Quay về E-magazine Theo dõi Báo Lào Cai trên Google News
Rơm vàng kể chuyện tái sinh

Rơm vàng kể chuyện tái sinh

Ngày hè, nắng như rót mật xuống những thửa ruộng ở thung lũng Nghĩa Đô, cũng là lúc những sợi rơm vàng óng phơi mình trên bãi đất sau mùa gặt. Ở Nghĩa Đô, rơm không còn là phế phẩm nông nghiệp chỉ dùng để đun nấu hay lót chuồng trại chăn nuôi gia súc. Rơm đang “sống lại” trong những đôi tay tài hoa của phụ nữ bản người Tày, bản người Dao bên bếp lửa, dưới mái nhà sàn; hay góc sân nhỏ của những ngày nông nhàn sau mùa gặt, trong những câu chuyện đời thường đẹp như thơ…

Rơm - thứ vật liệu từng bị lãng quên, trước đây mỗi mùa gặt về, người dân Nghĩa Đô thường chất thành từng ụ lớn sau nhà, để dành cho những ngày đông lạnh giá. Rơm dùng nhóm bếp, lợp chuồng trâu, hoặc che mát cho gia súc, gia cầm… Nhưng rồi, đời sống hiện đại gõ cửa, bếp gas thay bếp củi, rơm dần bị "đẩy" ra ngoài “vòng quay” sinh hoạt thường ngày, trở thành rác thải nông nghiệp không mấy ai đoái hoài. Nhưng chính trong sự lặng thầm ấy, người dân Nghĩa Đô, đặc biệt là những nghệ nhân, những phụ nữ lớn tuổi và cả lớp trẻ yêu văn hóa truyền thống đã nảy ra một suy nghĩ khác: Tại sao không tái sinh rơm, không để những sợi vàng óng ấy kể tiếp những câu chuyện mới?

Chúng tôi tìm đến nhà bà Trương Thị Gạo ở bản Nậm Rịa, xã Nghĩa Đô - người được trao truyền làm đồ thủ công những vật dụng thường dùng trong nhà từ rơm.

Trong ngôi nhà gỗ, bà Gạo thoăn thoắt kết từng sợi rơm thành những chiếc nệm ngồi xinh xắn. Bà Gạo chia sẻ: “Hồi trước, tôi chỉ kết rơm để bện dây buộc gà, rồi làm nắp đậy nồi cơm nguội… Những món đồ được làm từ rơm đều do bà tôi, mẹ tôi truyền dạy. Nhưng có lần thấy người ta trang trí nhà hàng bằng rơm, tôi nghĩ: Sao mình không làm ra thứ đẹp hơn từ chính những gì gắn với tuổi thơ?”.

2.png

Từ giỏ đựng trứng, đĩa lót ly bằng rơm..., mỗi sản phẩm đều kể một câu chuyện. Những sợi rơm, qua bàn tay bà Gạo và các chị em trong bản, được vê tròn, tết đều, uốn cong… Mỗi sản phẩm mất từ vài giờ đồng hồ đến vài ngày để hoàn thiện, không chỉ là công sức mà còn chứa đựng cả ký ức, tâm huyết và tình yêu quê hương của những người phụ nữ dân tộc Tày, dân tộc Dao nơi đây.

Không chỉ làm sản phẩm gia dụng, người Nghĩa Đô còn “kể chuyện” qua những đồ "decor" (thiết kế) từ rơm - trang trí góc nhà, quán cà phê, homestay hay gian trưng bày tại các hội chợ.

Ở góc nhỏ của căn nhà sàn, những chú ngựa, những ngôi sao năm cánh được kết từ rơm thật mềm mại, cuốn hút… Những bó rơm “khổng lồ” như những chiếc mũ, chiếc nón, chiếc ô… làm không gian thêm tươi đẹp và gần gũi làm sao. Rơm đang góp phần tạo nên không gian sống xanh, thân thiện, mang hơi thở bản địa và rất riêng của Nghĩa Đô.

5.png

Những sản phẩm đặc trưng, rất ấn tượng của nhóm tái chế rơm ở Nghĩa Đô là giỏ đựng trứng, vòng tay và cả những con vật ngộ nghĩnh đáng yêu được kết nên từ những sợi rơm vàng óng.

Chị Kim Thị Mai, người bện những chiếc giỏ đựng trứng cho biết: "Rơm mềm, nhưng khi bện lại thì rất chắc. Mình lót thêm lớp rơm dày bên trong là có thể đựng trứng vừa đẹp, vừa an toàn".

