Báo Lào Cai Online
Hotline: 02143.840.046 - 0986575708

Bút ký

Duyên thầm người lính

15/12/2018 09:14

LCĐT - Một ngày cuối năm, tạm gác lại bộn bề công việc, mang theo cảm xúc, tôi háo hức ngược lên biên giới về Đồn Biên phòng Tả Gia Khâu, nơi tôi đã từng công tác với bao kỷ niệm. Nơi đây là địa bàn khó khăn của tỉnh mà nhiều người đã ví như “Trường Sa cạn”. Mặc dù đường đã được rải nhựa dễ đi và phá thế “ốc đảo” của Tả Gia Khâu mấy năm trước, chiếc xe cũng không thể đi nhanh hơn vì đường nhiều cua gấp. Hai bên đường cảnh sắc vùng cao ăm ắp nhựa sống, rạo rực lòng người, dù thời tiết khắc nghiệt đổ xuống những làng bản nghèo khó vùng cao...

Đến nơi, tôi có dịp gặp lại Thiếu tá Hà Xuân Phong, cán bộ quân y của Đồn. Tôi mường tượng ra công việc vất vả của anh bạn quân y trong những ngày đó phải “chạy sô” khắp các thôn, bản để tuyên truyền, khám - chữa bệnh cho dân. Vì vậy, khi gặp lại Phong, tôi không ngạc nhiên khi thấy bạn gầy đi so với trước, chỉ có đôi mắt vẫn luôn sáng. Giản dị mà sâu sắc, không đẹp trai nhưng đầy duyên thầm, đó là nhận xét của nhiều người khi tiếp xúc với Hà Xuân Phong và bây giờ vẫn vậy.

Thiếu tá quân y Hà Xuân Phong khám bệnh cho dân.

… Tháng 3/1992, chàng trai Hà Xuân Phong quê đất Tổ khi đó vừa bước qua tuổi mười chín viết đơn tình nguyện nhập ngũ vào bộ đội biên phòng. Là con trai duy nhất trong gia đình có năm anh em, trong điều kiện thời bình nếu anh không xung phong chắc vẫn được ưu tiên chưa phải nhập ngũ. Nhưng có người anh họ là biên phòng từ Hà Giang trở về, ngày ngày nghe anh kể chuyện về cuộc sống, công việc của những người lính nơi biên giới, Phong mê lắm nên giấu gia đình nộp đơn nhập ngũ. Sau ba tháng huấn luyện, anh được điều về công tác tại Đồn Biên phòng Xín Mần (Hà Giang), Phong trở thành lính biên phòng từ đó.

Là chiến sỹ làm công tác vận động quần chúng, nhiệm vụ hằng ngày của Phong là theo các anh trong đội đi các thôn, bản tuyên truyền, vận động nhân dân thực hiện đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước và cùng bộ đội biên phòng bảo vệ biên giới. Có đi có biết, có đi mới thấy đồng bào trên này nghèo quá, cuộc sống còn trăm bề lạc hậu và thiếu thốn. Kỷ niệm đáng nhớ nhất của anh là trong một lần xuống bản, Phong gặp phải tình huống một gia đình người Mông không may ăn phải nấm độc. Đứa con trai lớn hơn chục tuổi (có lẽ ăn nhiều nhất) dẫn đến tử vong làm anh ân hận mãi. Anh ước giá như hôm ấy mình là quân y, có túi thuốc của biên phòng thì có lẽ đã cứu được thằng bé. Điều đó thôi thúc anh phải đi học, chỉ có đi học mới có kiến thức, mới phục vụ lực lượng, phục vụ nhân dân được lâu dài.

Ra trường với quân hàm thiếu úy và tấm bằng y tá, Hà Xuân Phong hăm hở khoác ba lô lên tàu vào nhận công tác tại Bộ đội Biên phòng Ninh Thuận. Sau mấy năm miệt mài với vùng biển đầy nắng gió, anh được cấp trên tạo điều kiện về nhận công tác ở Bộ đội Biên phòng Lào Cai. Điểm đến đầu tiên của anh là Đồn Biên phòng Y Tý. Được làm công việc mình yêu thích, dấu chân của Phong đã in dấu khắp các thôn, bản từ Sim San đến Hồng Ngài, từ Ngải Thầu đến A Lù. Công việc ở đây muôn hình muôn vẻ và có nhiều điều khác xa với những gì anh được học ở trường. Đó là tâm lý của người Hà Nhì chưa thực sự tin vào tiến bộ của y học nên họ vẫn muốn chữa bệnh bằng thầy cúng hơn là nhờ thầy thuốc. Hoặc khi vận động mãi họ mới cho con em đi tiêm chủng, sáng tiêm, chiều các cháu sốt phản vệ (một tín hiệu tốt sau khi trẻ tiêm phòng) thì họ ùn ùn kéo đến xã bắt đền. Những lúc ấy, Phong và anh em cùng cán bộ y tế xã cứ gọi là bở hơi tai mà giải thích. Có những lúc thấy nản, nhưng Phong hiểu muốn thành công thì phải kiên trì. Kiên trì vận động, đó chính là thực hiện lời Bác dạy: “Dân vận là vận động từng người dân, không để sót một người dân nào”. Cứ như vậy, từng ngày, từng tháng, cuối cùng đồng bào cũng hiểu ra tầm quan trọng của sức khỏe nên đã tự giác bảo nhau đi xin thuốc, đi khám bệnh, không chủ quan với sức khỏe như trước.

