết trong cộng đồng dân cư.

Khi lời thơ cất thành giai điệu

Khi lời thơ cất thành giai điệu

Trong đời sống âm nhạc Việt Nam, có nhiều ca khúc quen thuộc được khơi nguồn từ thơ ca. Những vần thơ khi cất lên thành giai điệu trở nên gần gũi và giàu cảm xúc hơn với người nghe. Tại Lào Cai, nhiều tác phẩm của tác giả Nguyễn Văn Hoàn đã được các nhạc sĩ phổ nhạc, mang sức sống mới cho thơ ca và lan tỏa hình ảnh quê hương, con người vùng cao qua âm nhạc.

Tạo sức sống cho văn hóa truyền thống

Tạo sức sống cho văn hóa truyền thống

Sớm cụ thể hóa bằng nhiều hoạt động thiết thực, trong đó mục tiêu lấy bảo tồn di sản làm nền tảng, lấy văn hóa làm nội lực để phát triển, bản sắc văn hóa được nuôi dưỡng từ chính sự tự giác và lòng tự hào của mỗi người dân Mường Lai.

Giữ gìn di sản từ những cổ vật xưa

Giữ gìn di sản từ những cổ vật xưa

Trong dòng chảy của đời sống xã hội hiện đại, có những di sản văn hóa quý giá của lịch sử dân tộc dần bị mai một rồi mất đi theo năm tháng, chỉ còn trong những câu chuyện kể. Vậy nhưng, nơi mảnh đất biên cương Lào Cai vẫn có những người dù không phải là nhân viên bảo tàng hay chuyên viên ngành văn hóa, nhưng tâm huyết với công việc sưu tầm, gìn giữ những hiện vật nghìn năm tuổi để thế hệ sau hiểu hơn về lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Giữ hồn trà cổ

Giữ hồn trà cổ

Ở nơi cao gần 1.400 m so với mực nước biển, cây chè không chỉ là sinh kế, mà còn là ký ức, là niềm tự hào, là “hồn cốt” của người Mông trên đỉnh Suối Giàng (xã Văn Chấn) từ bao đời. Cây chè đang được gìn giữ theo cách rất riêng, bắt đầu từ giáo dục bài bản, giúp thế hệ trẻ nơi đây vun đắp tình yêu, niềm tự hào, sớm hình thành ý thức trân quý và gìn giữ di sản mà cha ông đã trao truyền.

Lặng thầm giữ gìn sắc màu văn hoá

Lặng thầm giữ gìn sắc màu văn hoá

Giữa nhịp sống hiện đại, ở thôn Kiên Lao, xã Quy Mông có nghệ nhân Hà Thị Thanh Tịnh lặng lẽ gìn giữ làn điệu dân ca, điệu múa truyền thống của dân tộc mình bằng tất cả đam mê và trách nhiệm. 

Giáo dục văn hóa địa phương cho thế hệ trẻ

Giáo dục văn hóa địa phương cho thế hệ trẻ

Trong kỷ nguyên số, sự bùng nổ các nền tảng trực tuyến xuyên biên giới kéo theo sự xâm nhập của các yếu tố gây xung đột giá trị và tác động tiêu cực đến việc gìn giữ và phát huy giá trị lịch sử, truyền thống, nhất là đối với người trẻ. Do vậy, cấp ủy, chính quyền các địa phương trong tỉnh đóng vai trò là “lá chắn” bảo vệ bản sắc, xây dựng sức đề kháng văn hóa cho thanh niên.

Khi văn hóa trở thành tài nguyên du lịch

Khi văn hóa trở thành tài nguyên du lịch

Trong xu thế phát triển du lịch hiện nay, nhiều địa phương không còn dừng ở việc “khoe” cảnh quan thiên nhiên, mà đã chuyển sang gìn giữ, khai thác chiều sâu giá trị văn hóa. Tại Tú Lệ, hướng đi này đang được lựa chọn một cách rõ ràng - coi văn hóa là tài nguyên cốt lõi, là nền tảng để phát triển du lịch gắn với sinh kế lâu dài.

Nghĩa Đô - miền quê đáng sống

Nghĩa Đô - miền quê đáng sống

Phát triển du lịch cộng đồng gắn với nông nghiệp bền vững, giữ vững an ninh trật tự, xây dựng địa bàn không ma túy - đó là cách mà xã Nghĩa Đô, tỉnh Lào Cai đang kiên trì thực hiện, từng bước kiến tạo một miền quê đáng sống.

Mang bản sắc xuống phố bằng tư duy kinh tế

Mang bản sắc xuống phố bằng tư duy kinh tế

Năm 2025, tốt nghiệp đại học loại Giỏi nhưng không chọn con đường ổn định nơi phố thị - Giàng Thị Gấm, dân tộc Mông (23 tuổi) sinh ra và lớn lên ở thôn Ngã Ba, xã Si Ma Cai đã trở về quê hương khởi nghiệp với việc mở cơ sở Thiết kế trang phục dân tộc Mông cách tân - Mongi tại thôn Sản Sín Pao, xã Sín Chéng.

Lễ hội quả Còn Nghĩa Đô 2026: Tôn vinh bản sắc dân tộc Tày

Lễ hội quả Còn Nghĩa Đô 2026: Tôn vinh bản sắc dân tộc Tày

Vừa qua, tại thôn Mường Kem, UBND xã Nghĩa Đô tổ chức Lễ hội quả còn năm 2026. Sự kiện nằm trong chuỗi hoạt động chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026), 140 năm Ngày Quốc tế Lao động (01/5/1886 - 01/5/2026) và 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026).

fb yt zl tw