Những chiếc giỏ đựng trứng, màu vàng rơm dịu dàng, vừa tiện dụng, vừa như mang theo cả mùi thơm đồng nội. Nhóm đan lát thủ công của chị Kim Thị Mai đã đưa sản phẩm này lên các trang mạng xã hội, đến với chợ phiên và thu hút nhiều đơn đặt hàng từ các cửa hàng nông sản sạch, quán cà phê sinh thái. Quan trọng hơn, tất cả sản phẩm từ rơm đã lan tỏa thông điệp sống xanh, hạn chế rác thải nhựa và giữ gìn bản sắc địa phương.

3.png

“Chúng tôi không chỉ bán sản phẩm mà chúng tôi muốn kể câu chuyện về đồng ruộng, về những bà, những chị nơi vùng cao cần mẫn gìn giữ nghề thủ công và sáng tạo để phát huy giá trị văn hóa truyền thống. Rơm chính là sợi dây kết nối" - chị Mai cho biết thêm.

4.png

Nghĩa Đô đẹp hơn, xanh hơn từ những điều bình dị. Nghĩa Đô hôm nay đang “thay da đổi thịt” từng ngày, không chỉ nhờ những tuyến đường bê tông sạch sẽ, trường học khang trang, mà còn từ chính những chuyển biến trong nhận thức của người dân về môi trường sống và giá trị văn hóa bản địa. Dưới sự hỗ trợ của chính quyền xã và các mô hình phát triển bền vững, người dân được tập huấn kỹ thuật làm đồ thủ công, học cách thiết kế sản phẩm theo nhu cầu thị trường. Các nhóm phụ nữ, thanh niên tích cực tổ chức phiên chợ xanh cuối tuần, nơi sản phẩm từ rơm tạo điểm nhấn hút khách.

“Mỗi mùa gặt về, tôi không còn thấy rơm bị đốt đi lãng phí nữa. Thay vào đó là những buổi chiều cả xóm cùng nhau ngồi đan lát, các em nhỏ làm vương miện từ rơm, kết những chiếc vòng xinh xắn, làm những con vật đáng yêu mà chúng thích qua những sợi rơm vàng… Không khí làng quê như sống lại những ký ức đẹp” - chị Mai chia sẻ.

6.png

Sự tái sinh của rơm cũng là cách để gìn giữ hồn quê. Trong những sợi rơm vàng ấy, có cả tiếng cười râm ran của trẻ nhỏ, có mùi khói bếp quen thuộc và cả khát vọng làm đẹp cuộc sống theo cách riêng, mộc mạc, bền bỉ mà sâu sắc.

Có thể ở đâu đó, việc tái chế từ phụ phẩm nông nghiệp đã quá quen thuộc. Nhưng ở Nghĩa Đô, nơi mà mỗi mái nhà vẫn còn lưu giữ nếp sống truyền thống, thì việc tái sinh rơm rạ không chỉ là vấn đề môi trường. Đó là câu chuyện của tình yêu văn hóa, sự sáng tạo lặng lẽ của những con người yêu cái đẹp từ những điều nhỏ bé nhất. Hành trình để rơm trở thành sản phẩm xanh trên những góc nhỏ của phòng khách, quán cà phê, trên những ô cửa sổ... để Nghĩa Đô trở thành điểm du lịch sinh thái độc đáo của Lào Cai thì còn cần thêm khoảng thời gian. Nhưng từng sợi rơm, khóm rạ đang kể chuyện - chuyện của một vùng đất đang đổi thay bằng bàn tay và trái tim của chính người dân bản địa.

Giữa những đổi thay nhanh chóng của nhịp sống hiện đại, những điều tưởng như bị lãng quên lại đang âm thầm hồi sinh - như sợi rơm vàng dưới nắng. Ở Nghĩa Đô, hành trình tái sinh ấy không chỉ làm đẹp không gian, mà còn nuôi dưỡng những câu chuyện đẹp - về con người, về ký ức và về tình yêu dành cho mảnh đất quê hương.

Trình bày: Bích Huệ

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

Lào Cai nở rộ mô hình nông nghiệp xanh

Lào Cai nở rộ mô hình nông nghiệp xanh

Chung tay cùng tỉnh Lào Cai hiện thực hóa mục tiêu phát triển “xanh, hài hoà, bản sắc và hạnh phúc”, nhiều nông dân tỉnh Lào Cai đã chủ động xây dựng các mô hình nông nghiệp xanh. Qua đó, góp phần hình thành nền nông nghiệp hiện đại, bền vững, thân thiện với môi trường và gia tăng giá trị kinh tế.

