Báo Lào Cai Online
Hotline: 02143.840.046 - 0986575708

Truyện

Con muốn nói ngàn lời yêu cha

26/05/2016 09:12

Cha ơi!

Một tháng nay con không về nhà được vì bận ôn thi cho kỳ thi quốc gia sắp tới...Nhưng cha không phải bắt xe ra thăm con đâu. Cha hãy cứ ở nhà và yên tâm! Con tin là kỳ thi tới con sẽ làm bài thi tốt, không phụ lòng mong mỏi của cha. Và ở đâu đó trên cõi đời này, nếu còn sống, người phụ nữ là mẹ của con vẫn đang cầu chúc cho con những điều tốt lành thì con cũng không phụ lòng của mẹ đâu cha.

Tối nay, ngồi học bài trên lớp, không hiểu sao con cứ thấy bâng khuâng. Thời thơ ấu xen lẫn tuổi thanh niên. Ký ức đan xen hiện tại cứ hiện lên nỗi nhớ cồn cào trong con. Và trong những hình ảnh ấy, bóng cha phủ lên ấm áp, tràn đầy yêu thương.

Miền ký ức xa xăm bàng bạc suốt thời thơ ấu thiếu vắng bóng dáng và hơi ấm của mẹ. Hơi ấm mẫu tử là gì? Như thế nào? Con chưa từng biết đến. Chỉ có hơi ấm tình cha trùm lên đời con. Còn nhớ hình ảnh con co ro ngồi trong lòng cha. Ngoài trời lạnh buốt. Những căn nhà tường trình mùa đông càng thêm ảm đạm. Khói sương mờ mịt đè lên xám mốc những mái nhà hình nấm. Hơi ấm từ bếp lửa trong ngôi nhà tường dày khiến con thấy ấm áp và sung sướng.

Con nhớ nhiều đợt nước đóng băng cả tuần. Băng lấp lánh như những mảnh thủy tinh trong suốt bám chặt mái nhà, ngọn cây, đống củi ngoài sân. Sờ tay vào thấy lạnh cóng. Cha bảo “Đá nhà trời đấy!”. Con thích thú ngắm sắc óng ánh lung linh tan chảy của nó khi nắng lên. Rồi, bên bếp lửa ấm áp, bố ôm con, rủ rỉ kể cho con nghe những câu chuyện từ thuở khai thiên lập địa, tổ tiên của tộc người Hà Nhì mình đi đến những miền đất mới khai phá dựng xây, lập làng trên quê hương mới với những ngôi nhà hình nấm tránh rét, tránh thú rừng nơi hồng hoang rừng núi. Cha ru con vào giấc ngủ chập chờn những giấc mơ thần tiên… Cứ như vậy, phủ kín thời ấu thơ con là ấm áp bếp lửa hồng, giọng kể chuyện trầm ấm cùng những vòng xoa dịu dàng ấm áp từ đôi bàn tay thô ráp của cha trên lưng con đã đưa con vào giấc ngủ yên bình.

Con nhớ, có những đêm mơ thấy mẹ. Mẹ đẹp, dịu dàng hơn nàng Ơn trong chuyện xửa xưa cha kể. Mẹ nhìn con rồi đi ra cửa. Con khóc đòi mẹ. Cha ngồi ôm con suốt đêm. Nước mắt cha rơi xuống má con buồn buồn, âm ấm… Con nhớ suốt mùa đông, những ngón tay, ngón chân cha sưng lên, đỏ tấy. Vậy mà cha vẫn lăn lộn với những công việc nhà nông. Cha lầm lũi trên rừng, trên núi làm nương, phát rừng, chăm cây và lấy củi. Khi địu được thồ củi về nhà, cha bế bổng con lên, dụi mặt vào bụng con. Hai cha con cười vang cả góc làng cứ như đã xa nhau lâu lắm…Bữa tối dọn ra trên cái mâm đai bao giờ cũng có thêm một cặp bát, đũa. Cha bảo, cha sắp bát sẵn, nếu mẹ về còn ngồi vào ăn ngay cho nóng…17 năm nay, bữa nào cũng thế, cha kiên trì chờ mẹ...

Ngày trước, con ngằn ngặt khóc gào mẹ trong cơn khát sữa cồn cào ruột gan của đứa trẻ mới đầy tuổi. Con đã khóc hu hu khi bao mùa đông chẳng được mẹ vừa địu trên lưng vừa làm việc nhà như bao trẻ khác. Con đã gào khóc đớn đau gọi mẹ trong vô vọng mỗi lần sốt mê man. Con đã lặng lẽ bao lần lau nước mắt khi thấy đôi bàn tay chai sần của cha xới từng đũa cơm vào bát, cẩn thận đặt lên mâm chờ mẹ. Con quay đi nuốt nước mắt vào tim khi thấy đôi tay thân thương ấy đã run rẩy, chiếc đũa xới cơm đã chuệch choạc… Sao mẹ đi đâu mãi không về?

Đã có những người đàn bà đến nhà mình xăm xắn làm đỡ việc và thẹn thùng trước cha…đã có những người đàn ông đến bàn việc lấy vợ cho cha…đã có …nhiều nhiều lắm những mối manh để cha tái hôn cho đỡ vất vả..

