Paralympic 2024: Cuộc hội ngộ xúc động giữa lòng Paris

Paralympic 2024 không chỉ là nơi các VĐV tranh tài mà còn là nơi chứng kiến những cuộc hội ngộ xúc động.

Màn pháo hoa rực rỡ tại lễ khai mạc Paralympic Paris 2024. Ảnh minh họa: THX/TTXVN
Màn pháo hoa rực rỡ tại lễ khai mạc Paralympic Paris 2024. Ảnh minh họa: THX/TTXVN

Xung đột đã khiến hàng triệu người Ukraine bị phân tán khắp thế giới, gia đình và bạn bè bị chia cắt. Thế vận hội là dịp để những nhóm nhỏ trong số họ được mừng mừng tủi tủi gặp lại nhau giữa đất trời Paris.

Đó là câu chuyện về bộ đôi VĐV cầu lông Oksana Kozyna và Oleksandr Chyrkov cùng cô giáo Svitlana Shabalina - những người từng xem nhau như gia đình. Kozyna và Chyrkov rời thành phố Dnipro sau khi nổ ra cuộc xung đột Nga - Ukraine hồi tháng 2/2022 và tìm tới Pháp lánh nạn. Cô giáo Shabalina - người từng mang thức ăn đến trường và khuyến khích họ theo đuổi thể thao dành cho người khuyết tật - cũng đã rời Ukraine sang Thụy Điển sinh sống vào đầu năm nay.

Cuộc đời của Kozyna và Chyrkov trải qua nhiều bi kịch. Kozyna sinh ra với một chân không có xương mác. Do không thể chăm sóc đầy đủ cho con, cha mẹ Kozyna đã bỏ cô lại một trại mồ côi dành cho trẻ khuyết tật và gia đình chỉ đoàn tụ sau khi Kozyna 15 tuổi. Chyrkov cũng lớn lên trong cô nhi viện này, bị tàn tật do gặp tai nạn nghiêm trọng khi 8 tuổi. Anh chỉ được mẹ tới thăm hai lần trong suốt 2 năm nằm viện điều trị vết thương, trước khi bà bỏ rơi anh hoàn toàn.

HLV đội tuyển cầu lông Dmytro Zozulya nhớ lại cảm giác ngạc nhiên khi lần đầu đến trại mồ côi để tuyển chọn các VĐV tham gia bộ môn cầu lông dành cho người khuyết tật tại Paralympic Tokyo 2020.

Ông Zozulya chia sẻ: “Khi đến đó, tôi thực sự sốc. Nơi đó bẩn thỉu và hôi thối đến kinh khủng”. Trong bối cảnh u ám của trại mồ côi, sự tử tế và ân cần của cô giáo Shabalina đã khiến cô trở thành “người mẹ thứ hai” của Kozyna và Chyrkov.

Cô Shabalina chia sẻ: “Tôi là cô giáo của các em và tôi đặc biệt quan tâm đến các em vì các em là trẻ mồ côi. Tôi làm mọi thứ vì các em, như mang thức ăn cho các em chẳng hạn. Tôi yêu công việc của mình và các em như những đứa con của tôi”.

Bà Shabalina không giấu được niềm tự hào khi nhắc về những học trò của mình, những thanh thiếu niên đã vượt qua bi kịch cá nhân để vươn tới thành công. Kozyna (29 tuổi) ghi dấu lịch sử khi trở thành VĐV khuyết tật đầu tiên của Ukraine đoạt ngôi vô địch cầu lông thế giới vào năm 2022, trong khi Chyrkov (28 tuổi), giành HCB tại giải vô địch châu Âu hồi năm ngoái. Bà Shabalina cho biết: “Tôi thật sự xúc động. Tôi rất vui mừng và tự hào về các em”.

Nhớ lại những ngày tháng ở trường, bà Shabalina kể rằng cả Kozyna và Chyrkov đã thể hiện tố chất thủ lĩnh từ rất sớm. Bà cho biết: “Sasha (Chyrkov) là một thủ lĩnh. Cậu ấy tổ chức mọi thứ như một đội tuyển thể thao, luôn là người chỉ huy. Còn Oksana cũng luôn thu hút những đứa trẻ xung quanh. Các em đã cạnh tranh với nhau từ khi còn rất nhỏ".

Trong khi Kozyna vào tới Bán kết môn cầu lông tại Paralympic 2024, Chyrkov dừng chân ở vòng bảng. Họ là 2 tay vợt duy nhất còn trụ lại từ khoảng 20 VĐV cầu lông mà ông Zozulya từng huấn luyện. Ông cho biết: “Nhiều em đã rời khỏi đất nước, hoặc chuyển đến vùng khác vì sợ hãi tình hình xung đột. Bản thân tôi cũng đã từng khóc mỗi ngày vì tôi còn có 3 đứa con nhỏ”.

Nhờ có sự giúp đỡ của Christophe Guillerme - một người bạn Pháp, ông Zozulya và gia đình cùng Kozyna và Chyrkov đã tìm được nơi ở mới tại miền Bắc nước Pháp. Ông Guillerme cho biết: “Chúng tôi đã đưa các em ra khỏi Ukraine, tổ chức tập luyện 3 đến 4 buổi mỗi tuần”. Ông cũng kêu gọi các công ty tài trợ chi phí nhà ở và chi phí để Kozyna và Chyrkov tham gia các giải đấu quốc tế và hướng cho mục tiêu Paralympic Paris 2024.

