Báo Lào Cai Online
Hotline: 02143.840.046 - 0986575708

Chuyện làng văn

Quà chợ

04/04/2016 16:44

LCĐT - Ngày nhỏ, niềm vui lớn của tuổi thơ tôi là ngóng mẹ về chợ!

Hầu như ngày nào mẹ cũng đi chợ để bán vài sản vật nhà nuôi, nhà trồng như buồng chuối, buồng cau, dăm con vịt, con gà hoặc mớ cà, dưa... Vậy nhưng, ngày có hàng bán đi chợ đã đành, ngày không có gì bán, mẹ vẫn cứ đi. “Quen chân, ở nhà buồn”- mẹ bảo. Nói vui vậy, chứ chắc mẹ siêng đi chợ không chỉ vì “quen chân”. Không bán thì mẹ mua chút thức ăn tươi về lo cơm cho cả nhà. Cha làm quần quật ngoài đồng, mẹ không đành lòng nhìn thấy bữa trưa cha trệu trạo nhai bát cơm khô thiếu cá, thiếu canh. Còn nữa, mấy đứa nhỏ (là anh em tôi) cũng cần ăn uống đàng hoàng, để lớn, để bớt sinh bệnh, sinh đau. Tiền ăn rẻ hơn tiền thuốc mà… mẹ luôn chống chế mỗi khi nghe cha phàn nàn chuyện chợ búa tốn kém!

Ấy là chuyện người lớn, nói biết vậy thôi. Lũ nhóc chúng tôi, thực tình, mong mẹ đi chợ, ngóng mẹ về chợ chỉ với duy nhất một mối quan tâm: Quà chợ!

Có “sang cả” gì đâu những món quà chợ quê xưa, những món quà đem cho con nít ngày nay chắc nhiều đứa chê: Vài chiếc bánh bò, gói kẹo bột túm lá sen, năm ba vắt cốm (ngô hoặc gạo nếp) rang nổ trộn đường đen, miếng kẹo dừa (hoặc đậu phộng) làm kiểu thủ công, sên đường đỏ chín tới, để tràn lên giấy báo cắt vuông; khi ăn, ăn cả… giấy báo bởi không có cách nào gỡ sạch! Ấy vậy mà ngon, rất ngon. Còn phải hỏi, con nít quê xưa, mười đứa hết chín đứa ham đồ ngọt!

Mùa trái cây rừng, quà chợ sẽ đổi sang túi trái xay đen mướt, mìn mịn lông tơ, vài chùm sặc (loòng boong) vàng ươm hoặc xâu trái đỏ (dâu da rừng) chín chua chua ngọt ngọt. Đôi khi là túm sim ăn vào tím rịm cả môi răng, hoặc sang hơn là trái mít nài (loại mít rừng, có mùi thơm đặc trưng, rất hấp dẫn), to chỉ chừng cái bát ăn cơm nhưng thơm điếc mũi! Đôi lần, mẹ “đổi món” sang các thứ trái cây nhà: Xoài, ổi, mít, đu đủ… không hấp dẫn bằng, nhưng “có còn hơn không”, đành vậy!

Dịp “trọng đại” hoặc tiền dư dả chút, mẹ sẽ mua bánh cam (bánh rán bột nếp, nhân đậu trộn đường, nắn tròn, chiên vàng như quả cam) hoặc chuối chiên, bì chè, bì chanh muối ướp đá; những thứ “hàng cao cấp” lâu lâu mới “thấy mặt”. Còn nhớ, ngày anh tôi thi đậu trung học phổ thông, mẹ mừng, đi chợ về thưởng cho anh nguyên một… bịch chè ướp đá to!  Còn phải hỏi, anh tôi vốn rất khoái chè…

Dù tiền ít tiền nhiều, đi chợ mẹ cũng không quên quà chợ. Hôm nào lỡ vội, lỡ quên, lỡ… hết tiền, khi về, nhìn vẻ mặt buồn thiu của mấy đứa con, xem chừng mẹ day dứt lắm. Vậy nên, trong bộ nhớ của mẹ, gói quà chợ cho con chắc có tầm quan trọng không thua gì thịt, cá, rau dưa; những món thiết yếu mẹ vẫn phải mua mỗi lần đi chợ! Mừng quà chợ đã quen, ngày nào mẹ không đi chợ là buồn, là thấy nhớ, thấy thiếu thiếu cái gì khiến những đứa con cứ bần thần ra vào. Phải rồi, thiếu cái niềm vui sáng mắt hò reo, tranh nhau lục giỏ xe mỗi khi đón mẹ về chợ! Niềm vui trẻ con lắm lúc chỉ nhỏ nhoi có vậy.

… Mà không, không nhỏ, bởi ngoài cái ngọt thơm thông thường cố hữu, quà chợ của mẹ còn luôn thấm đẫm yêu thương, ngọt lịm tình mẫu tử, cho những đứa con thơ thụ hưởng từng miếng ngon không chỉ bồi bổ riêng phần thể chất, mà còn dưỡng nuôi cả tâm hồn…

Y Nguyên
Mã bảo mật

Các tin khác

Tổng Biên tập: Ngô Văn Hinh, Phó Tổng Biên tập: Nguyễn Đức Hoàng - Đặng Viết Xuyên. Trụ sở: Tầng 6, khối 4, phố 30 tháng 4, P.Bắc Lệnh, T.P Lào Cai.

Giấy phép xuất bản số: 41/GP-BTTTT cấp ngày 28/01/2016; Điện thoại: 0214.3840.046 - Fax: 0214.3840.921; Email: baolaocaidientu@gmail.com

Ghi rõ nguồn “Báo Lào Cai điện tử” khi sử dụng thông tin trang này.