Từ Đồn Biên phòng Y Tý, cuối năm 2009, Phong về nhận công tác tại Đồn Biên phòng Tả Gia Khâu. Đơn vị mới nhưng nhiệm vụ thì vẫn vậy: Chăm sóc sức khỏe cho đơn vị và thực hiện chương trình quân dân y kết hợp, rồi có lúc kiêm luôn việc dạy xóa mù chữ buổi tối, đến các thôn, bản vận động nhân dân chấp hành đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước. Từ thực tế công tác, Phong nhận ra rằng trình độ của y tá là chưa đủ để hoàn thành nhiệm vụ. Ở vùng cao, người thầy thuốc phải “độc lập tác chiến”, nhiều khi vừa là người ra y lệnh nhưng đồng thời là người trực tiếp điều trị. Vì vậy phải đi học để nâng cao trình độ. Nghĩ là làm, Phong đăng ký đi học lớp tại chức của Trường Trung cấp Y tế Lào Cai để nâng cao trình độ và anh đã thành công.

Cuối năm 2013, đang say sưa với những dự định của chương trình quân dân y kết hợp, anh được Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh và Huyện ủy Mường Khương tin tưởng chọn làm Phó Bí thư Đảng ủy xã Dìn Chin. Chả là sau nhiều năm gắn bó với địa bàn, thấy “thầy giáo Phong” giảng bài rất dễ hiểu, thấy “bác sỹ Phong” chữa bệnh giỏi được người dân quý mến, nên Đảng ủy xã Dìn Chin nhất thiết xin bằng được anh về giúp xã. Tuy có chút lo lắng nhưng anh vẫn khoác ba lô vui vẻ ra xã với nhiệm vụ mới mà mình chưa hề làm. Anh xác định, đi tăng cường xã là đến với khó khăn, vất vả nhưng như thế địa phương mới cần mình. Lại những đêm mất ngủ suy nghĩ phải làm gì cùng với lãnh đạo xã hướng dẫn bà con yên tâm lao động sản xuất ngay trên quê hương mình. Lại những ngày băng rừng xuống các thôn tuyên truyền, vận động dân, có những trưa nắng chỉ đạo bà con khắc phục hậu quả thiên tai mà quên cả đói, những đêm đi đến những thôn xa nhất, khó khăn nhất dự sinh hoạt với các chi bộ. Phong tâm sự: “Có lẽ điều tôi vui nhất là trong nhiệm kỳ tăng cường xã của mình đã cùng Đảng ủy chỉ đạo nâng cao chất lượng sinh hoạt chi bộ thôn, bản và hoàn thành nhiệm vụ xây dựng các chi bộ độc lập tại 100% thôn của xã, bồi dưỡng được một số đồng chí cán bộ trẻ có triển vọng”. Nghe Phong tâm sự, tôi thấy trong anh lấp lánh niềm vui, để từ đầu năm nay, anh đã có thể yên tâm bàn giao lại nhiệm vụ Phó Bí thư Đảng ủy của mình cho đồng chí khác, quay lại công việc mà mình yêu thích: “Thầy thuốc mang quân hàm xanh”.

Từ năm 2009 đến nay, năm nào Phong cũng nhận được Giấy khen của Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh, nhiều năm được công nhận là Chiến sỹ thi đua, được thăng quân hàm thiếu tá trước niên hạn, cùng nhiều giấy khen, bằng khen của cấp ủy, chính quyền địa phương. Ở bất kỳ cương vị nào anh cũng luôn biết khắc phục khó khăn, tìm ra phương pháp, cách làm hay để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Sức khỏe là vốn quý của con người, đối với người lính cũng vậy và của người dân cũng vậy. Nhiệm vụ của Phong và những “Thầy thuốc mang quân hàm xanh” như anh là giữ gìn cái vốn quý ấy cho tất cả mọi người. Đối với đồng đội, đó là tình cảm và trách nhiệm, đối với người dân có lẽ còn cao hơn thế, đó như một sự tri ân của bộ đội biên phòng với đồng bào các dân tộc nơi biên giới.

Tôi biết chiều nay anh lại xuống thôn cho một đợt tiêm chủng mới. Thời gian lưu lại thăm đơn vị của tôi không dài khiến tôi không thể bố trí thời gian xuống thôn cùng anh được, đành nói lời tạm biệt. Trước khi chia tay, biết tôi có ý định viết về mình, mặt Phong đỏ bừng: “Hay đồng hương viết về anh em khác đi, thành tích của mình có thấm gì đâu!”. Tôi biết những thành tích của anh có thể chưa phải là nổi bật so với nhiều đồng đội khác, nhưng chúng ta cần những con người như thế, những công việc bình dị nhưng dịu dàng tỏa hương như chính duyên thầm của anh.

Nguyễn Trọng Mạch
Mã bảo mật

Tổng Biên tập: Ngô Văn Hinh, Phó Tổng Biên tập: Nguyễn Đức Hoàng - Đặng Viết Xuyên. Trụ sở: Tầng 6, khối 4, phố 30 tháng 4, P.Bắc Lệnh, T.P Lào Cai.

Giấy phép xuất bản số: 41/GP-BTTTT cấp ngày 28/01/2016; Điện thoại: 0214.3840.046 - Fax: 0214.3840.921; Email: baolaocaidientu@gmail.com

Ghi rõ nguồn “Báo Lào Cai điện tử” khi sử dụng thông tin trang này.