Mọi nỗ lực của Kozyna và Chyrkov đã thành công khi họ cùng nhau tiến đến Paris và có một cuộc tái ngộ đầy cảm xúc với cô giáo Svitlana Shabalina sau khoảng 4 năm xa cách. Đây không chỉ là câu chuyện về sự đoàn tụ mà còn là minh chứng cho sức mạnh của lòng nhân ái, nghị lực và sự kiên cường vượt lên nghịch cảnh, nhắc nhở chúng ta rằng giữa những biến cố khốc liệt của cuộc sống, tình người vẫn luôn tỏa sáng và lan tỏa mạnh mẽ.

Theo baotintuc.vn

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục

VTV Cup 2026: Động lực nâng tầm thể thao, văn hóa và du lịch Lào Cai

VTV Cup 2026: Động lực nâng tầm thể thao, văn hóa và du lịch Lào Cai

Lần đầu tiên được tổ chức, Giải Bóng đá nữ các dân tộc thiểu số Việt Nam - VTV Cup năm 2026 đã chọn Lào Cai làm nơi khởi đầu cho một hành trình đặc biệt: nơi những cô gái dân tộc thiểu số được sống với đam mê bóng đá, nơi văn hóa các vùng miền hội tụ và tinh thần đại đoàn kết được lan tỏa. Với sự chuẩn bị  bài bản và vào cuộc của cả hệ thống chính trị, Lào Cai đã hoàn thành xuất sắc vai trò địa phương đăng cai, biến VTV Cup thành một “điểm hẹn” của thể thao, văn hóa và du lịch.

VTV Cup - Nơi ươm mầm những giấc mơ

VTV Cup - Nơi ươm mầm những giấc mơ

Từ sân đất của bản làng đến sân chơi bóng đá nữ quy mô quốc gia, các cô gái dân tộc thiểu số đã mang theo tình yêu trái bóng, sự kỳ vọng của gia đình và cả giấc mơ còn chưa gọi thành tên. VTV Cup 2026 không chỉ trao cho họ cơ hội được thi đấu, mà còn mở ra không gian tôn vinh, ghi nhận và tiếp lửa cho những đam mê đang âm thầm lớn lên.

Mẹ con cùng đá bóng tại VTV Cup 2026: Từ bản làng đến sân chơi quốc gia

Mẹ con cùng đá bóng tại VTV Cup 2026: Từ bản làng đến sân chơi quốc gia

Trên sân cỏ của Giải bóng đá nữ các dân tộc thiểu số Việt Nam - VTV Cup 2026 không chỉ có những pha bóng kịch tính, những cú sút dứt điểm đẹp mắt mà còn có những câu chuyện tình yêu đam mê bóng đá khiến người xem xúc động. Đặc biệt, cặp mẹ con H’ Theo và Giang đang là điểm nhấn không thể bỏ qua của đội Đak Đoa (Gia Lai).

Dấu ấn bản sắc trên sân cỏ

Giải bóng đá nữ các dân tộc thiểu số Việt Nam - VTV cup năm 2026 Dấu ấn bản sắc trên sân cỏ

Quy tụ 12 đội bóng đại diện cho các dân tộc thiểu số đến từ nhiều tỉnh, thành phố trên cả nước, Giải bóng đá nữ các dân tộc thiểu số Việt Nam - VTV Cup 2026 không chỉ mang đến những trận cầu sôi động. Giải đấu còn tạo nên một không gian đặc biệt, nơi trang phục truyền thống hiện diện trên sân cỏ, đưa bản sắc văn hóa đến gần hơn với công chúng.

Từ sân đất bản làng đến Giải đấu VTV CUP: Bản hòa ca về bản sắc văn hóa và khát vọng vươn lên của những đóa hoa đại ngàn

Từ sân đất bản làng đến Giải đấu VTV CUP: Bản hòa ca về bản sắc văn hóa và khát vọng vươn lên của những đóa hoa đại ngàn

Từ những sân đất bản làng đến thảm cỏ VTV Cup 2026, 12 đội bóng nữ dân tộc thiểu số đã viết nên một bản hòa ca đầy cảm xúc về đam mê, bản sắc văn hóa và khát vọng vươn lên. Giải Bóng đá nữ các dân tộc thiểu số Việt Nam – VTV Cup lần thứ I không chỉ là cuộc tranh tài, mà còn là nơi những “đóa hoa đại ngàn” tỏa sáng, lan tỏa vẻ đẹp phụ nữ vùng cao và tinh thần đại đoàn kết các dân tộc.

Bắc Hà sẵn sàng cho Giải chạy 10km “Hương sắc mùa Thu” 2026: Chạy giữa thiên nhiên, khám phá bản làng

Bắc Hà sẵn sàng cho Giải chạy 10km “Hương sắc mùa Thu” 2026: Chạy giữa thiên nhiên, khám phá bản làng

Ngày 29/8, Giải chạy phong trào 10km “Hương sắc mùa Thu” năm 2026 sẽ diễn ra tại xã Bắc Hà, là một trong những hoạt động thể thao nổi bật trong khuôn khổ Festival “Hương sắc mùa Thu” 2026, mang đến sân chơi thể thao hấp dẫn cho vận động viên và du khách, đồng thời mở ra hành trình khám phá cảnh sắc thiên nhiên, bản làng và không gian văn hóa đặc trưng của vùng cao Bắc Hà.

fb yt zl tw