Báo Lào Cai Online
Hotline: 02143.840.046 - 0986575708

Văn hóa-Văn nghệ

Nhớ mùa cá vật

14/06/2018 16:08

LCĐT - Mây đen vần vũ, mưa, vẫn mưa, mưa cứ dầm dề ngày này qua ngày khác. Tôi cuộn tròn trong chăn như con tằm nằm trong kén, thò đầu ra ngắm từng chùm bong bóng trôi nổi rồi vỡ òa trên sân, lòng thấp thỏm, đợi chờ. Bố tôi bắc thang tre lên gác bếp lấy cái nơm bám đầy bồ hóng xuống. Mẹ tôi mang nồi, mang chậu ra hứng những chỗ dột, mưa từ trên mái cọ cũ kỹ nhỏ xuống từng giọt, từng giọt, tong tong. Mẹ quay ra nói với bố trong tiếng mưa:

- Thằng Khủ lớn rồi, nó muốn đi theo!

Thế là bố tôi cầm dao chạy lên búi tre sau nhà chặt lấy một cây tre già vàng óng rồi cặm cụi chẻ chẻ, vót vót, đan cho tôi một cái nơm mới nhỏ xinh.

Mùa cá vật đã bắt đầu. Sau những cơn mưa dài triền miên, hồ Thác Bà nước dâng lên ngùn ngụt. Ở chỗ có nhiều bụi cỏ, nước xâm xấp hoặc chỗ có nước mới từ các khe, các suối đổ xuống, cá thi nhau lên đẻ trứng. Nhiều nhất là cá chép, đuôi vàng chóe, sống lưng nhô lên cả mặt nước, có con nặng những bảy, tám cân, sau là cá dưng, cá diếc từng đôi, từng đôi một bám theo nhau, kéo nhau lên thi nhau đập nước ầm ầm.

Tôi vác nơm theo bố khi trời còn tối mịt, lúc này chưa nhìn thấy cá, hễ cứ thấy tiếng quẫy nước ở đâu là bố tôi lao tới, đánh rầm. Tôi cũng cò rò theo sau bố như một tay nghề thực thụ. Bỗng một con cá ở đâu lao tới đâm khịch vào chân tôi, làm tôi chới với suýt ngã; bố tôi hét:

- Cá đấy!

Tôi vung nơm đánh rào và đè cả người lên. Con cá đã nằm gọn trong nơm, vùng vẫy khua nước loạn xị, tôi hét vang trời, sướng mê! Đó là con cá đầu tiên và cũng là con cá lớn nhất tôi bắt được, nó nặng bảy cân. Khi mổ thịt, bố cắt cái đuôi vàng chóe xòe ra như cái quạt bảo tôi mang ra dán lên cột nhà sàn để làm kỷ niệm.

(Ảnh minh họa).

Mùa cá vật, cái lu lớn đặt trên thích nước nhà tôi lúc nào cũng đầy ắp cá, để mẹ tôi đi chợ xa, trưa về, tối đến lại cùng nhau quây quần bên mâm cơm có nồi cá bung. Mùa cá vật năm xưa đã đi qua trong tiếc nuối… Cứ mỗi lần nhìn đuôi cá dán trên cột nhà hay nhìn trời đổ cơn mưa, tôi lại nhớ cảm giác sướng rơn khi bắt được cá ngày ấy.

Mùa cá vật vẫn trở về trong nỗi mong chờ của cư dân ven hồ Thác Bà nhưng cá thì cứ vắng bóng dần, mà nếu có, cá cũng chẳng vào nổi đến bờ để đẻ trứng vì lưới to, lưới nhỏ giăng như trận đồ bát quái rồi kích điện, lưới vét, đánh mìn… chỉ còn lũ tép dầu tí xíu là mặc nhiên đớp vào chân người nhồn nhột. Tôi chợt nghĩ, nếu tôi là cá thì tôi thà đẻ trứng bừa ở ngoài chứ chẳng dám vào bờ vì quanh bờ hồ đèn sáng nhiều như sao đêm. Có cả xe máy ra tận đấy để chở cá đi cho sớm. Tạnh mưa, tôi vác nơm ra chờ, mặt nước lặng thinh. Đợi mãi chẳng thấy tăm tích con cá nào tôi khua nước ào ào rồi nhảy ùm ùm, hét lớn:

- H…ú… cá vật rồi, à lối! Nhiều quá!...

Ánh đèn pin từ bốn phía hướng vào chỗ tôi, tiếng bước chân rầm rập tiến lại mong vớ được con cá nào để bù lại cái công đã thức căng mắt suốt đêm dài. Tôi lẳng lặng lủi nhanh về nhà, còn nghe rõ tiếng làu bàu phía sau lưng:

- Mẹ cha thằng nào!...

Tôi vác nơm về nhà, bố hỏi:

- Được cá không con?

Tôi lắc đầu, bố buông một tiếng thở dài thườn thượt. Mưa, vẫn mưa, bố tôi ngồi bên bàn nước, lặng im nhìn ra bầu trời mịt mùng mưa gió, tôi biết bố đang sống lại những mùa cá vật năm xưa mà bây giờ đã đi vào dĩ vãng…

Nông Quang Khiêm
Mã bảo mật

Tổng Biên tập: Ngô Văn Hinh, Phó Tổng Biên tập: Nguyễn Đức Hoàng - Đặng Viết Xuyên. Trụ sở: Tầng 6, khối 4, phố 30 tháng 4, P.Bắc Lệnh, T.P Lào Cai.

Giấy phép xuất bản số: 41/GP-BTTTT cấp ngày 28/01/2016; Điện thoại: 0214.3840.046 - Fax: 0214.3840.921; Email: baolaocaidientu@gmail.com

Ghi rõ nguồn “Báo Lào Cai điện tử” khi sử dụng thông tin trang này.