Câu chuyện lá dong

Câu chuyện lá dong

Khi Tết cận kề, vùng Phong Dụ Thượng lại rộn ràng bởi thứ hàng hóa chỉ xuất hiện một lần trong năm - đó là lá dong. Đây là mùa vụ đặc biệt của lá dong - nguyên liệu chính để gói bánh chưng truyền thống. Tuy chỉ bán lá dong một lần trong năm, nhưng người dân nơi đây lại thu về nguồn thu nhập đáng kể cho gia đình.

Vùng đất của những triệu phú “ăn cơm đứng”

Vùng đất của những triệu phú “ăn cơm đứng”

Sau hơn ¼ thế kỷ bén rễ, sinh sôi trên đồng đất Trấn Yên, nghề trồng dâu nuôi tằm đã phát triển ổn định và bền vững. Xuân 2026 này, người dân ở các thôn của xã Trấn Yên lại nô nức xuống đồng để mở rộng diện tích dâu, tiếp tục cần mẫn gieo ước vọng cho những mùa dâu xanh lá, những mùa kén đong đầy.

Bảo Ái xây hạnh phúc trên nền nông thôn mới

Bảo Ái xây hạnh phúc trên nền nông thôn mới

Năm 2025 đánh dấu bước phát triển nổi bật trong xây dựng nông thôn mới của xã Bảo Ái, tỉnh Lào Cai. Ba thôn Trung Sơn, Tân Phong 1 và Tân Lập được công nhận đạt chuẩn thôn nông thôn mới kiểu mẫu, đưa Bảo Ái trở thành xã đầu tiên của tỉnh sau hợp nhất có thôn đạt chuẩn kiểu mẫu. Thành quả này không chỉ khẳng định nỗ lực của cấp ủy, chính quyền địa phương, mà còn phản ánh rõ nét những đổi thay tích cực, bền vững trong đời sống người dân.

Tà Chơ khát điện

Tà Chơ khát điện

Thôn Tà Chơ, xã Phình Hồ - nơi bốn mươi nóc nhà người dân tộc Mông với hơn hai trăm nhân khẩu vẫn chưa có ánh sáng điện lưới mỗi khi đêm về. Không có điện, cuộc sống đầy vất vả. Tuy vậy, khát vọng về ánh sáng chưa bao giờ tắt.

Niềm vui trên những nương dứa

Niềm vui trên những nương dứa

Những ngày đầu tháng 1, khi không khí Tết đã bắt đầu len lỏi khắp các bản làng vùng cao, trên những triền đồi xã Bản Lầu, tỉnh Lào Cai, nông dân lại tất bật bước vào vụ thu hoạch dứa sớm. Đây là vụ dứa được bà con mong chờ, bởi không chỉ cho sản lượng khá mà còn đúng thời điểm nhu cầu tiêu thụ tăng cao, phục vụ thị trường Tết và đầu năm mới.

Quả chua cho “trái ngọt”

Quả chua cho “trái ngọt”

Hơn chục năm nay, người dân thôn Tiến Cường, xã Gia Phú đã lựa chọn cây quất làm cây trồng cho thu nhập tăng thêm ổn định. Không cần nhiều kỹ thuật chăm sóc, thị trường tiêu thụ ổn định, thu hoạch quanh năm, thu hoạch đến đâu tiểu thương mua đến đó, người dân thôn Tiến Cường khẳng định: Quả quất chua nhưng lại đang cho “trái ngọt” trên vùng đất này.

Mùa cam trĩu quả

Mùa cam trĩu quả

Những ngày này, các vùng trồng cây ăn quả của tỉnh bước vào mùa thu hoạch rộn ràng nhất trong năm. Sau một năm cần mẫn vun trồng, chăm sóc, người nông dân đón mùa quả ngọt với hy vọng mang lại nguồn thu nhập ổn định, góp phần “vẽ” nên bức tranh nông thôn yên bình, trù phú.

thôn Tân Phong

Tân Phong 1 - Điểm sáng nông thôn mới kiểu mẫu

Từ một thôn còn nhiều khó khăn, Tân Phong 1, xã Bảo Ái hôm nay đã khoác lên mình diện mạo nông thôn mới kiểu mẫu với những tuyến đường bê tông sạch đẹp, hệ thống chiếu sáng đồng bộ, cảnh quan môi trường sáng - xanh - sạch - đẹp, đời sống vật chất, tinh thần của Nhân dân không ngừng được cải thiện.

Cán bộ và nhân dân thôn Lao Chải bê tông hóa đường giao thông nông thôn.