Cha chỉ lắc đầu. Cha bảo còn chờ một người phụ nữ đã bỏ nhà sang bên kia biên giới 17 năm trước. Cha bảo sẽ lo xong cho thằng Hổ của cha có nghề nghiệp, có vợ con, thì cha sẽ đi tìm mẹ, dù rằng lúc đó cha có thật già, cha cũng sẽ chống gậy đi tìm mẹ về cho cái thằng Hổ tội nghiệp của cha…

Hồi bé, con đâu biết cái sự vắng lặng trong nhà và hình bóng thui thủi của hai cha con trong sự cô đơn vì thiếu vắng hơi ấm người vợ, người mẹ? Ở cái xứ sở mù sương chênh vênh giữa đất trời này, người phụ nữ Hà Nhì chịu thương, chịu khó lo toan cuộc sống gia đình. Mẹ sinh con ra mới được nửa tuổi thì mùa đông ập đến. Mùa đông năm ấy khắc nghiệt chưa từng thấy. Quê ta đón nhận một trận mưa tuyết dai dẳng. Cả một vạt thảo quả ba năm của nhà mình chết héo dưới tuyết. Mẹ ôm mặt khóc đớn đau. Cha buồn sọm. Năm nay mất mùa thảo quả, cây lương thực cũng chết hết. Rau chẳng còn một cọng, lấy cái gì ăn đây?

Thế rồi một buổi đi làm nương mẹ không về. Ba thiếu phụ cùng làng đã không về. Ba người mẹ trẻ bỏ đi khi ba đứa con còn trứng nước khóc ngằn ngặt vì đói sữa, thiếu hơi ấm mẹ. Ba ông bố trẻ và họ hàng cùng hàng xóm lúng túng vụng về bón từng thìa nước cơm cho những đứa con tội nghiệp. Đáng thương thay, có một đứa trẻ đã chết vì bị sưng phổi và tiêu chảy chỉ sau ngày mẹ bỏ đi nửa tháng.

Con may mắn hơn có lẽ vì “già” tháng hơn các bạn. Có lẽ cũng nhờ những giọt mồ hôi lo toan của cha khi lo lắng cho con từng li, từng tí. Sau này cha bảo cha không muốn con có cảm giác mất mẹ.

Con lớn lên trong vòng tay yêu thương của cha như vậy. Con biết đi, biết chạy nhảy, cha dõi theo rơi nước mắt mừng rỡ. Ngày cha dẫn con đến lớp mẫu giáo. Ngày cha rưng rưng nước mắt treo tấm giấy khen của thầy hiệu trưởng trường tiểu học, rồi cô hiệu trưởng THCS...lên bức vách đất trong ngôi nhà ám khói, cha ha hả cười và buột miệng “Mẹ thằng Hổ về xem thằng Hổ giỏi chưa?”.

Hiện tại con đang là một chàng trai Hà Nhì lớp 12 bắt đầu có ý thức về cuộc sống. Ngày con giã từ tuổi ấu thơ và trường làng, ra trường nội trú của tỉnh. Lần đầu tiên xa nhà xuống phố. Đêm ngủ trong ký túc xá của trường con không ngủ được. Nhìn chỗ nào cũng thấy thiêu thiếu cái gì. Chiếc giường sạch sẽ nhưng thiếu chiếc khăn bóng mồ hôi cha lót gối cho con. Căn phòng màu xanh lơ xinh đẹp nhưng lạnh lẽo vì thiếu hơi ấm bếp lửa. Và đêm, con ôm chiếc gối thấy thèm vòng tay ôm chặt của cha… Chao ôi là nhớ.

Nhưng cha đã dặn con trong ngày chia tay xuống núi: “Chỉ có đi học mới mở mang đầu óc, con đỡ khổ và cha con mình biết đường đi tìm mẹ!”. Giờ đây khi ngồi viết những dòng này cho cha, các bạn đã ngủ say rồi. Giường bên kia bạn Lở người Mông chợt cười khanh khách trong mơ. Con lại nhớ những giấc mơ của cha. Chỉ là những tiếng ú ớ hốt hoảng và rõ nhất là những tiếng gọi “Mẹ Hổ…mẹ Hổ…”. Thương cha ngay cả lúc ngủ vẫn đau đáu tìm mẹ cho con trai…

Con đã nhiều đêm mơ về nhà, đứng đón con dưới mái nhà nấm là cha rạng ngời niềm vui…Và sau cha…là người phụ nữ con khao khát đêm ngày được gặp suốt 17 năm qua.

Với tình yêu thương bao la và sự bao dung, nhân hậu trời biển của cha dành cho con, cho mẹ, con tin giấc mơ đó sẽ nhanh thành hiện thực.

Con muốn nói ngàn lời yêu cha.

Trần Thị Minh
Mã bảo mật

Các tin khác

Tổng Biên tập: Ngô Văn Hinh, Phó Tổng Biên tập: Nguyễn Đức Hoàng - Đặng Viết Xuyên. Trụ sở: Tầng 6, khối 4, phố 30 tháng 4, P.Bắc Lệnh, T.P Lào Cai.

Giấy phép xuất bản số: 41/GP-BTTTT cấp ngày 28/01/2016; Điện thoại: 0214.3840.046 - Fax: 0214.3840.921; Email: baolaocaidientu@gmail.com

Ghi rõ nguồn “Báo Lào Cai điện tử” khi sử dụng thông tin trang này.