Lao Chải chung sức xây dựng nông thôn mới

Là xã vùng cao đặc biệt khó khăn, với địa hình chia cắt, dân cư phân tán, trên 99% là đồng bào Mông, song với quyết tâm của cấp ủy, chính quyền, sự đồng thuận, chung sức của Nhân dân và Chương trình mục tiêu quốc gia về xây dựng nông thôn mới, xã Lao Chải đang từng bước tạo chuyển biến tích cực trong xây dựng nông thôn mới, cải thiện đời sống Nhân dân.

Xây dựng vùng cây ăn quả ôn đới gắn với sản phẩm OCOP

Xây dựng vùng cây ăn quả ôn đới gắn với sản phẩm OCOP

Nằm ở vùng đất thượng nguồn sông Chảy, xã Si Ma Cai và Sín Chéng nổi tiếng có phong cảnh đẹp, đặc biệt là vựa hoa quả ôn đới của tỉnh. Ngày đầu năm mới 2026, khi những cành hoa lê, hoa mận đang chúm chím nụ chào đón xuân về, chúng tôi có dịp đến với vùng đất lưu dấu ngựa thần để “mục sở thị” câu chuyện phát triển vùng cây ăn quả ôn đới trên núi đá tai mèo.

Quy Mông đầu tư có trọng điểm từ chương trình mục tiêu quốc gia

Quy Mông đầu tư có trọng điểm từ chương trình mục tiêu quốc gia

Xã Quy Mông là địa bàn còn nhiều khó khăn về kinh tế - xã hội, dân cư phân tán, tỷ lệ hộ nghèo từng ở mức cao. Trong bối cảnh đó, khi triển khai các chương trình mục tiêu quốc gia (MTQG), cấp ủy đảng, chính quyền xã xác định rõ quan điểm: Không chạy theo hình thức, không dàn trải nguồn lực, mà tập trung đầu tư vào những nội dung thiết thực, sát với nhu cầu đời sống và sản xuất của người dân.

[Infographic] Mức hỗ trợ từ ngân sách cấp tỉnh để mở mới, làm đường bê tông xi măng

[Infographic] Mức hỗ trợ từ ngân sách cấp tỉnh để mở mới, làm đường bê tông xi măng

Hội đồng nhân dân tỉnh đã ban hành Nghị quyết 22/2025/NĐ-HĐND quy định chính sách hỗ trợ xây dựng đường giao thông nông thôn trên địa bàn tỉnh Lào Cai, giai đoạn 2026 - 2030. Trong đó, tại khoản 1 và khoản 2 Điều 3 của Nghị quyết quy định mức hỗ trợ từ ngân sách cấp tỉnh để mở mới, mở rộng nền đường và xây dựng mặt đường bê tông xi măng.

Chung tay chữa lành “vết thương”

Chung tay chữa lành “vết thương”

Sau những cơn bão, khi dòng nước xiết đã rút, những dải mây xám rời đi, thôn Tả Trang, xã Bát Xát dần trở lại nhịp sinh hoạt thường ngày. Thế nhưng, trên tuyến đường nhỏ dẫn vào thôn, dấu vết của thiên tai vẫn còn hiện hữu. Mặt đường bê tông bị xé toạc, đất đá trôi đi, để lộ những vết rãnh sâu hoắm, như “vết thương” chưa kịp liền da.

Triệu phú hoa đào ở Cán Chư Sử

Triệu phú hoa đào ở Cán Chư Sử

Ở thôn Cán Chư Sử (xã Si Ma Cai) có một nông dân người Mông đã tận dụng tốt lợi thế khí hậu, thổ nhưỡng và vẻ đẹp của giống đào bản địa để trồng đào cảnh bán, đem lại thu nhập 150 triệu đồng đến 200 triệu đồng mỗi năm. Đó là ông Giàng A Pùa, được người dân thôn Cán Chư Sử quen gọi với cái tên “triệu phú hoa đào”.

Ước mong Suối Chải

Ước mong Suối Chải

Thôn Suối Chải, xã Bát Xát ở độ cao khoảng 1.500 m so với mực nước biển, hiện ra như một chấm nhỏ giữa đại ngàn trùng điệp. Tuyến đường độc đạo dẫn lên thôn uốn lượn theo triền núi, hẹp và dốc, có đoạn chỉ vừa hai xe máy tránh nhau. Một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút. Đoạn đường ấy chính là “nút thắt” lớn nhất, kìm hãm bước phát triển của Suối Chải suốt nhiều năm qua.

fb yt zl tw